Song Trùng - Chương 213

Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:28:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuôn mặt này chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta sởn gai ốc, lạnh sống lưng.

Bạch Khởi tìm thấy thông tin trong ký ức, nói rằng: "Anh ta là một bệnh nhân mắc hội chứng vô diện."

Hội chứng vô diện là một loại bệnh di truyền, do đột biến nhiễm sắc thể gây ra, những người này sinh ra đã mang khuôn mặt dị dạng, xương hàm thường gặp vấn đề, các cơ quan trên khuôn mặt trở nên hỗn loạn, nghiêm trọng hơn thậm chí không có cả mắt và mũi.

Bạch Du Hằng như có điều suy nghĩ: "Có phải anh ta chính là t.h.i t.h.ể của con quỷ mạnh mẽ không?"

Bạch Khởi im lặng, dường như đang suy tư điều gì đó.

Bạch Du Hằng vô thức nhìn lướt qua, thoáng thấy một cuốn nhật ký cũ đặt trên bàn gỗ. Hắn bước tới, định cầm cuốn nhật ký lên, nhưng lại cẩn thận quan sát một lượt mặt bàn, ánh mắt hắn tối sầm lại.

Trên bàn có bản đồ chi tiết của mê cung, trên bức tường đối diện còn ghim mấy tờ giấy, trên giấy ghi rõ số liệu chính xác về chiều dài và chiều rộng của mê cung, có cả tài liệu chi tiết về trò chơi trốn tìm chiêu hồn, cùng với báo cáo thí nghiệm về việc liệu kính pha lê mờ có thể bị kéo vỡ hay không...

Dường như mê cung gương này được Vô Diện cố ý tạo ra, trò chơi trốn tìm nguy hiểm này cũng do hắn một tay sắp đặt, tất cả đều đã được lên kế hoạch tỉ mỉ.

Bạch Du Hằng nhìn về phía cuốn nhật ký trong tay.

Bìa cuốn nhật ký vừa cứng vừa dày, màu cà phê, ở giữa bìa có một bức vẽ, vẽ một người thấp bé, không có đầu, ở chỗ gương mặt là một chiếc gương lớn cỡ ngón tay cái, Bạch Du Hằng cầm cuốn nhật ký lên, chiếc gương vừa vặn soi đúng vào mặt hắn, nhìn thoáng qua cứ như đầu của hắn được đặt trên bức vẽ, hòa làm một với thân hình nhỏ bé của người đàn ông.

Một sự ám chỉ rõ ràng.

Bạch Du Hằng mở cuốn nhật ký ra.

Bên trong là giấy da dê, sờ vào thấy thô ráp, trên giấy đầy những chữ viết, chữ rất xấu, không khác gì chữ trong tờ giấy mà họ đã lấy được.

Vậy nên manh mối "Gương kính" cũng là do Vô Diện cố ý cung cấp, mỗi một bước đi, mỗi một câu đố đều do Vô Diện sắp đặt, tất cả mọi chuyện xảy ra đến bây giờ đều nằm trong dự liệu của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-213.html.]

Bạch Du Hằng cảm nhận được sự đắc ý của Vô Diện, cái cảm giác bề trên nhìn xuống, nắm mọi thứ trong lòng bàn tay mà đùa bỡn.

Bạch Du Hằng xem lướt qua ngày tháng trong cuốn nhật ký, phát hiện ra cuốn nhật ký này ghi lại suy nghĩ của Vô Diện trong suốt mười mấy năm.

Mở đầu là những lời buồn bã của một đứa trẻ: "Ồ, hóa ra mình không được sinh ra từ trong khe đá, bọn họ đã vứt bỏ mình, mình thà được sinh ra từ trong khe đá còn hơn."

"Mình cũng muốn có ba mẹ."

"Mình muốn nói chuyện với họ, dù mình không nhìn thấy, nhưng mình biết họ ghét mình."

Sau đó lại là những lời oán hận và nguyền rủa: "Lũ trẻ trong cô nhi viện thi nhau bắt nạt mình, mình muốn bọn nó c.h.ế.t hết, đều là không có mẹ, dựa vào cái gì mà bắt nạt mình chứ, bộ dạng này đâu phải là ý muốn của mình."

"Tại sao lại sinh ra tôi, rồi lại bỏ rơi tôi? Tại sao, tại sao chứ? Cha mẹ? Sớm muộn gì tôi cũng sẽ g.i.ế.c hai người! Đó là cái giá mà hai người phải trả khi bỏ tôi lại một mình trên đời!"

"Tại sao tôi vẫn chưa chết? Haha tôi sẽ không c.h.ế.t đâu, khi mấy người còn chưa chết, sao tôi có thể c.h.ế.t được, mấy người cứ chờ đấy cho tôi!!"

Cuối cùng là sự hả hê khi báo thù thành công: "Hôm nay đã lừa g.i.ế.c được tên ngốc đó rồi, hóa ra cảm giác g.i.ế.c người lại sung sướng đến vậy. Tiếng gọi "ba ơi" thật đẹp đẽ, nhưng ông ta không xứng đáng."

"Hóa ra mẹ mang thai, sinh ra rồi lại không nuôi, c.h.ế.t là đáng đời, nhưng tôi biết rõ, hội chứng vô diện có khả năng di truyền rất cao, không biết nếu nó cũng mắc chứng vô diện, liệu mấy người có vứt bỏ nó giống như đã từng vứt bỏ tôi không, tiếc là tôi không có cơ hội, tôi cũng không muốn con bé phải chịu khổ giống như tôi, cứ thế mà mổ ra là xong."

Trong nhật ký có kèm theo một bức ảnh, trong ảnh Vô Diện đang lấy đứa trẻ ra khỏi bụng một người phụ nữ đang hoảng hốt.

Bạch Du Hằng ngẩng lên nhìn những t.h.i t.h.ể được sắp xếp ngay ngắn kia, dường như hắn đã đoán ra được thân phận của những người này.

Bọn họ đều là những người mà Vô Diện muốn trả thù.

Bạch Du Hằng đọc tiếp: "Hôm nay đọc "Thằng gù ở nhà thờ Đức Bà", trong đó có một người rung chuông vô cùng xấu xí tên là Quasimodo, anh ta đem lòng yêu một cô gái múa xinh đẹp, hiền lành tên là Esmeralda, Quasimodo sẵn sàng trả giá tất cả vì cô ấy, tôi cũng vậy, tiếc rằng cô ta chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng tâm địa lại độc ác như rắn, vì vậy Quasimodo chỉ có thể g.i.ế.c cô ta, như thế cô ta mới có thể ở bên tôi mãi mãi."

Loading...