Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 222: Bà Cô Rắc Rối Đến Rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:48:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tích nhỏ: “Bà cô rắc rối đến ! Mẹ nuôi, là sang chỗ con ở vài ngày , mắt thấy tâm phiền.”
“Không cần .” Hà Xuân Hoa trầm ngâm, “Mẹ giống như đang trốn tránh chị , cũng hội kiến chị một chút.”
Khương Tích: “…”
Khương Tích vẫn ấn tượng với La Thu Hà trong kịch bản, trong kịch bản bà cũng từng đến nông trường ở một thời gian, nắn bóp nguyên chủ giống như nắn bóp gà con .
Trớ trêu nguyên chủ còn cung kính với bà , mặc cho bà sai bảo.
Rõ ràng chỉ là chị cả của La Thu Thực, như chồng đến cửa, thậm chí còn bới lông tìm vết hơn cả chồng bình thường.
La Thu Thực đến bên cạnh La Thu Hà, gặp mặt đón nhận sự chất vấn xối xả của La Thu Hà.
“Thu Thực, chị giao con gái cho , là tin tưởng sẽ để nó chịu ủy khuất, điều nó đến cái nơi chim thèm ỉa thế !”
La Thu Thực xách đồ giúp bà , hỏi ngược : “Đan Đan thư cho chị ? Đó là nơi em cất công lựa chọn kỹ lưỡng cho nó, khác chịu , thì nó cũng chịu , thành nơi chim thèm ỉa , thế quá khoa trương đấy!”
“Chị quan tâm, nghĩ cách điều nó về đây, chị nỡ để con gái chịu tội !” La Thu Hà hống hách sai bảo, “Cậu xem lúc điều nó nghĩ đến chị và rể , xứng đáng với bọn chị !”
Bà câu to hơn câu , khiến những xung quanh liên tục ngoái .
Người nhà đến tiễn tân binh khá đông, đều dùng ánh mắt kỳ lạ , giống như chuyện gì mờ ám .
Nhíu mày : “Chị cả, chị nhỏ thôi, em cần thể diện ! Chúng về , về em sẽ kể rõ cho chị . Chuyện của Đan Đan do một em quyết định, tổ chức họp bàn nghiên cứu, nhất trí quyết định như .”
La Thu Hà vẫn tức giận phùng mang trợn má: “Những ai họp, ai quyết định? Chị đến đó hỏi cho nhẽ, các cũng quá vô trách nhiệm .”
“Chị thấy tình hình của nó lúc đó, cứ tùy tiện mới là vô trách nhiệm đấy.” La Thu Thực nếu nể tình bà là chị cả ruột của , thì vứt luôn hành lý trong tay .
Đã hôm nay là đến tiễn con trai nhập ngũ, chị cả một câu hỏi thăm cũng , mở miệng ngậm miệng chỉ trách móc .
Càng cảm thấy chị cả còn thiết như xưa.
La Thu Hà tạm thời nhắc đến chuyện của con gái, hỏi: “Vợ , thấy cô ?”
“Kia chẳng !” La Thu Thực hất cằm, “Cô m.a.n.g t.h.a.i , em sợ va vấp, bảo cô đợi ở một bên.”
La Thu Hà bất mãn: “Mang t.h.a.i thì chứ, xa thế , còn kém mấy bước ! Rốt cuộc vẫn là cách một tầng, căn bản coi chị cả gì.”
La Thu Thực đen mặt: “Chị em thì , đừng cô . Cô trêu chọc gì chị, chị mở miệng là châm chọc, xỉa xói khác thì sống nổi đúng !”
“Cưới vợ quên luôn chị cả !” La Thu Hà xệ mặt xuống, “Bố mất sớm, nhưng là chị nuôi lớn, đưa tòng quân!”
La Thu Thực cãi với bà đường phố, nhưng bà luôn hùng hổ dọa , nghiêm mặt : “Em mười mấy tuổi tòng quân, lúc đó bố mới mất một hai năm, thành chị nuôi em lớn , là quân đội nuôi em lớn!”
“Thôi bỏ nhắc đến những chuyện nữa.” La Thu Hà chuyển chủ đề, “Dù chị cũng là chị ruột của , hai câu còn !”
