Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 229: Mềm Mại Đàn Hồi, Mọng Nước Mịn Màng

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:48:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay lúc La Thu Hà còn đang ngẩn , Lục Truy nhiệt tình nhặt lên.

 

nhặt lên, ngửi thấy một mùi thối.

 

Thực nhiệt độ ngoài trời thấp, mùi thối tương đối giảm .

 

Mùi giống với cái mùi thoang thoảng tay La Thu Hà, ống tay áo chạm cũng mùi . Lúc đó nghĩ nhiều, còn tưởng là do bà lâu ngày tắm nên mới mùi, ngờ nguyên nhân ở đây.

 

Anh đành c.ắ.n răng nhét tay bà .

 

Bây giờ La Thu Hà nhận .

 

La Thu Thực bề ngoài thô kệch, nhưng tâm tư cũng ít.

 

Nhìn thấy vịt , ông lập tức hiểu đây là đồ chị cả mang đến.

 

Với tính cách của chị cả, phản ứng rõ ràng là đúng.

 

“Chị cả, con vịt ?”

 

La Thu Hà ngượng ngùng: “Sao trăng gì, chị mua cho Đan Đan, con trai rằng liền cướp lấy. Chị mới vài câu, vợ vui, liền đuổi chị khỏi nhà.”

 

“Chắc chắn chị còn gì nữa, Xuân Hoa lý lẽ.” La Thu Thực vẫn tin vợ vô cớ gây rối.

 

Khương Tích cũng bái phục cái loại hổ , mỗi một kiểu, nào cũng bà nội mặt một đằng lưng một nẻo.

 

Lần gì cả, xem khi gặp chuyện, La Thu Thực sẽ thiên vị vợ hơn, là thiên vị chị cả hơn!

 

Chỉ La Thu Hà nắm lấy cánh tay La Thu Thực biện bạch: “Cậu thì cái gì, cô mặt đương nhiên dám, mới dám kiêu ngạo. Chính là cái loại một đằng một nẻo, thể dung túng cô thêm nữa! Phải lấy khí thế của đàn ông nhà họ La chúng , càng chiều chuộng cô , cô càng đằng chân lân đằng đầu…”

 

“Đủ !” La Thu Thực hất tay bà , “Chị cả, nếu nể tình chị là chị ruột của , tát chị một cái ! Xuân Hoa là thế nào, rõ hơn chị! Nếu chị còn chia rẽ quan hệ giữa và cô , bây giờ chị rời khỏi phòng hậu cần ngay!”

 

“Cậu đúng là điển hình của loại lấy vợ quên chị, nếu còn sống… đợi chị với…”

 

La Thu Hà đang càu nhàu phục, La Thu Thực sải bước xa.

 

Lục Truy và Tô Mạn Linh vội vàng đuổi theo!

 

La Thu Hà tức giận giậm chân, cũng tăng tốc bước .

 

quá vội, bà vô tình trượt ngã xuống đất.

 

Trùng hợp , miệng bà đập thẳng con vịt đông cứng, răng cửa gãy mất một nửa, miệng cũng rách. Chưa kịp chê mùi thối, bà nếm thấy mùi rỉ sét, nhổ một ngụm bọt m.á.u, kèm theo đó là một tiếng hét t.h.ả.m thiết đến xé lòng.

 

La Thu Thực đỡ bà dậy, thấy bà đầy mồm là m.á.u, bất lực : “Thôi, về trạm xá !”

 

đau đớn kêu “ái chà” liên tục, năng cũng lưu loát nữa, răng cửa khuyết mất một nửa lọt gió, vẫn còn đang lúng b.úng trách móc La Thu Thực!

 

Cảm thấy từ khi đến nông trường chẳng chuyện gì suôn sẻ.

 

Ngã chỗ khác còn đỡ, răng cửa rụng mất , thế thì mất hết cả thể diện.

 

Vừa gấp tức, bà trợn trắng mắt ngất xỉu.

 

La Thu Thực đành cùng Lục Truy khiêng bà trạm xá!

 

Lần thì chẳng liên quan gì đến Khương Tích, đúng là do bà tự vội vàng mà ngã!

 

Chạy chạy mệt mỏi, Khương Tích cũng theo nữa.

 

Có La Thu Thực ở đó, bà nội cũng sẽ chịu uất ức.

 

Với tình trạng hiện tại của La Thu Hà, bất kể là thể xác tinh thần đều kinh hãi, lo cho bản còn xong, gì đến chuyện loạn.

 

Chớp mắt cô về đến nhà.

 

Trong nhà, Nguyên Bảo đang dẫn Mễ Bảo và ba đứa nhỏ nấu cơm.

 

Hóa đến giờ nấu cơm .

 

Nguyên Bảo nấu chút cháo khoai lang, lương khô, đang định thức ăn.

 

Khương Tích vội vàng nhận lấy công việc nấu thức ăn.

 

Nguyên Bảo hỏi: “Chị ơi, Thần Phi tìm chị đấy.”

 

“Vậy ?” Khương Tích đầu , “Anh tìm chị ?”

 

Nguyên Bảo lắc đầu: “Cái đó thì , chiều sẽ đến tìm chị.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-229-mem-mai-dan-hoi-mong-nuoc-min-mang.html.]

