Song Trùng - Chương 319

Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:38:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết/ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khoá toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên thế giới này có người nguyện ý vì Bạch Khởi mà từ bỏ tầng địa ngục ấm áp, thoải mái dễ chịu nhất, từ bỏ năng lượng dư thừa và tin tức dễ dàng có được để nhảy xuống địa ngục hắc ám, rơi vào vòng xoáy g.i.ế.c chóc vô tận, chịu giày vò trong hoàn cảnh ác liệt, chỉ vì muốn tới tìm anh ta. Bạch Du Hằng cứ đi xuống, sẽ tìm được anh ta.

Vu Nhã tin như vậy, anh mỉm cười, cảm thấy vô cùng hâm mộ.

【Vãi nồi!! Sao lại chủ động nhảy xuống vậy??】

【Má ơi! Con không nhìn nhầm đấy chứ?】

【Trời ơi!! Tầng một địa ngục Bát Nhiệt sướng vậy mà ảnh không muốn à?】

【Tầng một địa ngục Bát Hàn cũng tốt mà, chỉ kém hơn tầng một địa ngục Bát Nhiệt có chút thôi】

【Vãi thật! Sao lại thế, người ta muốn leo lên còn không được, ảnh lại chủ động nhảy xuống, cái động này mở ra là để Minh Trí Thần leo lên mà!!】

Sợi dây thừng dài mười mấy mét, Bạch Du Hằng nhẹ nhàng trượt xuống, Minh Trí Thần đang chuyên tâm trèo lên, thấy người trượt xuống thì giật mình, cho rằng người kia ngăn cản mình, bèn rút kiếm đ.â.m tới.

Dù người kia là diễn viên hay NPC cũng không sao. Nếu là diễn viên thì g.i.ế.c hắn, hắn chỉ rơi xuống tầng tiếp theo, nếu là NPC thì càng không cần gánh nặng.

Minh Trí Thần nghĩ vậy, đ.â.m kiếm nhanh và hiểm. Bạch Du Hằng cười khẩy, nghiêng người tránh, túm cổ tay Minh Trí Thần, bóp mạnh.

Cổ tay Minh Trí Thần đau nhói, lực tay lỏng ra, kiếm rơi xuống đất. Hắn dùng vũ khí dài, cận chiến không phải thế mạnh, không ngờ người kia phản ứng nhanh vậy. Đường xuống cũng bị cản, Bạch Du Hằng đá hắn ra, trượt xuống, tiếp đất.

Minh Trí Thần trượt xuống một đoạn mới nắm dây thừng, tránh rơi. Hắn lơ lửng giữa không trung, mặt tái mét.

Vũ khí của hắn rơi xuống tầng một địa ngục Bát Hàn, nhưng nếu hắn không bò lên trên, lối lên sẽ bị đóng lại, nhặt vũ khí hay là trèo lên đây, nhất thời Minh Trí Thần hơi do dự.

Dù sao cũng là đạo cụ dùng được toàn bộ phó bản, nếu sau đó đổi tầng bị người khác cướp mất, hắn sẽ mất đi vũ khí, sau này hắn vẫn còn cơ hội leo lên tầng thứ nhất, Minh Trí Thần không cam lòng ngẩng đầu nhìn lên tầng trên, đành phải thuận dây thừng trượt xuống. Hắn nhìn Bạch Du Hằng, vẻ mặt phẫn hận, hắn rơi vào tình trạng không thể không đưa ra lựa chọn cũng do người này mà ra.

Trước đó Minh Trí Thần g.i.ế.c bạn tù, mở ra con đường lên tầng trên, bởi vì muốn nhảy xuống nên Bạch Du Hằng đi tới miệng hố, hắn cảm nhận được ánh mắt oán hận của Minh Trí Thần, không buồn đưa mắt nhìn lại.

Ánh mắt hắn dừng trên thanh kiếm dài bên cạnh, khẽ bật cười một tiếng. Minh Trí Thần run rẩy trong lòng. Bạch Du Hằng tiện tay rút thanh kiếm lên.

"Anh dám!!" Minh Trí Thần cho rằng hắn muốn giành lấy vũ khí của mình, giận không kiềm chế được muốn lao lên.

Cánh cổng xuống tầng tiếp theo đang nhanh chóng co lại, nó không còn lớn như chiếc giường đôi giống như trước đó, bấy giờ chỉ nhỏ như miệng giếng mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-319.html.]

Bạch Du Hằng quay đầu lại, cao ngạo nhìn hắn, trong mắt hiện rõ sự chế giễu. Hắn thả người nhảy xuống, cầm thanh kiếm nhảy xuống tầng tiếp theo, biến mất không thấy đâu nữa.

Khoảng cách quá xa, lúc Minh Trí Thần chạy tới, cánh cổng chỉ còn lớn chừng cái bát, vươn tay vào cũng khó khăn. Minh Trí Thần tức đến mức gương mặt đỏ bừng lên.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, bởi trì hoãn một lúc, bây giờ lối lên tầng tiếp theo cũng chỉ nhỏ như miệng giếng, đến khi hắn leo lên theo dây thừng, chỉ đối mặt với bầu trời không còn kẽ hở mà thôi.

Hắn không những bỏ lỡ cơ hội lên tầng tiếp theo, còn làm mất vũ khí.

Chỉ vì Bạch Du Hằng.

Minh Trí Thần siết tay lại.

【Uầy, ảnh có thể khiến Minh Trí Thần kinh ngạc luôn cơ á?!】

【Đây là đại lão cấp thần rồi, chộ ôi người đâu vừa đẹp trai vừa giỏi luôn á.】

【Bị đánh vào điểm yếu thôi, nếu đánh nhau thật thì sao Minh Trí Thần thua được, Minh Trí Thần còn chưa dùng đạo cụ cơ mà】

【Stop, thím nói như kiểu Bạch Du Hằng có đạo cụ không bằng.】

【Cướp vũ khí như vậy liệu có quá đáng không?】

【Điên à? Tại Minh Trí Thần nhà thím không phân biệt tốt xấu đ.â.m người ta đấy chứ oke? Nếu muốn hại thì cắt phéng dây thừng là được rồi, việc gì phải nhảy xuống, tự hoảng loạn ra tay trước, tài nghệ không bằng còn trách người ta giành vũ khí?】

【Tình huống đó Tinh Thần không kịp phản ứng cũng bình thường mà? Sao lúc anh ta nhảy xuống không thông báo với Tinh Thần trước một tiếng?】

【Lầu trên não tàn à? Làm như anh nhà thím to lắm.】

【Đại lão ngầu dữ thần! Làm tốt lắm!!】

【Ủa cơ mà sao đại lão lại nhảy xuống vậy?】

Bạch Du Hằng thuận lợi nhảy xuống tầng hai địa ngục Bát Nhiệt. Nơi này có thể cảm nhận được cảm giác oi nóng rõ rệt, nhiệt độ trong khoảng 30 độ, độ ẩm cao, trời âm u, giống như có thể đổ mưa bất cứ khi nào.

“Mấy người làm ơn làm phước đừng ăn tôi~~” Bạch Du Hằng tiến lên trước chưa đầy hai bước thì nghe thấy tiếng kêu cứu hoảng sợ phía sau lưng, hắn quay người nhìn.

Loading...