Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 228: Bị Chứng Hoang Tưởng Bị Hại Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:48:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Thái tưởng bà Hà Xuân Hoa kiêu ngạo, nhíu mày : “Chị Xuân Hoa như , chắc chắn là chị hiểu lầm chuyện gì !”

 

đang phía cô kìa!” La Thu Hà trừng lớn hai mắt, kinh hoàng bật dậy khỏi ghế, liên tục lùi về , giống như thấy chuyện gì vô cùng đáng sợ!

 

Không chỉ giọng run rẩy, mà cả cũng đang phát run!

 

Tiểu Thái thấy vẻ mặt bà giống như đang giả vờ, liền đầu , nhưng chẳng phát hiện cái gì cả. Phía yên tĩnh đến mức thể yên tĩnh hơn, ngay cả rèm cửa cũng chẳng hề lay động!

 

Cái triệu chứng xuất hiện ảo giác của bà tái phát , giống hệt Thiện Đan Đan. Lẽ nào hai con nhà di truyền?

 

Thế thì vấn đề lớn thật !

 

Cô vội vàng an ủi: “Chị gái , chị bình tĩnh , hít thở sâu , chuyện gì !”

 

La Thu Hà lao đến mặt cô, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô : “Cô , mau lên…”

 

Tiểu Thái , vẫn chẳng chuyện gì xảy !

 

Tính tình đến mấy cũng chịu nổi!

 

“Chị gái , chị đừng đùa với nữa. Chắc chắn là do chị mới đến đây, đường quá mệt mỏi nên mới sinh ảo giác. Thế , tiêm cho chị một mũi, chị cứ nghỉ ngơi một lát !”

 

Bình thường La Thu Hà đau đầu sổ mũi cùng lắm cũng chỉ uống t.h.u.ố.c, chứ từng tiêm bao giờ.

 

Vừa tiêm, bà vội vàng : “ tiêm, bệnh thì tiêm cái gì!”

 

Tiểu Thái bất lực: “Vậy chị nhắm mắt , lên giường nghỉ một lát .”

 

La Thu Hà cảm thấy thứ gì đó đang cào bên trái cổ , vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ: “ , xuống nó sẽ bóp cổ c.h.ế.t mất.”

 

Tiểu Thái cảm thấy triệu chứng của bà so với Thiện Đan Đan lúc đó cũng chẳng nhẹ hơn là bao: “Chị đừng hoảng, ở đây , ai bóp cổ chị c.h.ế.t !”

 

La Thu Hà sức lắc đầu: “Không , nó là… ái chà…”

 

Lời còn dứt, bên cổ cào một cái.

 

bất giác ôm lấy bên , kêu la oai oái.

 

Hành động kỳ quái khiến Tiểu Thái cũng cảm thấy rợn .

 

Tiểu Thái về phía cửa, định tìm thêm tới, hoặc là tiêm cho bà một mũi t.h.u.ố.c an thần.

 

Hiện tại cách hiệu quả nhất e rằng chỉ t.h.u.ố.c an thần thôi.

 

còn khỏi cửa La Thu Hà kéo : “Đồng chí, cô , cô để đây một !”

 

Tiểu Thái giải thích: “ , gọi thêm tới thôi.”

 

“Vậy cùng cô.” La Thu Hà ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tiểu Thái buông, chẳng chút cảm giác an nào.

 

Tiểu Thái ở riêng trong một gian với bà : “Hay là đưa chị đến nhà đại đội trưởng nhé?”

 

“Không, ở trạm xá.” La Thu Hà vẫn kiên quyết đòi ở đây, “ chính là vợ Thu Thực đuổi ngoài đấy, Thu Thực đến tìm , tuyệt đối về!”

 

Khương Tích thừa chẳng ý gì, cất chiếc lông chim trong tay , ngáng chân bà một cái.

 

Mặc dù đang ôm Tiểu Thái, bà vẫn suýt chút nữa thì ngã nhào.

 

Tiểu Thái thì chịu hết nổi , cảm thấy bà ảo giác nữa, mà là bệnh, bệnh tâm thần!

 

Trong lòng cô nổi hết cả da gà.

 

Vừa Hà Xuân Hoa đuổi ngoài, ước chừng cũng là do bà phát rồ mà bậy!

 

Tiếng tăm của Hà Xuân Hoa ở phòng hậu cần một trăm phần trăm, còn nổi tiếng là tính tình hiền hòa.

 

Cô cố gắng rút cánh tay khỏi tay bà , rút mấy mà vẫn !

 

May mà cách đó xa, La Thu Thực và Lục Truy đang vội vã chạy tới, cô vội vàng gọi họ: “Hai đến đúng lúc lắm, mau qua đây giúp một tay!”

 

La Thu Thực ba bước gộp hai, nhanh đến mặt, vội hỏi: “Có chuyện gì , đến trạm xá ?”

 

“Thu Thực…” La Thu Hà gọi tên ông một tiếng, nức nở, giống như chịu uất ức lớn lắm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-228-bi-chung-hoang-tuong-bi-hai-roi.html.]

