Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 180: Chờ Tin Tử Của Tiểu Lục Truyền Đến

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:47:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhắc đến Thiện Đan Đan là đau đầu, Lục Truy bất đắc dĩ : “ thì vẽ, cô mặt đại đội trưởng vẫn chịu buông tha, đành nhận lời .”

 

“Anh kiếp nợ cô , hahaha...” Tiểu Lục càng cảm thấy Thiện Đan Đan là khắc tinh của Lục Truy, “Vẽ thì vẽ , cũng cắt thịt của , động b.út chút thôi mà.”

 

Lục Truy: “(ᇂ_ᇂ|||)”

 

Lục Truy đau đầu.

 

Nếu ép buộc, căn bản vẽ.

 

Có vẽ cũng là vẽ thích vẽ.

 

Ví dụ như...

 

Nhớ đến chiếc rương khám xét , đột nhiên biến mất thấy tăm buồn bực, cũng chiếc rương đó !

 

Những thứ khác đều quan trọng, quan trọng là bức tranh đó.

 

Đó là bức dụng tâm vẽ, vẽ cũng giống nhất.

 

Cũng may là biến mất thấy tăm , nếu một trăm cái miệng cũng giải thích rõ, còn liên lụy đến cô.

 

Tiểu Lục nghĩ gì, bản cũng tâm sự riêng.

 

Đi mãi mãi liền tụt phía .

 

Về đến ký túc xá, chia thịt khô cho , cùng những thanh niên tri thức bình thường quan hệ uống rượu.

 

Mượn men rượu, kể chuyện rừng già săn b.ắ.n, bước đệm cho kế hoạch.

 

Mặc dù chuyện mọt sách gấu mù l.i.ế.m mặt vẫn còn sờ sờ đó, nhưng câu kim đ.â.m thì thấy đau, đều ôm tâm lý ăn may.

 

Tiểu Lục thậm chí còn kể chuyện rừng già tìm kho báu.

 

Trong rừng già kho báu, là bí mật mà ai cũng ngầm hiểu.

 

Sự tích cực của đều khơi dậy, càng trò chuyện càng hăng say.

 

Bên , Khương Tích và Triều Dương đến nhà Thất Xảo, Phương Vũ đang cùng Thất Xảo đầu giường đất tán gẫu, cũng là chán c.h.ế.t.

 

Mẹ Thất Xảo nhiệt tình, hết lấy hạt dưa, lấy lạc rang.

 

Làm cho Triều Dương và Khương Tích đều ngại ngùng.

 

Thất Xảo kéo : “Mẹ, đừng bận rộn nữa, mau tìm chị dâu Lệ Vân !”

 

“Được , ngay đây.” Mẹ Thất Xảo xong nhét cho Triều Dương một nắm hạt dưa, “Triều Dương, Tiểu Tích, hai đứa ăn nhiều nhé.”

 

Triều Dương và Khương Tích liên tục cảm ơn.

 

Đợi Thất Xảo ngoài, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Thất Xảo chìa tay : “Lấy đây!”

 

“Cái gì?” Triều Dương khó hiểu, “Tớ lấy đồ của .”

 

Thất Xảo chỉ túi của : “Vừa nãy tớ cho nhiều hạt dưa và lạc như , ngại mà nuốt một ! Bình thường tớ đều nỡ cho bọn tớ ăn , đúng Tiểu Vũ.”

 

Phương Vũ : “Bác gái đây là hiếu khách.”

 

mà, bác gái đây là cho tớ ăn.” Triều Dương giữ c.h.ặ.t túi, kiên quyết giao .

 

Khương Tích xen : “Thất Xảo đó là đùa thôi, còn tưởng đòi thật !”

 

Thất Xảo ôm cổ Khương Tích: “Vẫn là Tiểu Tích hiểu tớ nhất, giống cái đồ keo kiệt chỉ .”

 

Triều Dương lúc mới nãy Thất Xảo là cố ý, lấy hạt dưa đưa cho Phương Vũ: “Vừa nãy tớ cũng là cố ý đấy.”

 

Phương Vũ nhận lấy hạt dưa đưa cho Thất Xảo: “Chị Thất Xảo, cho chị ăn .”

 

“Hai ăn , từ nhỏ chị thiếu hạt dưa .” Ưu thế là con một của Thất Xảo thể hiện , bố những năm nay chỉ độc sủng một cô.

 

Điều khiến Triều Dương và Phương Vũ đều khá ngưỡng mộ.

 

Họ ở thành phố đều sống sung túc bằng Thất Xảo.

 

Khương Tích c.ắ.n hạt dưa, tán gẫu với ba họ một lúc.

 

Thất Xảo kiềm chế chuyện hóng hớt.

 

Đương nhiên cũng nhắc đến chuyện Ngũ Nguyệt Nguyệt từng thư tình cho Triều Dương, Triều Dương đỏ bừng cả mặt.

 

Phương Vũ ở cùng Thất Xảo lâu, cũng trở nên nhiều chuyện.

 

Đây đại khái chính là điểm chung giữa con gái với , quấn lấy Thất Xảo đòi kể chi tiết hơn.

 

Triều Dương vốn còn tìm chút hồi ức tuổi thơ, giờ thể ở thêm nữa, tìm một cái cớ vội vã chạy về hậu cần.