La Thu Thực gì, sắc mặt âm trầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-222-ba-co-rac-roi-den-roi.html.]
Trong lòng La Thu Hà hoảng, lệ khí vô hình tỏa từ cho chấn nhiếp.
Không gì khác, em trai của bà bản lĩnh lớn đến , bà vẫn .
Nếu tự nguyện đến Bắc Đại Hoang chi viện vùng biên giới, thì trong quân đội đều thể lăn lộn đến độ cao mà ngay cả chồng bà cũng với tới .
điều ảnh hưởng đến hiệu suất việc của , cho nên bà mới cảm thấy trong chuyện của con gái, là em trai để tâm.
Hai đều gì, nhanh đến mặt Hà Xuân Hoa.
Nguyên chủ từng gặp La Thu Hà, cho nên cũng cần giới thiệu.
La Thu Hà đ.á.n.h giá bà một lượt từ xuống , thấy bà bảo dưỡng , hề giống một phụ nữ sinh bốn đứa con còn đang mang thai, thậm chí còn hơn gặp .
Thầm nghĩ thảo nào em trai nhà coi như bảo bối thế , ngay cả một câu nặng lời cũng cho .
Hất cằm : “Ây da, đây đúng là rạng rỡ mặt mũi nhà họ La chúng , sinh bốn đứa chim, dáng phết nhỉ!”
Hà Xuân Hoa ngốc, hiểu La Thu Hà đây là đang chê đón, như : “Em đây là trong bụng còn đang mang một đứa , dáng một chút, thì rạng rỡ mặt mũi nhà họ La các !”
“Hà Xuân Hoa, mấy năm gặp công phu mép mép giỏi lên nhỉ!” La Thu Hà âm dương quái khí, “Dù cũng là chị cả của Thu Thực, đạo đãi khách tối thiểu…”
La Thu Thực nhét hành lý cho bà , ngắt lời bà lạnh lùng : “Em đưa chị đến nhà nghỉ, chị ở một đêm trực tiếp về Kinh thành !”
“Cậu đây là đuổi chị ?” La Thu Hà biến sắc, “Thu Thực, chị là chị ruột của đấy, mấy năm gặp, đối xử với chị như ?”
La Thu Thực nhíu mày: “Đừng luôn lấy phận chị ruột ép em! Xuân Hoa đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, chị bóng gió thế là ý gì, ý kiến với cô là ý kiến với em! Có ý kiến thì đừng đến nông trường nữa, trực tiếp về nhà !”
Khương Tích thấy cứng rắn như , hiểu ở đây, Hà Xuân Hoa sẽ chịu ủy khuất, cũng yên tâm .
La Thu Hà đến cũng đến , bảo bà rời chắc chắn bà sẽ dễ dàng rời .
Quả nhiên liền thấy La Thu Hà ôm n.g.ự.c: “Ây da, cơn đau thắt n.g.ự.c của ! Bố sớm, chị hai của cũng sớm, nhà họ La chỉ còn hai chị em chúng thôi, Thu Thực ! Chị cả lặn lội đến tìm , … ây da… đau c.h.ế.t …”
La Thu Thực Hà Xuân Hoa, Hà Xuân Hoa đang cúi đầu bụng , căn bản thèm .
Nghiêm mặt cầm lấy hành lý của La Thu Hà : “Nói ít một chút, thì sẽ đau thắt n.g.ự.c nữa!”
La Thu Hà trái lương tâm đảm bảo: “Được , chị nữa, cứ trơ mắt chị đau c.h.ế.t !”
“Đã đến cửa nhà , còn ở nhà nghỉ gì nữa!” Hà Xuân Hoa nỡ để La Thu Thực khó xử, để bà ở nhà nghỉ quả thực cũng .
Cho dù mở miệng, La Thu Hà vẫn sẽ nghĩ đủ cách để ở nông trường.
Thay vì như , chi bằng để La Thu Thực đau lòng cho nhiều hơn một chút.
La Thu Thực chị cả ngang ngược vô lý, vợ thấu tình đạt lý, cao thấp lập tức hiện rõ.
Trầm giọng : “Đi thôi, về nông trường.”