Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 202: Quà Tặng
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:48:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Húc Dương che chở Khương Tích : “Chị xin chị Tiểu Tích , nếu em sẽ mách bố em, chị bắt nạt chị Tiểu Tích.”
Khương Tích uổng công thương yêu bé, tay đặt lên vai bé, để tỏ ý tán thưởng.
“Đừng hòng!” Đan Đan Đan luôn kiêu ngạo, căn bản lời xin .
lúc , Hà Xuân Hoa nấu xong cơm đợi Khương Tích và Húc Dương mãi thấy về liền tìm tới.
Đan Đan Đan nhớ tới trong giấc mơ Hà Xuân Hoa vì lấy lòng cô , cô đưa Khương Chiêu Đệ về “hang sói”, điều đó cũng chứng minh Hà Xuân Hoa là thiên vị cô .
Mặc dù cô vẫn Khương Tích chính là Khương Chiêu Đệ, nhưng nổi lên tâm tư lôi kéo Hà Xuân Hoa.
Khóc lóc kể lể với Hà Xuân Hoa: “Mợ, bọn họ đều bắt nạt cháu.”
Hà Xuân Hoa sợ Đan Đan Đan lỗ mãng đụng bụng , đưa cánh tay : “Cháu đừng động, cứ đó mà chuyện.”
Đan Đan Đan: “(ᇂ_ᇂ|||)”
Thấy dáng vẻ cảnh giác của bà, Đan Đan Đan tổn thương.
nghĩ bà đang mang thai, tâm lý cảnh giác cao một chút cũng là điều dễ hiểu.
Khóc lóc kể lể: “Mợ, Khương Tích đ.á.n.h cháu!”
“Đều là vì chị chị Tiểu Tích .” Húc Dương lạch bạch chạy đến mặt già, kể một lượt như vẹt học .
Đừng thấy bé tuổi còn nhỏ, chuyện rành mạch rõ ràng.
Hà Xuân Hoa vốn thích nguyên nữ chính, liền nổi giận.
“Đan Đan Đan, mợ thấy cháu ở đây sống quá sung túc , về bảo cháu đưa cháu đến nơi gian khổ hơn để trải nghiệm cuộc sống! Tiểu Tích ngoan ngoãn hiểu chuyện, chịu nổi cháu bôi nhọ như , mau xin con bé !”
Đan Đan Đan bĩu môi: “Mợ là mợ của cháu, cũng thiên vị cô !”
“Mợ là nuôi của con bé!” Hà Xuân Hoa thèm mợ của cô , “Đây còn là vấn đề giúp ai nữa, vấn đề là cháu sai .”
Đan Đan Đan: “(.﹒︣︿﹒︣.)”
Đan Đan Đan tức giận giậm chân, đầu bỏ chạy!
Khương Tích với tính cách của cô sẽ xin , cũng túm lấy buông nữa, dù cô cũng đ.á.n.h trả !
Cô đều từ lúc nào, ý kiến của Đan Đan Đan đối với cô lớn như .
Còn về việc Tô Mạn Linh đẩy xuống hố băng, chắc chắn cũng là Đan Đan Đan cố ý.
Nhìn kẹo xốp và mứt hoa quả trong tay, tiên đến nhà bà ngoại.
Phùng Ái Trân tưởng Hà Xuân Hoa cho cô thứ xa xỉ thế , vội : “Mẹ nuôi con cho con thứ quý giá thế con tự giữ mà ăn là , mang qua đây ?”
Khương Tích : “Bà ngoại, cái nuôi cho . Là chị thanh niên tri thức ở bộ phận hậu cần cho út đấy, út ạ?”
“Từ sáng sớm ngoài gặp bạn, bây giờ vẫn về.” Phùng Ái Trân xong mới phản ứng , “Cậu út con quen cô gái nhỏ từ thành phố đến như ?”
Khương Tích thuận miệng : “Cháu cũng , cái hỏi út.”
Phùng Ái Trân trong lòng nghi ngờ: “Vậy kẹo xốp và mứt hoa quả tạm thời đừng động , đợi nó về .”
