Song Trùng - Chương 234

Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:30:05
Lượt xem: 6

Bạch Du Hằng chau mày nói: "Anh nhớ trong app diễn viên không thể g.i.ế.c diễn viên."

"Đúng vậy," Bạch Khởi trầm tư mấy giây, "Thực ra nếu bà ta có thể nói chuyện với ma quỷ, thì giống như nhà ngoại cảm. Nhà ngoại cảm..."

Bạch Du Hằng trĩu lòng: "Tiểu Bạch à, có khi nào bà ta đạt được thỏa thuận với quỷ, để quỷ g.i.ế.c chúng ta không?"

Bạch Khởi cũng nghĩ tới điểm này, anh hơi lo lắng: “Em không chắc chắn, nhưng chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, bà ta thực sự có chút khả năng.”

Bạch Khởi quyết định dựa trên việc cân nhắc nhiều phương diện, một là quy tắc bảo vệ diễn viên không thể g.i.ế.c diễn viên, hai là cân nhắc dựa trên sở trường của diễn viên.

Từ một mức độ nào đó mà nói, bọn họ muốn ra tay với anh thì chỉ có thể dựa vào một thủ đoạn đặc thù nào đó, nếu cần chuyển hướng, anh có rất nhiều đường sống để quay lại hòa giải.

Hai là do sở trường, Tiêu Nhất Cảnh và Lâm Ngưng Sương đều có sở trường là phim ma, đặc điểm của diễn viên sở trường phim ma đều rất rõ ràng, năng lực bản thân bình thường, đạo cụ tương đối nhiều, nói dễ hiểu hơn là những chiến binh có khả năng đặc biệt trong phim hành động kinh dị, vật phẩm giành được phần lớn là đồ giúp tăng vũ lực lên, ví dụ như thanh kiếm của Thư Yến, ví dụ như huyết thống cương thi của Vỹ Bách, ví dụ như buff thiêu đốt tinh huyết của Châu Lâm. Mà người có sở trường phim ma đại khái thuộc dạng pháp sư, lấy được nhiều năng lực và đạo cụ, năng lực và đạo cụ tương đương với pháp trượng.

Giống như Lâm Ngưng Sương có thể thông linh, đây là năng lực, nhưng không gây sát thương thực tế. Bà ta cần chuyển hướng, nhờ quỷ mới có thể ra tay với anh, mạnh thì mạnh, nhưng không đủ đơn giản, thô bạo.

Đương nhiên, Lâm Ngưng Sương lăn lộn tới mức này, khả năng vũ lực tuyệt đối không yếu.

Thế nhưng đối thủ mạnh không phải lý do để anh lùi bước, anh không thể lùi bước được.

Hai phút sau, Thư Yến trong phòng thuận lợi đón “Bạch Khởi” nhảy cửa sổ vào.

“Sao rồi?” Thư Yến đóng cửa sổ, kéo rèm cửa lại, hạ thấp giọng nói.

Có Bạch Khởi làm mẫu, Thư Yến hơi buồn lòng, chỉ sợ có người bắt chước Bạch Khởi, nghe lén bọn họ nói chuyện với nhau.

Bạch Khởi lời ít ý nhiều giải thích với Thư Yến những điều anh nghe được.

Thư Yến như có điều suy tư: “Tôi cảm thấy những phát hiện của chúng ta không khác thông tin bà ta cảm ứng thông linh được là bao.”

Bạch Khởi ngồi xuống, rót cho mình một cốc nước: “Ừ, tôi cũng nghĩ như vậy, chúng ta tìm được một chiếc răng dính máu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-234.html.]

Thư Yến nói: “Đúng vậy, anh còn bảo có lẽ chủ nhân của nó là một người phụ nữ trẻ tuổi, rất chú trọng chăm sóc răng miệng. Tôi cảm thấy đó chính là phu nhân sang chảnh mà Lâm Ngưng Sương cảm ứng thông linh tới được.”

Bạch Khởi không nói gì, như có điều suy tư.

Thư Yến nói: “Có lẽ khi người phụ nữ còn sống, người đàn ông kia ngược đãi cô ta, nhổ răng cô ta ra, rồi giấu ở đây.”

Bạch Khởi suy nghĩ một chút: “Anh cảm thấy suy đoán hai phe phái của Lâm Ngưng Sương có đúng không? Chính là cái chúng ta giúp quỷ nữ bị ngược đãi được giải thoát, với trợ giúp quỷ nữ chiến thắng quỷ nam tà ác ấy?”

Thư Yến: “Tôi cảm thấy chắc 80, 90% rồi.”

Bạch Khởi nhướng mày lên: “Tôi có một nghi vấn, một nghi vấn hết sức rõ ràng.”

“Là gì?” Thư Yến nhìn về phía anh.

Bạch Khởi khẽ nhịp ngón trỏ lên mặt bàn: “Tại sao phải giấu răng? Ai giấu răng chứ?”

Tiếng gõ cửa vang lên, Bạch Khởi và Thư Yến ngừng nói chuyện ngay lập tức. Bạch Khởi ra mở cửa.

Đầu bếp mập đứng đó, nói: "Đến giờ rồi, thấy hai cậu chưa xuống nên tôi lên gọi."

Bạch Khởi nhìn đồng hồ, đúng là đã sáu rưỡi. "Vậy chúng ta xuống nhà thôi," Bạch Khởi nói, liếc nhìn Thư Yến, Thư Yến thu dọn đồ đạc rồi đi theo.

Khi xuống tầng, Bạch Khởi đi đến cạnh đầu bếp, tỏ vẻ thân thiện, cố tình hỏi: "Tôi có thể hỏi về chủ nhân cũ của ngôi nhà này không?"

Đầu bếp nhìn anh, hỏi: "Có chuyện gì vậy?" "Không, chỉ là đồ trang trí trong phòng rất độc đáo, khiến tôi tò mò,"

Bạch Khởi vừa đi xuống cầu thang vừa cười khổ nói: "Thật ra, phòng tôi có một cái bình hoa hình đầu khỉ, tôi giật mình khi nhìn thấy nó."

Đầu bếp nheo mắt lại: "Cậu nhát gan thật." "Ai mà ngờ được," Bạch Khởi lúng túng nói.

Đầu bếp đáp: "Thực ra tôi không biết nhiều lắm. Các cậu đến đây trải nghiệm sáu ngày đúng không? Tôi chỉ được thuê tạm thời đến để phục vụ các cậu thôi. Chắc là lâu rồi không có người ở, lúc tôi đến nhà rất bụi, không có gì để ăn cả. Tôi phải dọn dẹp hai ngày một đêm mới xong, mệt muốn chết. Sau đó còn phải giặt hết ga gối để đón các cậu đến ở."

Đầu bếp oán trách, Bạch Khởi nghĩ có lẽ anh không thể moi thông tin gì từ tay đầu bếp mới tới, đang định từ bỏ, đầu bếp lại bảo: “Cậu vừa hỏi tôi chủ nhân trước đây của căn nhà này đúng không, thực ra trước khi tới tôi có nghe qua một chút, nhưng cũng chỉ là nghe nói thôi, trước kia có một đôi vợ chồng ở đây, họ giàu lắm, còn trẻ nữa chứ.”

Loading...