Song Trùng - Chương 192

Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:26:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Khởi như không để ý đến lời nói của Tiêu Nhất Cảnh, anh bước nhanh vào phòng, kéo ghế ngồi xuống và nói: "Anh chọn trước đi."

Theo quy tắc, người đến trước sẽ có quyền chọn tín vật cho cửa ải tiếp theo. Việc Bạch Khởi đến chậm hơn Tiêu Nhất Cảnh một bước cho thấy Tiêu Nhất Cảnh cũng có chút bản lĩnh, nếu không thì thật đáng xấu hổ cho vị trí dẫn đầu của hắn.

Tiêu Nhất Cảnh cảm thấy tức giận trước vẻ điềm tĩnh và thái độ coi thường của Bạch Khởi. Hắn cảm thấy như thể món đồ mà hắn khao khát có được bằng mọi giá lại bị người khác xem thường, thậm chí không thèm liếc mắt đến.

Tiêu Nhất Cảnh nghiến răng, xoay người đi chọn tín vật trong tủ, trong khi đó Bạch Khởi lại cúi đầu nhìn điện thoại.

Lúc này, câu chuyện "Vũ hội quỷ nữ" đã hoàn thành, trên app xuất hiện một dòng giới thiệu ngắn gọn: "Khi còn sống, người như đã chết, đến khi c.h.ế.t rồi mới thực sự sống lại một lần nữa."

Bạch Khởi thấy dòng chữ này khá phù hợp với tình cảnh hiện tại.

Tiêu Nhất Cảnh chọn lựa một hồi rồi quay lại với vẻ hào phóng hỏi Bạch Khởi: "Cậu có muốn chọn gì không? Tôi thì chọn gì cũng được."

Bạch Khởi khẽ cau mày, rồi nở một nụ cười ôn hòa: "Tôi chọn gì cũng được, không cần hỏi ý kiến tôi đâu."

So đo với Tiêu Nhất Cảnh chẳng có gì hay ho.

(Những lời bàn tán xôn xao)

"Ha ha ha, đại thần không thèm chấp nhặt với anh ta."

"Suy nghĩ thầm kín của Trì: 'Tránh xa tôi ra.'"

Tiêu Nhất Cảnh khẽ thở dài, xoay người lựa chọn một lúc rồi cuối cùng chọn một con búp bê vải được làm cẩu thả, với vẻ ngoài kỳ dị.

Bộ phim tân thủ của hắn là phim kinh dị về búp bê vải, vậy nên hắn đoán rằng cửa ải tiếp theo cũng sẽ có liên quan đến ma quỷ nhập vào búp bê. Lựa chọn này sẽ giúp hắn có lợi thế tuyệt đối.

Búp bê vải lóe lên một tia sáng, trước khi biến mất, Tiêu Nhất Cảnh mỉm cười vẫy tay với Bạch Khởi: "Hy vọng lần sau còn gặp lại cậu."

Giọng nói mang theo sự khiêu khích.

(Những lời bàn tán xôn xao)

"Tiêu Nhất Cảnh không biết mình còn kém xa người ta sao? Trời ơi, xem mà thấy ngượng giùm!"

"Đúng vậy, tuy Bạch Khởi chậm hơn anh ta một bước, nhưng với những gì anh ấy thể hiện, dù Tiêu Nhất Cảnh có nhanh hơn anh ấy một cửa ải cũng chưa chắc đã đuổi kịp điểm số."

"Chắc chắn anh ta chưa từng bị đả kích, haizzz, tôi cảm thấy lúc tính điểm cuối cùng, anh ta sẽ được Khởi dạy cho một bài học!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-192.html.]

"Tôi thấy hơi ấm ức, đứng thứ hai à."

Bạch Khởi nhún vai, anh đã gặp nhiều người như Tiêu Nhất Cảnh rồi. Lúc ở trên cao thì ra vẻ sẵn sàng giúp đỡ người yếu kém để thỏa mãn sự hư vinh nhàm chán của bản thân. Nhưng một khi cảm thấy bị uy hiếp, lập tức căng thẳng đề phòng, coi người ta như kẻ địch, muốn tiêu diệt người khác để chứng minh sự ưu việt của mình mới chịu thôi.

Tiêu Nhất Cảnh thích hợp đứng ở trên cao để người khác ngưỡng mộ. Một khi ngã xuống, chắc chắn sẽ sụp đổ trong tuyệt vọng.

Bạch Khởi không có hứng thú kéo anh ta xuống, anh chỉ muốn đứng nhất mà thôi.

Màn hình điện thoại của anh sáng lên chậm hơn Tiêu Nhất Cảnh nửa phút -

[Mở phim ngắn "Trò chơi trốn tìm"]

Bạch Khởi hơi giật mình, lần này là phim ngắn chứ không phải câu chuyện. Phim ngắn giống như phim điện ảnh, nhưng lại có kết cấu khác với câu chuyện.

Hơn nữa, tại sao rõ ràng là đề tài búp bê vải, nhưng tên phim lại là "Trò chơi trốn tìm"?

Rốt cuộc búp bê vải có liên quan gì đến trò chơi trốn tìm?

Tạm thời Bạch Khởi chưa nghĩ ra.

Trước khi dịch chuyển, Bạch Khởi quan sát kỹ lưỡng con búp bê vải kia.

Có vẻ như con búp bê này được làm thủ công, không phải hàng sản xuất hàng loạt bằng máy móc, đường khâu rất cẩu thả. Chỗ được khâu lại phía sau lưng con búp bê sờ vào cảm thấy rất thô ráp, dường như bên trong đang giấu thứ gì đó.

Anh còn chưa kịp mở ra xem thì đã biến mất khỏi căn phòng.

Lúc Bạch Khởi mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng nhỏ chưa tới mười mét vuông, ánh sáng trong phòng không được tốt, nhìn đồ đạc hơi mỏi mắt. Trong phòng có mùi mì tôm, quần áo trên người thì rẻ tiền, xem ra tình hình kinh tế của nhân vật không được tốt cho lắm.

Trên tường dán đầy những tấm poster m.á.u me: nữ sinh không đầu, nữ quỷ bò dưới đất như rắn, đầu lâu khô khốc. Trên cửa sổ cũng dán rất nhiều bức ảnh liên quan tới kinh dị.

Chỉ nhìn thì chưa rõ rốt cuộc có nghề nghiệp gì, nhưng nghèo rớt mùng tơi.

Đúng lúc này điện thoại đổ chuông báo.

[Bạn là một streamer chuyên thăm dò trải nghiệm những chuyện kinh dị đáng sợ. Hiện đang là tám giờ tối, đến giờ bạn livestream, mời bạn lên sóng.]

Livestream? Bàn tay Bạch Khởi khựng lại.

Có vẻ như ánh đèn và những đồ vật dán trên tường là để tạo nên bầu không khí kinh dị.

[Thời gian livestream của bạn là từ 8 giờ tối đến 4 giờ sáng ngày hôm sau. Trong khoảng thời gian này, sẽ có một khán giả tặng bạn nhiều quà nhất, và bạn sẽ phải đến địa chỉ mà người đó cung cấp để trải nghiệm sự kiện kinh dị đáng sợ đó.]

Loading...