Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 179: Cậu Thích Tiểu Tích?
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:47:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“La Triều Dương cái đồ ngốc nhà , thì cái gì!” Thiện Đan Đan nổi cáu, “Chuyện của liên quan đến nhà các , câm miệng, câm miệng, hiểu !”
Triều Dương lườm cô một cái, đây chính là chị đấy nhé, liên quan đến nhà chúng , xin chị đừng lấy bố ép khác! , Lục Truy!”
Mạnh Tiểu Thanh vỗ tay bôm bốp: “Triều Dương đúng quá, những cả ngày cáo mượn oai hùm, chính là thiếu đòn!”
Thiện Đan Đan tức phồng má: “Các bậy, cáo mượn oai hùm lúc nào! là dựa chính , bao giờ lấy khác ép !”
“Dựa chị cái gì? Dựa mặt chị dày ?” Mạnh Tiểu Thanh đà lấn tới, “Chị đến hòa thuận bao, chị xem chị đến , cho gà bay ch.ó sủa.”
Thiện Đan Đan kéo cánh tay Lục Truy, trốn lưng .
“Anh xem kìa, họ đều bắt nạt . chỉ vẽ một bức tranh thôi mà, xem trêu ai ghẹo ai (´._.`)!”
Lục Truy sớm chán ghét cô , chẳng qua là nể tình bây giờ là lớp trưởng, tiện lập tức lời quá tuyệt tình. Lên tiếng: “Đừng cãi nữa, ai về ký túc xá nấy!”
Thiện Đan Đan coi lời của là sự bênh vực, thè lưỡi với Mạnh Tiểu Thanh và Triều Dương, giống như giành chiến thắng .
Triều Dương lười cô thêm, tức giận đầu bỏ .
Vừa hai bước thấy Khương Tích ngoài đám đông.
Mắt sáng lên: “Đến lúc nào ?”
“Mới đến một lúc.” Trên mặt Khương Tích mang theo vẻ nghi hoặc, “Đây là tình huống gì ?”
Triều Dương “xì” một tiếng: “Có phát thần kinh.”
Khương Tích: “...”
Khương Tích hóng hớt xa nhất, chỉ sợ vạ lây đến vô tội là cô.
Vừa nãy cô cũng thấy cuộc đối thoại của họ.
Nhắc đến tranh, cô nghĩ đến bức phác họa trong Không gian.
Thầm nghĩ, thực sự là Lục Truy vẽ đấy chứ?
Trong nháy mắt rùng một cái, nổi hết cả da gà.
Triều Dương thấy cô ôm cánh tay , vẻ như lạnh, trêu chọc: “Cậu là cũng bóng đèn, thà chịu rét cũng tìm tớ đấy chứ?”
“Hehe.” Khương Tích coi như đáp , “Cậu , tớ còn nữa.”
Cục tức nghẹn trong n.g.ự.c Triều Dương nhờ hai câu với cô mà giải tỏa: “Đi thôi, hôm nay chúng tìm Phương Vũ và cái loa phóng thanh !”
“Đợi , tớ với Tiểu Lục hai câu.” Khương Tích kiễng chân bên trong, Tiểu Lục vẫn ý định .
Triều Dương trực tiếp qua gọi Tiểu Lục , lười chuyện rách việc của Thiện Đan Đan và Lục Truy!
Tiểu Lục thấy Khương Tích, lập tức hiểu thư hồi âm.
Chỉ là Triều Dương cứ theo mãi, cách nào chuyện riêng.
Nghiêng đầu : “Triều Dương, em tìm bố em đến khuyên đồng chí Thiện Đan Đan , cứ ầm ĩ thế quả thực .”
“Em , chị thích ầm ĩ thế nào thì !” Triều Dương xị mặt, “Chị nhất là ầm ĩ đến nông trường cải tạo luôn , cũng đỡ để mỗi ngày lải nhải lằng nhằng thấy phiền.”
Khóe miệng Tiểu Lục giật giật: “Làm ầm ĩ đến nông trường cải tạo, bố em mặt cũng ánh sáng ! Em nghĩ xem, bố em phụ trách hậu cần chúng , cũng liên lụy !”
Triều Dương lẩm bẩm một câu “Đồ gây rắc rối”, tình nguyện tìm La Thu Thực.
Nhân lúc ai chú ý, Tiểu Lục và Khương Tích xa.
Khương Tích đưa thư cho : “Chú Đường bảo xem xong thì đốt .”
“Em canh chừng cho , bây giờ xem.” Tiểu Lục quanh bốn phía, xung quanh ai.
Người tin tưởng bây giờ cũng chỉ cô.
Khương Tích như kẻ trộm, Tiểu Lục xem cũng nhanh.
