Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 239: Rốt Cuộc Là Kẻ Nào Đang Giở Trò?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:49:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô cầm đèn bão soi qua, là một khuôn mặt xa lạ.

 

Kỳ lạ thật!

 

Diệp Thần Phi bẻ quặt cánh tay , nghiêm giọng quát: “Mày là ai, đến đây gì?”

 

ngang qua, bắt gì!” Kẻ đó ngụy biện.

 

Diệp Thần Phi dùng sức ở tay, chân đạp lên nhượng chân , kẻ đó quỳ rạp xuống đất đau đớn nhe răng trợn mắt: “Nhẹ chút… gãy tay bây giờ, tay là tay là cờ lê , thật sự chỉ ngang qua thôi.”

 

“Vậy mày lén lút ngó nghiêng cửa nhà tao gì, ăn trộm hại ?” Khương Tích bình thường đắc tội với ai, cộng thêm khá xa lạ, đột nhiên liền liên tưởng đến chuyện mợ cả rắn dọa sợ.

 

Kẻ đó chột nhưng miệng chột : “Ai lén lút ngó nghiêng , hai tuổi còn nhỏ mà tâm nhãn nhiều thế, còn cho khác ngang qua nữa !”

 

“Vậy mày chạy cái gì, thành thật khai báo!” Diệp Thần Phi dùng sức một cái, bẻ trật khớp cánh tay kẻ đó.

 

Kẻ đó đau đớn cong , kêu la oai oái.

 

Khương Tích lo lắng cho các em, với Diệp Thần Phi một tiếng, xách đèn bão về nhà .

 

Mấy đứa nhỏ quấn chăn đang ngủ gật, đợi cô về, đứa nào chịu xuống .

 

tuổi cũng còn nhỏ, chống cơn buồn ngủ ập đến.

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa của cô, Nguyên Bảo giật dậy, lập tức mở cửa.

 

“Chị ơi chị về , mợ cả chứ ạ?”

 

“Mợ cả , còn sinh thêm một em gái nhỏ nữa.” Khương Tích thấy chúng đều bình an vô sự liền yên tâm.

 

Nguyên Bảo mừng rỡ : “Tốt quá , ngày mai chúng thăm em gái nhỏ.”

 

“Được, ngày mai , ngủ !” Khương Tích giục xuống, đặt mấy đứa em mắt mở lên ngay ngắn, đắp chăn cẩn thận cho chúng mới .

 

khỏi cửa, Nguyên Bảo xuống bò dậy.

 

“Chị ơi, chị đấy?”

 

Khương Tích nghĩ nghĩ, Nguyên Bảo mười hai tuổi , cũng coi như là một lớn nhỏ.

 

Có một chuyện cần trải qua thì vẫn trải qua, thẳng: “Vừa Thần Phi đưa chị về bắt một , bây giờ đang tra hỏi .”

 

“Là kẻ trộm ?” Nguyên Bảo lồm cồm chui khỏi chăn, “Em cũng xem.”

 

“Vậy em mặc ấm .” Khương Tích đưa áo khoác dày cho bé, cho bé cơ hội .

 

Chúng bao giờ là những bông hoa trong nhà kính, trải qua mưa gió mới thể trưởng thành khỏe mạnh.

 

Hai chị em đóng cửa cẩn thận, cùng ngoài.

 

Nói thật, bây giờ Nguyên Bảo phấn khích.

 

Lại hỏi Khương Tích: “Chị ơi, đó là ai , nhà chúng cũng chẳng gì đáng để trộm đúng ?”

 

Khương Tích đưa cho bé một cái đèn pin : “Hắn thể đến để ăn trộm, đến chuyện cũng chừng. Chúng kiểm tra xem trong sân thiếu đồ gì , hoặc là thêm đồ gì , một chỗ cũng bỏ sót.”

 

“Vâng ạ!” Nguyên Bảo đúng là nghé con mới sinh sợ hổ, cầm đèn pin cẩn thận kiểm tra.

 

Từ chuồng gà đến chuồng lợn, bỏ sót một chỗ nào.

 

Khương Tích cũng đang cẩn thận kiểm tra, sợ bỏ sót chỗ nào, để mầm mống nguy hiểm.

 

Kiểm tra một lượt, phát hiện gì cả.

 

Vẫn yên tâm, tiện tay lấy một sợi dây thừng, dẫn Nguyên Bảo ngoài sân kiểm tra.

 

Hai dùng đèn pin triển khai tìm kiếm kiểu trải t.h.ả.m, ngay vị trí bên ngoài chuồng lợn, quả nhiên phát hiện bất ngờ.

 

Là một cái túi, hơn nữa dây buộc túi lỏng.

 

Khương Tích theo bản năng che chở cho Nguyên Bảo, nhặt một cành cây khều khều.

 

Nguyên Bảo trừng lớn mắt: “Rắn──”

 

Diệp Thần Phi thấy chữ “rắn”, liền kéo kẻ đó tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-239-rot-cuoc-la-ke-nao-dang-gio-tro.html.]

