Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 201: Tôi Không Muốn Nghe Nói Nhảm, Mau Xin Lỗi Ngay
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:48:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị Mạn Linh rơi xuống nước ?” Khương Tích ngờ út việc để tên cứu mà là Tô Mạn Linh, kinh ngạc há hốc miệng, “Con thăm chị .”
Húc Dương cầm một miếng bánh bò đường đỏ, một miếng bánh bò bột ngô, theo cô khỏi cửa.
Hà Xuân Hoa trông hai đứa trẻ, cho nên .
Người bệnh cần tĩnh dưỡng, bà sợ bọn trẻ quá ồn ào.
Triều Dương do dự một chút, qua đó.
Giúp già trông nom bọn trẻ.
Còn đến ký túc xá nữ thanh niên tri thức, Khương Tích thấy bên trong truyền đến tiếng “Khụ khụ khụ ──”, bước nhanh trong.
Những nữ thanh niên tri thức khác đều trong phòng, chỉ một Tô Mạn Linh ở đó.
Cho dù trời lạnh cũng nhiều việc thể .
Húc Dương đưa bánh bò đường đỏ và bánh bò bột ngô cho Tô Mạn Linh: “Chị Mạn Linh chị mau ăn , cái là chị Tiểu Tích đấy, ngon lắm.”
“Tiểu Tích a, chị nếm thử cho t.ử tế mới .” Tô Mạn Linh chống dậy, do cảm cúm giọng mũi nặng, chỉ là mang tính tượng trưng bẻ một miếng nhỏ, thật sự là ăn vô.
Khương Tích xuống bên cạnh cô sờ sờ trán cô : “Vẫn còn sốt ! Chị Mạn Linh, chị uống t.h.u.ố.c ?”
“Uống .” Tô Mạn Linh khổ, “ là bệnh đến như núi đổ, bệnh như kéo tơ, cảm cúm thật khó chịu. Hy vọng bộ đội cứu chị ốm, ngay cả tên cũng để , chị đều cảm ơn thế nào.”
Khương Tích buột miệng thốt : “Anh cường thể tráng khỏe lắm!”
“Em là ai?” Trong mắt Tô Mạn Linh đang ốm yếu bỗng ánh sáng, kích động ho một trận, “Tiểu Tích mau cho chị , là ai ?”
Khương Tích vội : “Đừng vội chị Mạn Linh. Thực em cũng chắc chắn là . Cậu út em từ bộ đội về thăm nhà đúng lúc cứu một , nếu nhầm thì, thể chính là .”
“Cậu út em?” Tô Mạn Linh hôm đó cứu lên lạnh đến mức kiệt sức , trực tiếp ngất , ngay cả đó trông như thế nào cũng rõ.
Chỉ nhớ bộ quân phục màu xanh đó.
Cụ thể là bộ đội chị bộ đội, cũng là hỏi thăm từ miệng khác.
Khương Tích : “Cậu út em đều với nhà, vẫn là em tình cờ bắt gặp hôm về quần áo ướt, hỏi mới . Cậu đều để trong lòng, ngoài chị em em , ông bà ngoại và cả bọn họ đều , chị cũng cần để trong lòng.”
Tô Mạn Linh thể để trong lòng, đối với cô mà đó chính là ân nhân cứu mạng.
Bảo Húc Dương lấy túi của cô qua đây, lấy từ trong túi bánh phục linh và mứt hoa quả do nhà gửi tới, nhét tay Khương Tích : “Đây là bố chị gửi cho chị, em chị tặng cho để tỏ lòng ơn. Đợi chị khỏe , sẽ đích cảm ơn .”
“Thật sự cần khách sáo như , chị Mạn Linh.” Khương Tích đặt xuống, “Biết sớm em cho chị , nhà gửi chút đồ đến dễ dàng gì, chị tự giữ mà ăn . Cậu út em tính tình cương trực, đưa cho cũng sẽ nhận, chừng còn trách em lấy đồ của chị.”
Tô Mạn Linh che miệng ho hai tiếng: “Em cho chị , chị cũng sẽ ngóng . Em gái , mau cầm lấy , đừng để chị sốt ruột.”
“Em thật sự thể nhận.” Khương Tích gì cũng cầm, còn chuyển chủ đề, “Chị Mạn Linh, chị rơi xuống hố băng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-201-toi-khong-muon-nghe-noi-nham-mau-xin-loi-ngay.html.]
Tô Mạn Linh thở dài: “Đừng nhắc nữa. Lúc câu cá, Đan Đan Đan cãi với Quan Đình cùng ký túc xá với chúng , chị can ngăn, kết quả cô cẩn thận đẩy xuống đó.”
