Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 238: Anh Hát Cho Em Nghe Có Được Không?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:49:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng ạ, cô rắn dọa sợ.” Kiều Phán Nhi bây giờ nhắc vẫn còn sợ hãi, “Cũng hai con rắn đó từ , cô khỏi cửa suýt chút nữa thì giẫm . Dọa c.h.ế.t em , may mà ông nội nhà, ông đuổi rắn , nếu chạy nhà thì phiền phức lắm.”

 

Giữa tháng ba rắn thức dậy kỳ ngủ đông, đầu tháng tư đến đầu tháng năm sẽ ngoài kiếm ăn, giao phối.

 

Tuy bây giờ là đầu tháng tư, cũng phù hợp với thời gian rắn xuất hiện, nhưng buổi trưa một con bò phơi nắng thì còn khả năng, bốn giờ chiều trời lạnh, xác suất ngoài lớn.

 

Khương Tích luôn cảm thấy chuyện điều kỳ lạ.

 

Kiều Phán Nhi : “Ông nội còn , đó là rắn độc. Chị Tiểu Tích, chị xem con rắn độc đó ?”

 

“Không , nó dám , chị dám lấy nó ngâm rượu.” Lời Khương Tích tàn nhẫn, nhưng cũng khiến Kiều Phán Nhi an tâm hơn nhiều.

 

trong nhà, trong nhà vẫn động tĩnh gì.

 

Lại qua hai tiếng nữa, thấy bên trong “Sắp , sắp , đầu ”!

 

Tiếng chào đời của trẻ sơ sinh vang lên.

 

Cuối cùng cũng sinh .

 

Tổng cộng cũng coi như hữu kinh vô hiểm.

 

Bà đỡ dọn dẹp cho đứa trẻ, Tiểu Thái tiến hành điều trị sinh cho Kiều Lệ Vân, còn truyền nước biển.

 

Khương Tích và Kiều Phán Nhi cũng nhà.

 

Trong nhà nồng nặc mùi m.á.u tanh, Kiều Lệ Vân kiệt sức ngủ một cách mơ màng.

 

Sinh con mất m.á.u quá nhiều, khuôn mặt bà ánh đèn bão trông như tờ giấy vàng, còn chút m.á.u.

 

Kiều Phán Nhi mười hai tuổi thấy bà như , thành tiếng, nhưng dám thành tiếng, cố gắng kìm nén, liên tục lau nước mắt.

 

Nhỏ giọng hỏi Tiểu Thái: “Bác sĩ, cô cháu chứ ạ?”

 

“Không , nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi.” Tiểu Thái sang với Tôn Chí Dũng, “ kê thêm cho chị chút t.h.u.ố.c bổ khí bổ m.á.u, chị mất m.á.u quá nhiều, bổ m.á.u bổ khí nhiều .”

 

Tôn Chí Dũng gật đầu như giã tỏi: “Được, kê nhiều một chút. bác sĩ, ăn gì để bổ m.á.u?”

 

Tiểu Thái cầm giấy b.út : “ hết giấy cho .”

 

“Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm.” Tôn Chí Dũng và Phùng Ái Trân đồng thanh cảm ơn.

 

Tiểu Thái dặn dò vài câu, trong lời thiếu những lời khen ngợi.

 

Khương Tích cũng ngờ, cả ở bên cạnh mợ cả sinh xong đứa bé, cảm thấy ông lúc giống một đàn ông hơn bất cứ lúc nào.

 

Thu dọn thỏa, gần mười giờ .

 

Bảo ông tiễn , ông yên tâm Kiều Lệ Vân.

 

Bà đỡ là của Phân tràng 3 cần tiễn, tự thể bộ về.

 

Tiểu Thái ở xa, bắt buộc tiễn.

 

Phùng Ái Trân vốn định bảo Tôn Đại Sơn tiễn, ngờ khỏi cửa Diệp Thần Phi vẫn còn ở đó, xe ngựa cũng vẫn còn.

 

Anh đang chuyện với Tôn Đại Sơn ở cửa, đừng thấy cách tuổi tác, giao tiếp với bất kỳ trở ngại nào, dường như cũng cách thế hệ.

 

Và chủ động nhận nhiệm vụ tiễn Tiểu Thái.

 

Nhìn Khương Tích ở cửa, : “Tiểu Tích, em tiễn cùng , tiện đường đưa em về.”

 

“Vâng!” Khương Tích cũng đang định , giành .

 

Thời gian còn sớm nữa, mợ tròn con vuông, cô cũng thể yên tâm về nhà, ngày mai đến thăm cũng .

 

Người nhà họ Tôn đều ý kiến gì, chủ yếu là họ đều khá thích Diệp Thần Phi, một là vì thật thà chăm chỉ, hai là vì chân thành.

 

Nếu đổi khác, mới ở cửa đợi tiễn bác sĩ về, tuyệt đối là một đáng tin cậy.

 

Hơn nữa còn đặc biệt trải một lớp chiếu cói dày đáy xe, cũng là một tỉ mỉ.

 

Tiểu Thái lên xe còn khen vài câu.