Vừa Lục Truy cũng chuyện bà đuổi ngoài, trong thâm tâm ông vốn tin chuyện đó.

 

ông cũng gì, chỉ bảo La Thu Thực qua xem thử.

 

Tiểu Thái nhân lúc bà ôm lấy cánh tay La Thu Thực, vội vàng tránh xa bà nửa mét.

 

Phòng hờ bà bám dính lấy .

 

Khương Tích còn tưởng Lục Truy chỉ lấy lệ, ngờ thực sự gọi tới.

 

La Thu Hà coi như tìm vị cứu tinh, bắt đầu kể lể tội của Hà Xuân Hoa từ đầu đến cuối, còn kể một loạt “sự kiện linh dị” mà gặp khi ngoài. Càng giọng càng run, cả run lên bần bật như cái sàng, đúng là sợ đến mức năng lộn xộn .

 

Chân mày La Thu Thực càng nhíu c.h.ặ.t: “Không thể nào. Xuân Hoa như , bọn trẻ nghịch ngợm đến mấy cũng hiểu chuyện, lúc đó chị ảo giác nên mới hiểu lầm con cô ?”

 

“Không , chị ảo giác, những gì chị đều là sự thật!” La Thu Hà nước mắt nước mũi tèm lem, “Không tin bây giờ chị cùng đến đối chất với con cô , còn tên là Đại Cước cũng ở đó, cô cũng thể chứng cho chị!”

 

La Thu Thực một vạn tin, nhưng La Thu Hà cứ bám riết buông.

 

Cứ nằng nặc đòi đối chất ba mặt một lời.

 

Hơn nữa bà cũng nhà La Thu Thực, ít nhất lúc ở trong nhà bà gặp tình trạng , trong nhà vẫn an hơn.

 

Lục Truy xen : “Đại đội trưởng. thấy là đưa chị cả về một chuyến, để chị yên tâm.”

 

“Quay về đối chất với Xuân Hoa, chẳng là để Xuân Hoa tin tưởng cô !” La Thu Thực căn bản tin Hà Xuân Hoa sẽ là mặt một đằng lưng một nẻo.

 

La Thu Hà đau lòng: “Thu Thực, ý gì? Cậu sợ cô tin tưởng cô , thể tin tưởng chị cả ?”

 

La Thu Thực quả thực tin tưởng bà , bèn lảng sang chuyện khác: “Chị đừng kích động, trạng thái tinh thần hiện tại của chị lắm, để bảo Tiểu Thái tiêm cho chị một mũi !”

 

“Chị tiêm!” La Thu Hà lập tức từ chối, “Chị ngay là với vợ cùng một giuộc mà, giúp chị, còn hại chị !”

 

Cái dây thần kinh nhạy cảm của bà , chịu nổi bất kỳ sự kích thích nào.

 

Sắp mắc chứng hoang tưởng hại đến nơi !

 

La Thu Thực day trán: “Chị cả, chị bình tĩnh , ai hại chị thì cũng thể hại chị , bây giờ đưa chị tìm Xuân Hoa là chứ gì!”

 

“Được.” La Thu Hà sợ ông đổi ý.

 

Tiểu Thái thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tiễn cái rắc rối .

 

Lục Truy nán phía hỏi: “Chị Tiểu Thái, những chuyện xảy khi là thật ?”

 

“Thật cái gì mà thật, tinh thần của bà chút vấn đề, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn!” Tiểu Thái bụng nhắc nhở, “Bà còn giới thiệu cho con gái bà nữa đấy!”

 

Lục Truy: -_-||

 

Lục Truy cạn lời, mặt mày đen kịt: “Xin chị đấy chị Tiểu Thái, đừng nhắc chuyện nữa.”

 

nhắc, mau xem rốt cuộc là chuyện gì, lát nữa về kể cho với.” Tiểu Thái cũng một trái tim hóng hớt.

 

Thiện Đan Đan thích Lục Truy, Lục Truy thích Thiện Đan Đan nhưng đây là tin tức lớn, cô đương nhiên cũng .

 

Lục Truy đáp một tiếng: “Được, lát nữa chuyện .”

 

Sau khi , Khương Tích cũng theo.

 

Thời gian vẫn muộn.

 

Thời gian cô nán đây, cũng bằng thời gian Tô Mạn Linh từ Phân tràng 3 trở về.

 

Tô Mạn Linh thấy La Thu Hà bên cạnh La Thu Thực , loáng thoáng thấy Hà Xuân Hoa, cô về ký túc xá mà thẳng theo họ.

 

Khương Tích nhanh hơn họ, một bước đặt con vịt mà La Thu Hà rơi con đường họ bắt buộc qua.

 

Nếu sợ khác nhặt ăn đau bụng, cô cũng chẳng đến mức tốn công như .

 

Hơn nữa đây chính là bằng chứng, La Thu Hà vứt cũng .

 

Lục Truy tinh mắt là đầu tiên thấy, thậm chí còn mừng rỡ: “Chị cả, đồ của chị vẫn còn !”

 

La Thu Hà: “(ㅍ_ㅍ)”

 

 

Loading...