Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 183: Hiến Máu
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:47:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao thế , hai ngày vẫn còn khỏe mạnh ?" Khương Tích hỏi, nghĩ thế nào cũng thông.
Triều Dương thở dài: "Đừng nhắc nữa, nửa đêm chị Tiểu Thanh đau bụng, trạm xá cũng tìm nguyên nhân, đành đưa ngay lên huyện thành trong đêm. Bệnh viện chụp X-quang, dày chị bóng mờ, nhưng cụ thể là gì thì kiểm tra ."
Khương Tích chợt nhớ một chuyện.
Trong những tấm gương , chẳng trường hợp điển hình .
Dùng một đầu dây buộc đinh ốc, đầu buộc răng, nuốt bụng. Điều kiện y tế hạn chế, kiểm tra bệnh cụ thể.
Như thể xử lý theo diện bệnh hiểm nghèo, mà bệnh hiểm nghèo thì thể thủ tục nghỉ bệnh để về thành phố.
Lẽ nào Mạnh Tiểu Thanh dùng cách , và cũng vì thế mà trở thành tấm gương điển hình?
vấn đề là, chuyện kín đáo như , bệnh viện tra , truyền ngoài?
Chẳng lẽ giữa chừng xảy sự cố gì?
Cô sang hỏi Triều Dương: "Vậy bây giờ chị ?"
"Còn nữa!" Triều Dương thở dài: "Chị Tiểu Thanh bây giờ ăn chút gì, đang truyền glucose trong bệnh viện."
Khương Tích: "..."
Khương Tích đến huyện thành thật nhanh, ngặt nỗi tốc độ bộ luôn hạn.
Triều Dương bộ tới đây, cái đầu cũng đường cưỡi ngựa đến.
Cưỡi ngựa dù cũng nhanh hơn một chút.
vận may của họ tồi, vài bước gặp Diệp Thần Phi.
Diệp Thần Phi họ lên huyện thành, lập tức đến chỗ Tôn Đại Sơn tìm một chiếc xe ngựa.
Đánh xe ngựa tuyết nhanh hơn bộ một chút, đôi chân của họ cũng giải phóng.
Đến bệnh viện, Diệp Thần Phi đợi bên ngoài, Khương Tích và Triều Dương phòng bệnh.
Mạnh Tiểu Thanh ở phòng bệnh, hỏi y tá mới cô phẫu thuật .
Tô Mạn Linh cửa phòng phẫu thuật, đến sưng cả mắt.
Lục Truy, Đan Đan Đan cũng ở đó.
Lúc Khương Tích đến, Đan Đan Đan đang lải nhải ngừng: "Mạnh Tiểu Thanh ngốc thế, cho dù về thành phố cũng thể như chứ, đây chẳng là bậy ..."
"Cô đủ đấy, ai ép cô ở đây cả." Tô Mạn Linh kìm nén giọng quát cô một câu, cô thật sự phiền phức.
Lúc Triều Dương tình hình còn nghiêm trọng thế , giật : "Sao thế chị Mạn Linh, lúc em chị Tiểu Thanh vẫn ?"
"Còn nữa, tự cô chuốc lấy thôi!" Đan Đan Đan tức tối , cứ như thể chuyện cản trở cô .
Lục Truy kéo cô lưng: "Cô ngậm miệng , bớt ."
Tô Mạn Linh lườm cô một cái, kéo Khương Tích và Triều Dương sang một bên kể ngọn ngành.
Hóa Mạnh Tiểu Thanh vì lấy giấy chứng nhận nghỉ bệnh, nuốt đinh ốc.
Vốn dĩ khi lấy giấy nghỉ bệnh, tự kéo là xong, ai ngờ lúc kéo xước thành dày, nôn m.á.u liên tục, kiểm tra thì thành xuất huyết dày cấp tính, vạn bất đắc dĩ đành thật với bác sĩ.
Triều Dương: (゚ロ゚)
Khương Tích: -_-||
Sự việc đến nước , nhiều cũng vô ích.
Chỉ mong Mạnh Tiểu Thanh thể bình an vô sự.
Ai ngờ họ dứt lời, bác sĩ m.á.u trong kho m.á.u đủ, cần truyền m.á.u.
Tô Mạn Linh là đầu tiên xông tới: "Bác sĩ, truyền m.á.u của ."
"Truyền m.á.u của , bác sĩ." Triều Dương cũng chịu thua kém.
Khương Tích hỏi bác sĩ: "Cần nhóm m.á.u gì ạ? Cháu nhóm m.á.u của phù hợp , nếu thì truyền m.á.u của cháu cũng ."
Lục Truy cũng bước tới : "Truyền của cũng ."
Bác sĩ lên tiếng: "Các cô đừng vội, từng một, đều xét nghiệm mới ."
Đan Đan Đan gì, lề mề theo, đợi xét nghiệm xong, cô cũng xét nghiệm. Trong lòng thầm nghĩ chắc trùng hợp đến mức cùng nhóm m.á.u với cô nhỉ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-183-hien-mau.html.]
kết quả lò, cô ngớ .