Nói là thư, thực ngay cả phong bì cũng , chỉ là nửa tờ giấy gấp thành hình vuông.
Mặc dù cô xem nội dung bức thư, nhưng cũng thể đoán đại khái. Đang quanh bốn phía, từ xa một tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-179-cau-thich-tieu-tich.html.]
Vội vàng hỏi: “Có đến , xem xong ?”
“Xem xong .” Tiểu Lục hít sâu một , “Anh đều nhớ trong đầu .”
Khương Tích đưa tay : “Đưa cho em , em giúp đốt.”
“Được.” Tiểu Lục đưa thư cho Khương Tích, Khương Tích tiện tay bỏ Không gian.
Người đến Triều Dương, là Lục Truy.
Hóa Lục Truy sớm thấy Khương Tích, vất vả lắm mới thoát khỏi Thiện Đan Đan, lập tức tìm đến.
Tiểu Lục giả vờ như chuyện gì xảy , Khương Tích diễn xuất cũng .
Hai cách một thước, cô đưa cho hai miếng thịt khô ngũ vị hương.
Nếu thì dễ giải thích nãy truyền cái gì.
Tiểu Lục chỉ một giây phản ứng , thấy Lục Truy vội vã đến mặt liền : “Muốn lén ăn chút đồ ngon đều tìm thấy, chán thật.”
Khương Tích cũng thản nhiên lấy thêm một miếng thịt khô đưa qua: “Anh Lục Truy, cũng một miếng nhé?”
Lục Truy quét mắt hai họ một lượt, luôn cảm thấy đơn giản như bề ngoài. Tiểu Lục rào , hỏi từ .
Khương Tích thấy gì, thu miếng thịt khô đưa cho Tiểu Lục: “Anh ăn thì trách em nhé, cho Tiểu Lục ăn hết !”
Trong tay Tiểu Lục thêm một miếng thịt khô, ha hả : “Vậy gặp may .”
Lục Truy hỏi: “Hai chỉ ở đây ăn thịt khô thôi ?”
“Không ạ, đợi Triều Dương.” Khương Tích thấy cách đó xa Triều Dương cũng tới, vẫy vẫy tay với .
Triều Dương chạy đến thở hồng hộc: “Hai chạy nhanh thế gì!”
Tiểu Lục đưa cho một miếng thịt khô: “Chạy nhanh đến mấy chẳng vẫn em tìm thấy .”
Triều Dương sức đề kháng với thịt khô, ăn hỏi Khương Tích: “Còn ?”
“Đi chứ!” Khương Tích thích hậu cần Thiện Đan Đan, gà bay ch.ó sủa, quá phiền phức.
Lục Truy nghi hoặc: “Đi ?”
“Đến Phân tràng 3 tìm bạn học tiểu học của Triều Dương.” Khương Tích , “Hai thì nữa chứ?”
Triều Dương cũng hai họ , hai đều cao to trai, nền cho còn oai phong nữa.
Nói thẳng: “Hai họ quen Phương Vũ và cái loa phóng thanh , cũng ngại.”
“ cũng định .” Tiểu Lục bây giờ trong đầu là kế hoạch của .
nếu , Lục Truy còn lý do theo.
Anh mà , Lục Truy cũng ngại theo.
Khương Tích nhét non nửa gói thịt khô tay Tiểu Lục: “Vậy hai cứ từ từ ăn thịt khô nhé, bọn em đây.”
“Được, đường cẩn thận.” Tiểu Lục dặn dò một câu, các cô xa với Lục Truy đang ngẩn , “Chúng cũng thôi Truy, về uống hai ly cho ấm.”
Lục Truy im nhúc nhích, hỏi ngược : “Cậu thích Tiểu Tích?”
“Nói thừa, Tiểu Tích ngoan ngoãn như , ai mà thích chứ!” Tiểu Lục ha hả, “Em là em gái của tất cả chúng , lẽ nào thích?”
Lục Truy: “...”
Hóa chỉ coi là em gái.
Lục Truy hiểu độ chân thực trong lời của Tiểu Lục, nhưng cùng với việc Thiện Đan Đan ngày nào cũng quấn lấy , càng cảm thấy tình cảm của đối với Khương Tích lẽ chỉ đơn giản là em gái.
Càng như , Khương Tích ở cùng ai cũng thấy xứng đôi.
Ngay cả cô ở cùng Triều Dương, cũng cảm thấy trai tài gái sắc như trời sinh một cặp.
Nhìn về phía hai bóng lưng ngày càng xa, trong lòng khó chịu.
Tiểu Lục suy nghĩ phức tạp như , nhiều chuyện hỏi: “ , rốt cuộc vẽ Thiện Đan Đan ? thấy cô bám lấy , mà vẽ cho cô , đoán chừng cô để yên cho !”