“Không cẩn thận?” Khương Tích cho rằng đây là cẩn thận, dù Đan Đan Đan cũng coi Tô Mạn Linh là tình địch.
Tô Mạn Linh sụt sịt mũi, mũi thông khí. Giọng rầu rĩ : “Lúc đó hai bọn họ cãi động tay động chân, những khác cũng hùa theo can ngăn, chị nghĩ Đan Đan chắc là vô ý. Với tư cách là lớp trưởng, nếu chị lập tức tìm cô tính sổ chỉ vẻ quá hẹp hòi, tiên duy trì sự hòa thuận bề ngoài .”
Khương Tích: “...”
Khương Tích giác ngộ tư tưởng của cô , thấy cô cảm cúm thật sự khó chịu, vài câu liền dẫn Húc Dương rời , chỉ là bánh phục linh và mứt hoa quả đẩy thế nào cũng đẩy , cô kéo lê cơ thể ốm yếu cứ thế nhét lòng cô .
Ra khỏi cửa ký túc xá nữ thanh niên tri thức, ai ngờ gặp Đan Đan Đan.
Hiện tại hai vẫn xung đột trực tiếp, Khương Tích cũng chủ động gây chuyện, nhưng Đan Đan Đan âm dương quái khí : “Khương Tích, cô đến đây đến cũng chăm chỉ thật đấy! Người thì bảo cô đến thăm bố nuôi nuôi, còn tưởng cô mượn cơ hội thăm bọn họ để tìm đối tượng đấy!”
Chát ──
Cô dứt lời, Khương Tích liền hung hăng tát một cái qua đó.
“G.i.ế.c tru tâm, cô môi đỏ răng trắng tùy tiện vu khống sướng ! Tưởng là cô , thấy nam đồng chí liền dán lấy!”
Đan Đan Đan từ nhỏ đến lớn cô nào chịu uất ức như , trở tay liền đ.á.n.h trả, nhưng tay đưa qua Húc Dương đẩy mạnh : “Rõ ràng chính là chị họ Đan Đan suốt ngày tìm đối tượng, chị vu khống chị Tiểu Tích.”
“La Húc Dương, chị mới là chị họ của em!” Đan Đan Đan Húc Dương chọc tức.
Húc Dương hất cằm: “Chị Tiểu Tích cũng là chị của em, chị gọi em là nuôi!”
Đan Đan Đan lạnh lùng Khương Tích, càng cảm thấy cô hề đơn giản như bề ngoài, một bên câu dẫn Triều Dương, một bên còn câu dẫn Lục Truy, Húc Dương giúp đỡ cô, Diệp Thần Phi cũng cận cô.
Nghĩ đến việc cô và Lục Truy chuyện riêng trong rừng, càng cảm thấy cô tâm cơ.
nếu trực tiếp tìm mợ, bản cũng hưởng sái gì. Đổi giọng : “ chỉ là đùa với cô một chút, lẽ nào cô lớn thế ngay cả đùa cũng nổi!”
Khương Tích mặt cảm xúc : “ cô, thích loại đùa giỡn . Hơn nữa, cô lấy danh tiếng của đùa giỡn chính là hại !”
“Cô cố kỵ danh tiếng của cô còn thu liễm một chút!” Đan Đan Đan mấy xé rách da mặt chuyện cô và Lục Truy gặp riêng, sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của Lục Truy.
Quan trọng nhất là, còn sẽ ảnh hưởng đến cái của Lục Truy đối với .
Càng thể việc Triều Dương đối xử với cô bình thường.
Nếu , ước chừng ngược sẽ đa tâm, là nghĩ lệch lạc !
Đã mất chỗ dựa, chọc vui, vụ mua bán lãi.
Lại cảnh cáo cô: “Không để khác nhàn thoại thì quản bản , đừng suốt ngày chạy đến bộ phận hậu cần! Bây giờ cô lập tức mau ch.óng xin , thể tha thứ cho cái tát cô đ.á.n.h , nếu sẽ để yên !”
“Người nên xin là cô!” Khương Tích nữ chính hổ báo, nhưng ngờ cô lý như . Cũng , trong kịch bản cô chẳng là dựa việc càn quấy mà sự chú ý của Lục Truy và tu thành chính quả ! Lục Truy chịu đựng cô , cô thì chịu nổi, trầm giọng , “Đánh mặt cô, cô đau là thịt, thể khiến cô nhớ lâu cũng là cho cô; cô mỗi một chữ, đều là một con d.a.o đ.â.m thương , sẽ câu của cô hại c.h.ế.t, cô xem cô nên xin !