Mạnh Tiểu Thanh là nhóm m.á.u O, nên cũng truyền nhóm m.á.u O.
Tô Mạn Linh và Triều Dương lòng , nhưng nhóm m.á.u của họ khớp.
Kết quả kiểm tra của Lục Truy thể dùng , của Đan Đan Đan cũng .
Khương Tích xuyên sách đến nay vẫn cơ thể thuộc nhóm m.á.u gì, đúng lúc , cũng là nhóm m.á.u O.
đến lúc chuẩn truyền m.á.u, Đan Đan Đan đổi ý.
Cô cảm thấy thể mơ dự đoán một chuyện, nhóm m.á.u tuy là O, nhưng chắc chắn giống thường.
Nói gì cũng hiến m.á.u, bèn tìm một cái cớ hỏi bác sĩ: "Bác sĩ, thiếu m.á.u cũng thể hiến m.á.u ?"
Bác sĩ trả lời: "Thiếu m.á.u thì ."
"Vậy cháu thiếu m.á.u, e là ," Đan Đan Đan tỏ vẻ áy náy, "Vừa cháu vội hiến m.á.u quá, quên mất cũng thiếu m.á.u."
Triều Dương liếc cô một cái: "Được , bớt bộ tịch ở đây , sắc mặt cô hồng hào thế , còn thiếu m.á.u cơ đấy! Sao cô cô cạn m.á.u luôn , để khác truyền cho cô một ít!"
"La Triều Dương, bệnh , trêu chọc gì ." Đan Đan Đan đ.â.m trúng chỗ đau, tức giận bại hoại.
Triều Dương: "Cô..."
"Đừng nữa, đây là bệnh viện." Bác sĩ ngắt lời họ: "Bệnh viện cho phép ồn."
Triều Dương và Đan Đan Đan lúc mới im lặng.
Còn Khương Tích và Lục Truy cũng theo bác sĩ để truyền m.á.u.
Lúc cắm kim, Lục Truy chìa cánh tay : "Lấy của , lấy nhiều một chút, nếu của đủ dùng thì cần lấy của cô nữa."
"Được đấy đồng chí, đấng nam nhi đại trượng phu thì dáng vẻ của nam nhi đại trượng phu chứ." Bác sĩ tiện miệng khen một câu.
Khương Tích bên cạnh , sẵn sàng chờ lệnh.
Máu truyền trực tiếp cho Mạnh Tiểu Thanh, sắc mặt Mạnh Tiểu Thanh nhợt nhạt, chút m.á.u nào.
So với hôm đến tìm cô, hai má hóp một chút.
Cô sợ đau, sợ tiêm, nếu truyền m.á.u thể cứu Mạnh Tiểu Thanh, cô cũng sẵn lòng.
Máu của một suy cho cùng cũng hạn, cho dù hào phóng đến cũng thể lấy quá nhiều.
Máu của Lục Truy đủ dùng, đến lượt cô, cô giường chìa cánh tay .
Bác sĩ mỉm : "Đừng run, đau ."
"Cháu run." Khương Tích dám kim tiêm, cánh tay quả thực bất giác run rẩy.
Mất mặt quá mất.
Từ nhỏ đến lớn cô sợ nhất là tiêm và uống t.h.u.ố.c, nên nào cũng tự chăm sóc bản thật , chỉ sợ đến bệnh viện.
Bông tẩm cồn lạnh ngắt lau cánh tay cô, cô run rẩy : "Bác sĩ, phiền bác tiêm nhẹ một chút ạ."
"Đã tiêm !" Bác sĩ dở dở .
Lục Truy thấy cô sợ đến mức , bên cạnh : "Bác sĩ, là lấy thêm của , nhiều m.á.u, ."
"Đã lấy của đủ nhiều ." Bác sĩ nhân lúc Khương Tích phân tâm, đ.â.m một kim xuống.
Ra tay vững vàng, chuẩn xác, dứt khoát, Khương Tích còn kịp kêu đau, m.á.u theo ống truyền chảy về phía Mạnh Tiểu Thanh.
Cô ngược say m.á.u như Triều Dương, thực khi cắm kim thì còn đau như nữa, chỉ là về mặt tâm lý dễ vượt qua.
Tự lấy tay che mắt .
Không , về mặt tâm lý cũng dịu một chút.
May mà Lục Truy hiến m.á.u , nên cũng cần của cô nhiều như .
Lục Truy thể ngoài, nhưng vì lo lắng cho Khương Tích, vẫn đợi cô truyền xong mới cùng cô ngoài.
Bên ngoài Đan Đan Đan sốt ruột chịu nổi, thoáng thấy bóng Lục Truy liền chạy tới hỏi: "Lục Truy, chứ?"
"Không c.h.ế.t ." Lục Truy ghét bỏ né tránh, đỡ Khương Tích.