Song Trùng - Chương 325

Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:38:54
Lượt xem: 4

Bạch Khởi nhớ tới lời ông lão nói. “Không, bầu trời ở tầng một cũng che kín.”

Bạch Khởi như có điều suy tư: “Có hai khả năng, một là không thể lên thế giới cực lạc từ tầng một, hai là phải thỏa mãn một điều kiện đặc thù nào đó mới có thể mở cánh cửa từ tầng địa ngục đầu tiên lên thế giới cực lạc.”

“Tôi thiên về vế sau hơn,” Bạch Du Hằng nói, “Tin tức này cậu lấy được qua lời ông lão nói, còn tin tức của tôi lấy được từ tấm bia đá ở tầng một địa ngục nóng, lời người nói khó tránh khỏi có sai lầm, nhưng lời ghi chép trên tấm bia tôi không nghĩ là giả, trên đó viết rõ ràng, “Phạm nhân ở tầng địa ngục thứ nhất có thể lên tầng trên.”

Bạch Khởi cảm thán, người ở tầng trên vừa có thể dễ dàng thu thập được tin tức, khả năng sai lầm lại thấp, còn là tin tức đầu tiên. Anh nói: “Như vậy cũng dễ hiểu, nếu chỉ cần vào tầng một địa ngục Bát Nhiệt là có thể đến thế giới cực lạc, như vậy rất dễ dàng, quá ngẫu nhiên, quá dựa vào may mắn, không giống phong cách của app.”

Bạch Khởi lại kể cho Bạch Du Hằng chuyện bức họa Hà Đồng. “Bức họa?” Bạch Du Hằng lấy làm ngạc nhiên.

Bạch Khởi cũng ngạc nhiên: “Anh đi qua mười lăm tầng địa ngục, gặp nhiều t.h.i t.h.ể như vậy mà không thấy bức họa nào khác hay sao?”

“Không, cậu chắc chắn là có bức họa khác à?” “Tôi có khuynh hướng cho rằng có, bởi vì manh mối theo mắt xích quá rõ ràng, thang tơ lên trời ở đâu, làm thế nào để mở lối thông trên bầu trời ở tầng một địa ngục Bát Nhiệt, đây là hai vấn đề mấu chốt, anh g.i.ế.c chóc cả đường xuống đây, đổi lại là người khác, mười lăm ngày đổi một tầng, rốt cuộc phải mất bao lâu mới có thể tới tất cả các tầng chứ? Như vậy quá dài, quá đáng sợ, chắc chắn app không thể để bộ phim kéo dài lâu như vậy, cho nên tôi dám nói, tin tức mà anh nắm được bây giờ là nhiều nhất trong số tất cả các diễn viên, nhất định có lời giải cho mọi câu đố, anh nghĩ lại một chút, có thể có liên quan tới bức họa.

Bạch Du Hằng buông mắt nhớ lại, đột nhiên nói: “Trên tấm bia đá có viết một hàng chữ thế này: “Địa ngục Đao Sơn, địa ngục Huyết Trì là vùng đất thám hiểm.”

Đôi mắt Bạch Khởi bừng sáng lên: “Đúng rồi, chính là câu này!”

“Tại sao phải thám hiểm chứ, cái từ thám hiểm này gần như có liên quan với che giấu, rất có thể ở địa ngục Đao Sơn và Huyết Trì ẩn giấu đồ vật rất quan trọng.”

“Hơn nữa nội dung kỳ ngộ mà tôi lấy được lại quá mập mờ, nó là “Có thể lựa chọn tới bất cứ tầng nào”, trước đó tôi cho rằng đây là một loại phúc lợi, có thể để tôi từ từ ở tầng địa ngục thứ nhất trong lần luân hồi tiếp theo, nhưng tính thêm câu nói trên tấm bia mà anh bảo, ý nghĩa ám chỉ rất rõ ràng ―― Hà Đồng có thể đưa tôi tới Đao Sơn, Huyết Trì, sự liên kết này khiến tôi càng có xu hướng tin rằng, thứ được che giấu ở Đao Sơn Huyết Trì có thể là một bức họa, là bức họa tiếp theo, rất có thể nó còn quan trọng hơn.”

“Bức họa Hà Đồng này chỉ là bậc thang đưa chúng ta tới thẳng nơi đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-325.html.]

“Hơn nữa, vị trí của Đao Sơn Huyết Trì là ngẫu nhiên, nói cách khác, cho dù phạm nhân không may mắn, không thể tới thẳng Đao Sơn Huyết Trì thì vẫn có thể luân hồi trong đó, ở gần Đao Sơn Huyết Trì, tỉ lệ này cũng không nhỏ, dù không ở gần, vượt qua một tầng, hai tầng, tiến vào Đao Sơn Huyết Trì, đối với phạm nhân mà nói, độ khó cũng không lớn.”

Bạch Khởi chớp mắt nhìn về phía Bạch Du Hằng: “Dù sao anh chỉ tốn mấy tiếng là có thể vượt qua mười lăm tầng, còn với người bình thường vượt hai ba tầng trong vòng ba ngày không phải chuyện khó khăn, dù thực lực bản thân không được, một tầng cũng không thể vượt qua, cũng có thể bị động bị người ta đánh rơi xuống, nói không chừng sẽ rơi thẳng xuống Đao Sơn Huyết Trì. Độ khó của nó cũng rất bình thường, như vậy công bằng với tất cả mọi người, bất luận mạnh mẽ hay yếu ớt, đều có thể rơi vào Đao Sơn Huyết Trì. Hà Đồng chỉ giúp chúng ta giảm bớt quá trình này.”

Bạch Du Hằng bình tĩnh nhìn Bạch Khởi, trong lúc Bạch Khởi suy luận, ánh mắt lấp lánh như sao, hào quang trên người tỏa ra bốn phía, quyến rũ đầy tự tin.

“Nhìn tôi làm gì?”

“Tán thưởng mà.” Bạch Du Hằng nói như đương nhiên.

“…Đừng lộn xộn,” Bạch Khởi lườm cậu một cái, nói tiếp, “Tôi biết lần tới luân hồi tôi muốn đi đâu rồi.”

“Đao Sơn hay là Huyết Trì?”

“Sáng mai chúng ta đi Huyết Trì, Huyết Trì ở ngay dưới chân chúng ta, lần tới luân hồi chúng ta tới địa ngục Đao Sơn, tôi dùng Hà Đồng để đi.”

“Thế tôi thì sao?”

Bạch Khởi liếc mắt nhìn hắn: “Tự g.i.ế.c mà đi.”

“Nhỡ tôi ở dưới thì sao? Ở trên còn có thể g.i.ế.c mà rơi xuống, ở dưới thì không thể đi lên được, ở giữa thì không thể xác định vị trí của Đao Sơn, tôi còn không biết lên trên hay xuống dưới.”

“Tự đi mà giải quyết.” Bạch Khởi nghiêm mặt.

Bạch Du Hằng liếc mắt nhìn anh: “Tuyệt tình thế?”

Loading...