“Vâng.” Khương Tích hiểu bà ngoại là xem út giữ những thứ , nếu giữ, còn mang trả cho .
Cô ngoài thời gian cũng ngắn nữa, những việc nên , mau ch.óng về nhà.
Mùa đông ở Bắc Đại Hoang, cô cũng chỉ dựa miếng dán giữ nhiệt và quần áo giữ nhiệt tự phát nhiệt để duy trì sự sống, nếu thể cóng rụng tai.
Mũ, khăn quàng cổ, găng tay, chỉ cần cô khỏi cửa, chắc chắn là trang tận răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-202-qua-tang.html.]
Thở khói trắng liền đến cửa nhà .
Trước cửa đỗ một chiếc xe ngựa, cô giống như của bộ phận hậu cần.
Chắc là Lục Truy đưa bột mì trắng và thịt đến vẫn .
Đặc biệt đến nhà bà ngoại , cũng là để tránh Lục Truy.
Không là sợ , mà là nghĩ đến việc vẽ chân dung , sẽ bất giác nổi da gà.
Bây giờ rời , kịp nữa .
Lục Truy thể là thấy cô qua cửa sổ, vặn mở cửa bước .
Cô căng da đầu tới: “Anh Lục Truy, vẫn còn ở đây a!”
“Em đến?” Lục Truy dò xét cô, dường như phát hiện sơ hở trong lời của cô.
Cô : “Bố nuôi , đến đưa bột mì Phú Cường và thịt.”
Lục Truy lấy từ trong túi một cây b.út máy đưa qua: “Sắp Tết , cái tặng em quà.”
“Quý giá quá.” Khương Tích vội vàng xua tay từ chối, “Em cũng chữ, dùng đến.”
Trên trán Lục Truy nhanh ch.óng tụ mấy đường hắc tuyến: “Cho em thì em cứ cầm lấy. Anh thấy em chữ , cây b.út máy tặng em là thích hợp nhất.”
“Anh thấy em chữ lúc nào?” Khương Tích nhớ từng chữ mặt .
Trên khuôn mặt lạnh như băng sơn của Lục Truy nứt một tia ý : “Lần lúc em giấy thỏa thuận cắt đứt quan hệ.”
Khương Tích: “...”
Khương Tích đều quên mất cũng ký tên đó.
Chỉ : “Chữ của em , logic cũng rõ ràng, nhận lấy !”
Khương Tích hải vương, càng nuôi cá.
Ngay từ đầu trêu chọc Lục Truy.
Tâm tư của Lục Truy dần dần rõ ràng, cô càng thể nhận quà của , để tránh hiểu lầm.
Nhân tiện cũng đáp trả sự càn quấy của Đan Đan Đan hôm nay.
Thế là xanh khí : “Em thấy vẫn là tặng cho Đan Đan thì hơn, hôm nay em đ.á.n.h cô .”
“Em đ.á.n.h cô ?” Lục Truy kinh ngạc, “Cô trêu chọc em ?”
Khương Tích cúi đầu thở dài: “Cô mặt bao nhiêu em mượn cớ thăm bố nuôi nuôi để tìm đối tượng, em tức quá thuận tay đ.á.n.h cô .”
Lục Truy nhíu mày: “Cái cô Đan Đan Đan , quá tùy hứng .”
Khương Tích thuận lý thành chương : “Cho nên đừng tặng đồ cho em, em chịu tai bay vạ gió. Nếu , em đều sẽ đến bộ phận hậu cần nữa.”
Lời của cô rõ ràng, chính là nhận đồ.
Lục Truy cô tuyệt tình như , nắm c.h.ặ.t cây b.út máy trong tay, tặng cũng mà tặng cũng xong, đối với Đan Đan Đan càng thêm chán ghét.
Bình thường bản khinh bạc thì cũng thôi , chuyện ác độc như phá hoại danh tiếng khác đều thể , thể dùng hai chữ “tùy hứng” để hình dung nữa .
tặng cô b.út máy, Đan Đan Đan căn bản , nếu hai họ đều , khác cũng sẽ .
Do dự một chút hỏi: “Nếu hôm nay cô gây chuyện, em sẽ nhận chứ?”