 

Hai cánh tay đều bẻ trật khớp, chân cũng cho trật khớp.

 

Bóp c.h.ặ.t bảy tấc của con rắn, nhét trong túi.

 

Anh nhớ Khương Tích sợ rắn, nhận lấy đèn pin từ tay Nguyên Bảo soi xung quanh, xem con rắn nào chạy thoát .

 

May mà ban đêm thời tiết lạnh lẽo, rắn sợ lạnh, khả năng hoạt động cũng giảm .

 

Chính là Khương Tích khều mở cái túi, rắn mới bò .

 

Những con rắn khác kịp hành động, bịt kín trong túi.

 

Anh ném cái túi đến mặt kẻ đó, lạnh lùng : “Còn khai, tao sẽ đem mày cho rắn độc ăn.”

 

Kẻ đó đau đến toát mồ hôi lạnh, vẫn ngụy biện: “ đến để bắt rắn, thả rắn. Các còn hành hạ , sẽ tố cáo các .”

 

“Đi ! Chúng đều con rắn là của , tự thừa nhận nửa đêm nửa hôm đến nhà chúng thả rắn độc, rắp tâm gì, ai sai đến!” Khương Tích sợ rắn nhất, mà dám lấy rắn dọa cô, hơn nữa đây là dọa, là hại . Bị rắn độc c.ắ.n một miếng, chuyện đùa .

 

Cô và kẻ thù oán, căn bản hề quen , chỉ một khả năng, kẻ là do khác sai khiến.

 

Hung hăng đá một cái.

 

Hắn đau đớn kêu t.h.ả.m thiết, vẫn cứng miệng: “ chính là đến bắt rắn.”

 

Khương Tích sang với Diệp Thần Phi: “Anh Thần Phi, em thấy định thật , hôm nay mợ cả cũng gặp rắn hoảng sợ mới sinh non, chừng cũng liên quan đến . Chúng báo công an, để công an đến xử lý.”

 

Diệp Thần Phi hùa theo lời cô : “Được, thì báo công an.”

 

Kẻ đó báo công an liền cuống lên: “ đến bắt rắn, các cảm kích còn báo công an, đúng là lòng lang thú.”

 

“Lòng lang thú?” Khương Tích thấy cuống lên trong lòng , “Chúng là đang giúp đấy, để công an trả sự trong sạch cho .”

 

Diệp Thần Phi nhanh nhẹn đ.á.n.h xe ngựa tới, chơi trò hư thực với .

 

Nguyên Bảo lên tiếng: “Anh Thần Phi, em cùng .”

 

“Không , muộn quá , em cứ ở nhà bảo vệ chị cũng .” Diệp Thần Phi liếc Khương Tích một cái, lo lắng sẽ còn chuyện gì xảy .

 

Khương Tích hiểu ý , nhưng Nguyên Bảo lớn thế , lòng .

 

Suy nghĩ một lát : “Anh đưa em , em trẻ con nữa, hai cũng dễ bề chiếu ứng cho , cần lo lắng cho bọn em.”

 

Nguyên Bảo : “Cho em Thần Phi, dù tên cũng cử động , em giúp trông chừng .”

 

“Được !” Diệp Thần Phi dùng dây thừng gai trói kẻ đó thành cái bánh chưng, xách lên xe ngựa.

 

Giống như tiện tay vứt một món rác.

 

Kẻ đó dở dở , thầm nghĩ đây là gặp quái vật gì , cứ thế vứt lên xe.

 

Để ồn đến dân, Nguyên Bảo còn cởi đôi tất thối nhét miệng kẻ đó.

 

Tất nhiên, Diệp Thần Phi cũng quên treo cái túi đựng rắn cổ kẻ đó, lỡ như rắn chạy đầu tiên c.ắ.n cũng là .

 

Mặc dù để cả kẻ và rắn lên xe, vẫn yên tâm.

 

Lại kiểm tra trong ngoài sân một lượt, dặn dò Khương Tích một phen lúc mới dẫn Nguyên Bảo rời .

 

Khương Tích nhỏ: “Vừa em dọa thôi, đưa gặp ông ngoại , để ông ngoại xem quen .”

 

“Được, em ngủ .” Diệp Thần Phi đáp một tiếng.

 

Sau khi họ rời , Khương Tích lập tức đặt máy đuổi rắn điện t.ử, máy đuổi côn trùng điện t.ử và máy đuổi chuột điện t.ử, cô rắn rết chuột bọ xâm nhập nhà.

 

Lại thưởng cho Hắc T.ử một miếng thịt, công lao của Hắc T.ử lớn.

 

Trở giường đất, cô quấn chăn một ngẩn ngơ.

 

Không ngừng suy nghĩ rốt cuộc là kẻ nào đang giở trò lưng!

 

Bình thường cô gì cũng đều tay lưng, từng đỏ mặt với ai mặt khác, càng từng chuyện đắc tội với ai.

 

Rốt cuộc là ai chứ?

 

 

Loading...