Khương Tích “ồ” một tiếng: “Mễ Bảo học thuộc bài thơ hôm qua thuộc ?”

 

“Thuộc ạ.” Mễ Bảo lập tức liền ba bài thơ.

 

Khương Tích : “Xét thấy các em đều học thuộc, chị thưởng cho mỗi đứa một viên kẹo sữa Đại Bạch Thố.”

 

Bốn đứa trẻ vui vẻ nhận lấy.

 

“Vẫn là kẹo sữa Đại Bạch Thố ngon nhất.”

 

“Nhìn thấy kẹo sữa Đại Bạch Thố, em nhớ đến Tiểu Lục, haizz…”

 

“Em cũng nhớ Tiểu Lục .”

 

“Anh thích ăn kẹo nhất.”

 

Bốn đứa trẻ đều nhớ đến Tiểu Lục, Khương Tích thể với chúng Tiểu Lục vẫn còn sống, đành an ủi: “Nếu Tiểu Lục các em nhớ như , chắc chắn sẽ vui.”

 

còn nữa , chúng nhớ , mà vui chứ?” Tiểu Thạch Đầu hiểu.

 

Khương Tích trầm ngâm một lát: “Bởi vì đang ở trời chúng mà!”

 

“Em , cũng đang ở trời chúng , họ ở cùng một chỗ.” Mạch Miêu lên trời, dường như vẫn thể thấy khuất.

 

Thực , mấy năm trôi qua, ấn tượng của chúng về mờ nhạt, càng nghĩ càng nhớ rõ trông như thế nào.

 

Khương Tích ngờ cho chúng mấy viên kẹo khiến chúng buồn bã, để chúng vui vẻ trở , cô quả quyết : “Hôm nay chúng thêm món trứng xào hành hoa nhé.”

 

Bọn trẻ đến trứng xào, nỗi buồn quả nhiên nhạt .

 

Chưa kịp để chúng vui mừng, cô : “Hôm nay chị sẽ dạy Mạch Miêu xào trứng, mấy đứa các em hãy quá trình xào trứng. Mạch Miêu, Tiểu Thạch Đầu, Mễ Bảo, ba đứa chữ nào thì dùng bính âm thế. Nguyên Bảo, em quá trình xào trứng thành một bài văn nhé.”...

 

Mạch Miêu sợ xào trứng, mà là sợ quá trình xào trứng.

 

Khương Tích chủ yếu để mỗi đứa đều khả năng tự lập, bản bản lĩnh thì đến cũng c.h.ế.t đói.

 

Nguyên Bảo học cách nấu cơm, Tiểu Thạch Đầu cũng học .

 

Còn là Mễ Bảo và Mạch Miêu.

 

Khương Tích cầm tay chỉ việc, cuối cùng trứng của Mạch Miêu cũng cháy.

 

Sau khi ăn cơm xong, bốn đứa trẻ bắt đầu quá trình.

 

Trong lúc chúng đang , Khương Tích tìm Diệp Thần Phi.

 

Vừa khỏi cửa vài bước, cũng đến cửa nhà.

 

“Tiểu Tích, em về ?”

 

“Em về một lúc , mới ăn cơm xong.” Khương Tích ngọt ngào, “Anh ăn ?”

 

“Anh cũng ăn .” Diệp Thần Phi chỉ chỗ khuất , “Chúng đằng chuyện.”

 

“Vâng.” Khương Tích ăn ý theo .

 

Đảm bảo ai thấy, lúc mới như kẻ trộm lấy từ trong túi một hộp kem tuyết hoa.

 

Đây đầu tiên mua cho cô, trong lòng cô xẹt qua một dòng nước ấm: “Hộp mua cho em, em vẫn dùng hết.”

 

Diệp Thần Phi cưng chiều : “Đừng tiết kiệm, sáng tối đều bôi một chút, cho da.”

 

“Em tiết kiệm , xem em ngày nào cũng dùng, hiệu quả chẳng rõ ràng !” Khương Tích dùng ngón trỏ gõ gõ khuôn mặt mềm mại đàn hồi, mọng nước mịn màng của , tràn đầy collagen.

 

Diệp Thần Phi theo động tác của cô, đến ngẩn cả .

 

Khuôn mặt cô trắng hồng rạng rỡ, hồng hào vô cùng xinh .

 

Giống như trái cây trong rừng.

 

Tuy đỏ bằng trái cây, nhưng ngọt ngào hơn cả trái cây.

 

Đặc biệt là khi ngón trỏ của cô gõ lên mặt, lún xuống, đợi tay cô rời tự động nảy lên, cảm giác đó quả thực thể tuyệt vời hơn.

 

Anh nhịn đưa tay nhẹ nhàng nhéo nhéo gò má phúng phính của cô, mềm hơn, mịn hơn tưởng tượng.

 

Nhất thời nỡ thu tay về.

 

Khương Tích cảm nhận là, tay thô ráp hơn một chút, cô kéo tay xuống xem thử, xót xa : “Anh Thần Phi, tay cước , găng tay em đưa cho , đeo?”

 

 

Loading...