 

Khương Tích , hiểu rằng đặc biệt chuẩn cho cô.

 

Sau khi đưa Tiểu Thái về, gần mười một giờ.

 

Mười một giờ đêm, trời lạnh tối.

 

Thỉnh thoảng còn tiếng sói tru vọng .

 

Cô kéo c.h.ặ.t áo, xích gần hơn một chút.

 

Diệp Thần Phi đầu hỏi: “Có lạnh , em mặc áo khoác của .”

 

“Không cần , em lạnh.” Khương Tích dán miếng dán giữ nhiệt , chỉ là khi thấy tiếng sói tru, bất giác tìm chút che chở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-238-anh-hat-cho-em-nghe-co-duoc-khong.html.]

 

quên, năm mười ba tuổi cô từng g.i.ế.c một con sói.

 

Lúc đó cô, sợ hãi lùi bước, cũng chỗ dựa, còn bảo vệ bà nội và .

 

Bây giờ cô, vẫn sợ hãi lùi bước.

 

chỗ dựa .

 

Tiếng sói tru vang lên, Diệp Thần Phi hiểu .

 

“Sợ thì ôm lấy cánh tay .”

 

“Vâng.” Khương Tích chỉ ôm lấy cánh tay , mà còn tựa bờ vai rộng lớn của .

 

Tốc độ di chuyển của xe ngựa dường như cũng chậm .

 

Đường, gần gần, xa cũng xa.

 

Cơ bản sẽ ai nửa đêm nửa hôm ngoài, cũng cần sợ thấy lời tiếng .

 

Diệp Thần Phi tận hưởng hiện tại, thậm chí hy vọng con đường dài thêm chút nữa, thời gian trôi chậm chút nữa, cứ như ở bên cô đến già.

 

Anh những lời tình tự êm tai, thấy cô ngáp liền thấp giọng hỏi: “Buồn ngủ ?”

 

“Buồn ngủ, buồn ngủ c.h.ế.t .” Khương Tích xong ngáp một cái, nước mắt cũng sắp trào .

 

Diệp Thần Phi : “Trên đường đừng ngủ, dễ cảm lạnh. Anh hát cho em ?”

 

“Đương nhiên là .” Khương Tích quen lâu như , còn hát, lập tức tỉnh táo .

 

Diệp Thần Phi trầm ngâm một lát, nhẹ nhàng ngân nga: “Trên trời đầy , trăng khuyết sáng lung linh, trong đội sản xuất mở đại hội, kể khổ giải oan ức…”

 

Bài hát tên là "Không quên nỗi khổ giai cấp", Khương Tích lúc tham gia lao động tập thể từng hát, cũng học .

 

Từ miệng ngân nga , trầm thấp từ tính, dường như thêm một tia vận vị khác biệt.

 

Cô cũng ngân nga theo .

 

Giọng nhỏ, nhỏ đến mức gần như chỉ hai họ thấy.

 

Lúc sắp đến cửa nhà, từ xa thấy tiếng sủa của Hắc Tử.

 

Hắc T.ử là con ch.ó Diệp Thần Phi cho bọn họ, con ch.ó năm sáu tháng tuổi vì bình thường cô cho ăn nhiều cho ăn đúng giờ nên lớn nhanh, quan trọng nhất là trông nhà.

 

Đối với nhà chỉ nũng, nhưng đối với ngoài đặc biệt hung dữ.

 

Bây giờ tiếng sủa , bình thường.

 

Quả nhiên, bên ngoài bức tường dường như một cái bóng xẹt qua, cô lập tức cảnh giác lên.

 

Thị lực của Diệp Thần Phi cũng , cũng thấy .

 

Nói nhỏ: “Anh dừng xe ngựa ở đây, em trốn đừng lên tiếng.”

 

“Vâng.” Khương Tích phản bác.

 

chân , chân gian theo.

 

Diệp Thần Phi vài bước còn đầu xe ngựa một cái, thấy, tưởng cô trốn , cô đang ở ngay bên cạnh .

 

Cả hai đều thấy bóng , nên chắc chắn hoa mắt.

 

Ai ngờ cái bóng đó cũng thấy , lúc tới liền vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Anh cũng đuổi theo với tốc độ nhanh nhất, ai quen thuộc địa hình bên hơn .

 

Không ngờ đó khá lanh lợi, chạy thẳng bờ sông.

 

Xuống sông bắt , nhưng sợ khi nhảy xuống theo, đó đ.á.n.h úp, hoặc là còn đồng bọn thì càng phiền phức hơn.

 

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

 

Ai ngờ đang định nhảy xuống nước đó, bay ngược về phía .

 

Giống như lúc đang định nhảy xuống nước, đạp trở .

 

Anh kịp nghĩ nhiều, lập tức đè đó xuống.

 

Người đó ngơ ngác, đè xuống mà vẫn phản ứng .

 

Cú đá của Khương Tích khá mạnh, chân cũng đau.

 

bắt đó cũng đáng.

 

Giả vờ như từ chỗ xe ngựa chạy tới, thở hồng hộc hỏi: “Bắt , ai ?”

 

 

Loading...