Bạch Khởi nhanh chóng đáp: "Tôi lên kế hoạch B, xem có thể bò qua bệ cửa sổ nhìn trộm, hoặc men theo đường ống nước leo lên nóc tầng ba, xem có thể bò qua từ cửa sổ gác mái hay không."
Thư Yến: ".........."
【Tui không nghe nhầm đấy chứ? Bò qua? Nghe lén?】
【Hahahahhahaa trộm gà bắt chó 】
【Khởi-không-từ-thủ-đoạn】
"Anh à." Bạch Khởi bàn bạc với Thư Yến xong xuôi, thấy Thư Yến sang phòng bên cạnh bắt chuyện với Hứa Thanh mới cất tiếng gọi.
"Bàn xong cả rồi mới nhớ tới anh à?"
Bạch Khởi chỉ cười, không hề cảm thấy áy náy vì mình "tiền trảm hậu tấu".
Dù Bạch Du Hằng trêu ghẹo là vậy, nhưng hắn vẫn nhanh chóng mở cửa sổ ra. Hai tay hắn vịn lấy bệ cửa sổ, cơ thể treo lơ lửng giữa không trung, nhích về phía căn phòng của Hứa Thanh ở bên cạnh từng chút, từng chút một. Lúc sắp tới mép bệ cửa sổ, không thể dịch chuyển thêm, Bạch Du Hằng nhắm khoảng cách từ bên này tới bên kia, chau mày lại: "Hơi xa."
"Không được à? Vậy chúng ta quay về thôi." Bạch Khởi không cần bắt buộc phải nghe lén, anh cũng không muốn Bạch Du Hằng gặp chuyện ngoài ý muốn, như vậy lợi bất cập hại.
Bạch Du Hằng không nói gì, suy nghĩ trong phút chốc, bỏ một tay xuống lấy điện thoại trong túi ra. Một tay hắn giữ cả thân thể, cánh tay nổi gân xanh, cảm giác lung lay như sắp ngã, nhưng vẻ mặt hết sức thản nhiên.
Bạch Du Hằng sờ điện thoại, nhẹ nhàng vạch một đường trên màn hình, lấy “lưỡi d.a.o ác linh” trong hành lý ra.
Hắn lại cất điện thoại đi, cơ thể hơi lay động, cắm mạnh con d.a.o vào bức tường, sau đó giẫm lên con dao, nhảy bật một cái, tiếp chính xác vào bệ cửa sổ phòng Hứa Thanh, sau đó hắn nhoài người rút con d.a.o bị găm vào sâu trong tường ra để cất đi.
Thư Yến ở đối diện cửa sổ ở trong phòng liếc mắt trông thấy Bạch Khởi ở bên cửa sổ, trong lòng hết sức hoảng hốt.
Hứa Thanh cảm giác sau lưng có bóng đen lướt qua thì định quay đầu lại.
“Đừng――” Thư Yến không kịp ngăn cản, căng thẳng trợn trừng mắt nhìn.
Hứa Thanh nghi ngờ quay đầu lại, nhưng không thấy gì cả.
Thư Yến khẽ thở phào một hơi, giả vờ bình tĩnh như không có việc gì: “Sao vậy?”
Hứa Thanh chau mày nói: “Tôi cảm thấy hình như ban nãy có thứ gì đó lướt qua cửa sổ.”
“Sao cơ?” Thư Yến tỏ vẻ mờ mịt, “Sao tôi không thấy gì nhỉ? Chắc là có con dơi hay con chim bay qua, để tôi qua xem một chút.”
Anh đứng gần cửa sổ, nhanh chân đi tới bệ cửa sổ trước Hứa Thanh một bước, giả vờ kéo cửa sổ ra, ngó đầu ra ngoài, lập tức đối mặt với "Bạch Khởi" đang trốn sau cửa sổ. Hai chân "Bạch Khởi" lơ lửng giữa không trung, anh sợ "Bạch Khởi" sẽ rơi xuống, bị dọa đến mức tim nhảy vọt lên.
"Có gì à?" Hứa Thanh thấy anh đờ người ra, nghi ngờ muốn đi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-232.html.]
Bạch Du Hằng ngước đầu lên, nháy mắt với anh ta.
Thư Yến trong cái khó ló cái khôn: "Bên ngoài không thấy gì cả? Có khi nào bay vào trong rèm cửa rồi không?" Anh kéo rèm cửa ra giả vờ tìm kiếm.
"Anh làm cái gì vậy?" Hứa Thanh cảm thấy thật kỳ lạ, đột nhiên kéo rèm cửa ra nhìn xuống dưới, nhưng không thấy gì cả.
Hứa Thanh không hiểu có chuyện gì, mà Thư Yến lại tỏ vẻ không biết gì cả.
Hứa Thanh thầm nghĩ có lẽ mình đa nghi quá rồi, cũng không suy nghĩ nhiều.
【Ở trên kia, Thanh Thanh, ở trên cửa sổ ấy!】
【Cửa sổ có mái hiên, nhìn thấy được mới là lạ.】
【Trời má, loáng cái đã leo lên được rồi!】
【Người này là quán quân leo núi à?】
【Người nhện thế kỷ mới, Khởi vượt nóc băng tường, nghe trộm dựa vào thực lực!】
Bạch Du Hằng ngồi xổm ở mái hiên cửa sổ khẽ hừ một tiếng: “Diễn xuất của cậu ta tệ thật.”
Bạch Khởi: “Đồng ý.”
Bạch Du Hằng đợi bên trong không có động tĩnh gì, cẩn thận từng bước một, cuối cùng cũng thuận lợi tới bên mái hiên cửa sổ phòng của nhà Tiêu Nhất Cảnh.
【Con d.a.o găm này là đạo cụ của anh ấy à? Đẹp quá! Rất hợp với anh ấy.】
【Cuối cùng em cũng được nhìn thấy đạo cụ của Bạch Khởi rồi.】
Đúng là trong phòng có tiếng người cố gắng hạ thấp giọng nói chuyện. Thân thể của Bạch Khởi sau khi được thiên đạo cải tạo, thính lực hơn người, nên mới có thể nghe rõ được nội dung trò chuyện của họ.
“Sao rồi mẹ?” Giọng Tiêu Nhất Cảnh sốt ruột không thể chờ đợi được.
“Có một người phụ nữ… có một người phụ nữ đang khóc,” Giọng Lâm Ngưng Sương rất yếu ớt, nói năng hơi lộn xộn: “Phu nhân sang chảnh, khóc lóc, ngã xuống đất, cầu xin tha thứ, hoảng sợ, đúng vậy, trong mắt hiện lên sự hoảng sợ!”
“Hoảng sợ ư?” Tiêu Nhất Cảnh vội vàng hỏi: “Cô ta nhìn thấy gì? Nhìn thấy cái gì nên mới hoảng sợ?”
Dường như thần trí của Lâm Ngưng Sương không được rõ ràng: “Dịch chuyển, dịch chuyển về phía sau, bóng đen, trước mặt có bóng đen tới gần… Aaa!”
"Mẹ à, mẹ không sao chứ?" Tiêu Nhất Cảnh lo lắng hỏi.
"Mẹ không sao." Dường như Lâm Ngưng Sương đã thoát khỏi trạng thái thông linh. Bà nghỉ ngơi một lát, một lúc sau mới lên tiếng nói rằng, "Chắc hẳn người phụ nữ kia là con quỷ trong căn nhà bị ám này, bóng đen có lẽ là kẻ đã g.i.ế.c cô ta khi còn sống."