 

Làm Khương Tích ba ngặt nghẽo.

 

qua chuyện , cô cũng phát hiện tình bạn học của Phương Vũ và Triều Dương thuần khiết, tạm thời suy nghĩ lung tung gì.

 

Thực như , tuổi đều còn nhỏ, lựa chọn còn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-180-cho-tin-tu-cua-tieu-luc-truyen-den.html.]

 

khi Triều Dương lâu, cũng về nhà.

 

Vừa cửa, ông ngoại Tôn Đại Sơn đang hút t.h.u.ố.c trong nhà.

 

Hơn hai năm nay, ông ngoại lúc bận sẽ đến chỗ cô chơi, thỉnh thoảng cũng mang theo đồ hiếm đến.

 

Lần mang đến là thịt đầu lợn, lấy từ chỗ Tràng trưởng Trương.

 

Vì kinh nghiệm nuôi lợn mà cô cung cấp, kỹ thuật nuôi lợn của nông trường nâng cao đáng kể, nên Tràng trưởng Trương coi trọng Tôn Đại Sơn.

 

Bình thường uống rượu nhàn rỗi đều gọi ông, giao tình cá nhân của hai cũng ngày càng .

 

kết quả , Khương Tích công lao nhỏ.

 

Tôn Đại Sơn ngoài miệng , nhưng trong lòng luôn nhớ đến công lao của Khương Tích, tự nhiên cũng thiếu phần của các cô.

 

Lúc cô nhà, bốn đứa Nguyên Bảo thèm đến mấy cũng ăn.

 

Đều đợi cô về!

 

Cô nấu chút cơm, bảo ông ngoại cũng ăn ở đây.

 

cô và ông ngoại đều ăn hai miếng ăn nữa, bộ để cho bốn đứa trẻ.

 

Bây giờ cuộc sống của nhà họ Tôn cũng khá .

 

Kiều Lệ Vân hai năm sinh một con trai xong, m.a.n.g t.h.a.i .

 

Sớm hơn ngày dự sinh của Hà Xuân Hoa hai tháng.

 

Điều khiến hai vợ chồng Tôn Đại Sơn bận tâm là con trai út.

 

Con trai út bộ đội ba năm vẫn về thăm nhà nào, họ sớm ngóng vài đám , chỉ đợi lợi dụng kỳ nghỉ phép về thăm nhà để xem mắt thôi!

 

Nhắc đến út , Khương Tích cũng xa lạ.

 

Ước chừng thời gian, đại khái cuối năm chắc là thể gặp mặt.

 

Thường thì lục quân hai năm, quân ba năm.

 

Cậu út Tôn Chí Kiệt là lính quân, cũng là con út, tuổi tác lớn lắm, tròn hai mươi ba tuổi.

 

Lần về thăm nhà, vẫn là khi các cô đến Bắc Đại Hoang, các cô vặn gặp.

 

Cách về thăm nhà ba năm trôi qua, cộng bộ đội sáu năm .

 

Tôn Đại Sơn cũng giấu giếm tâm tư của , chẳng qua là nghĩ con trai vẫn phục viên, lúc về thăm nhà mũ quân đội, quân phục xanh và phù hiệu cổ áo đỏ, huy hiệu mũ đỏ, dễ tìm đối tượng.

 

Đây chính là điểm cộng khi xem mắt.

 

Khương Tích sự tự hào trong lời của ông ngoại, cũng khá mong chờ út.

 

Gen của nhà họ Tôn tồi, cô đại khái thể tưởng tượng đường nét của út.

 

Sau khi ông ngoại , cô kỹ Nguyên Bảo và Mễ Bảo.

 

Đều cháu trai giống , hai đứa đều giống cả lắm, giống út .

 

Nguyên Bảo và Mễ Bảo đến sởn gai ốc.

 

“Chị ơi, chị ?”

 

“Không mặt em gì chứ?”

 

Khương Tích dáng vẻ ngây ngốc của hai đứa chọc : “Không gì, bài tập hôm nay của hai đứa xong ?”

 

“Làm xong ạ.”

 

Hai đứa gần như đồng thanh, và mang bài tập đến cho cô kiểm tra một lượt.

 

Kiểm tra bài tập xong, đó đến nhà Diệp Thần Phi báo cho họ thư truyền đến.

 

Đợi cô về đến nhà, trời tối !

 

Ban ngày mùa đông đặc biệt ngắn, Khương Tích giục các em rửa chân ngủ sớm.

 

Ngày hôm , dẫn chúng đến nhà bà ngoại một chuyến, cũng sang nhà bên cạnh thăm mợ Kiều Lệ Vân.

 

Sống những ngày tháng bình thường, nên gì thì nấy.

 

Thực trong lòng khá thấp thỏm.

 

Thư truyền đến, cũng nghĩa là kế hoạch sắp bắt đầu.

 

Sau khi họ bố trí xong, cô "chim bồ câu đưa thư" một nữa.

 

Sau đó chính là chờ đợi.

 

Chờ tin t.ử của Tiểu Lục truyền đến.

 

Và tin tức Tiểu Lục xảy chuyện hai ngày cũng đến đúng như dự kiến.

 

 

Loading...