Nàng chỉ muốn báo ân, nhưng lại hại ân nhân của mình, vĩnh viễn mất đi người mình yêu thương.
Yêu nghiệt c.h.ế.t rồi, các thôn dân đang muốn thở phào, lại phát hiện ra trên mặt Mục Tâm xuất hiện nếp nhăn phát phúc.
Đạo trưởng kinh hãi, mặt mày tái mét, ông ta hét lên: “Không hay rồi! Mục Tâm sắp biến thành cương thi rồi!!”
Trước khi c.h.ế.t Mục Lang chịu uất ức, oán khí sâu đậm, rất có khả năng sẽ biến thành cương thi cường đại. Thôn dân vì sảy tay g.i.ế.c y, hổ thẹn trong lòng, bèn góp tiền mua đồng giác kim quan, sau đó ngay ngáy trong lòng mà an táng ở chốn phong thủy trù phú.
Chỉ có hồ ly tinh lặng lẽ đào tẩu, hút tinh khí của mấy thôn dân, cuối cùng cũng giữ được cái mạng. Ả trơ mắt nhìn thôn dân khiêng quan tài của Mục Lang và con mình đi, trong mắt lưu lại một giọt lệ.
Sau đó là hai mươi năm canh gác chờ đợi.
Cuối cùng giấc mộng cũng tan vỡ.
Bạch Du Hằng nhặt thanh kiếm rơi xuống đất, điện thoại đột nhiên đổ chuông.
【Hoàn thành kết cục thứ nhất của “Người yêu cương thi”: Tình tan: Tình yêu giữa con rối và cương thi vượt qua sinh tử. Hoàn thành kết cục thứ hai của “Người yêu cương thi”: Mộng nát – Tình yêu cương thi và yêu tinh vượt qua chủng tộc. Hoàn thành hai kết cục.】
【Chúc mừng bạn nhận được phần thưởng hoàn thành kết cục thứ hai: 300 điểm tích lũy】
Bên ngoài phim kinh dị:
【Thực ra cũng rất hợp lý, một cái vượt qua sinh tử, một cái vượt qua chủng tộc, kết hợp chủ đề lại với nhau, chính là tình yêu vượt qua sinh tử và chủng tộc, ý chính quá sâu sắc.】
【Vậy là hết rồi à?】
【Mọi người quên còn phải trả nợ cho pháp tắc à? Tui thực sự tò mò không biết trả nợ thế nào đây, pháp tắc sủng ái đại lão như vậy, liệu có phải kiểu “Sấm to mưa nhỏ” không nhỉ?】
【Không thể nào, thiên đạo công bằng, không chơi trò này đâu.】
【Hở? Đột nhiên thấy căng thẳng ghê】
Điện thoại của Vỹ Bách cũng đổ chuông, cậu đang định tiến lên chúc mừng Bạch Khởi, đột nhiên có cảm ứng, nhìn xuống chiếc bát quái trong tay Bạch Khởi, gương mặt dần hiện lên sự sợ hãi.
Bạch Du Hằng sa sầm mặt: “Đừng tới đây! Mau lui lại!!”
Trên chiếc bát quái, ngũ hành dần dần thu lại, thoạt nhìn tưởng như đang lặng lẽ rút lui, nhưng thực chất đang có một nguồn năng lượng kinh khủng cùng cực từ từ được sinh ra.
Vỹ Bách dừng chân, trái tim bị nỗi bất an to lớn bao trùm lấy: “: “@... &#*?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-144.html.]
Bạch Khởi: “Cậu đừng lo, mau lùi lại đi.”
Pháp tắc sắp bắt đầu phản phệ, anh sợ sẽ gây hại tới Vỹ Bách.
Những người dân trong trấn vừa trải qua cơn ác mộng kinh hoàng với cương thi, nay đột nhiên được một chàng trai xa lạ cứu giúp, trong mắt họ không khỏi ánh lên sự sùng bái và cảm kích.
Bạch Du Hằng nhìn về phía đạo trưởng Sử Tác, ra hiệu cho ông lui về phía sau. Đạo trưởng Sử Tác không lùi lại, cười và nói: "Ông già này chắc chắn phải c.h.ế.t rồi."
Bạch Du Hằng giật mình, bừng hiểu ra: "Ông dùng mạng để mượn lấy hành Thổ?"
Đạo trưởng Sử Tác cười khổ: "Đúng vậy, tôi lỗ mất cái mạng này rồi."
Thực sự lỗ mất cái mạng này rồi, cái mạng này coi như góp vào một cách vô ích.
Trên chiếc bát quái, khí của ngũ hành bốc lên hừng hực, bàn tay Bạch Du Hằng tê dại một hồi, thản nhiên hỏi: "Ông cảm thấy tôi thế nào?"
Đạo trưởng Sử Tác cười khổ: "Nhất định cậu không muốn nghe đáp án này, tôi không muốn trước khi c.h.ế.t còn bị cậu bóp cổ, cho nên tôi không nói gì đâu."
Một người sau khi mượn được một hành còn chưa chắc liệu khi trả lại có sống được không, càng không nói là một mình Bạch Khởi mượn tứ hành, như vậy mà trả lại, không còn nghi ngờ gì nữa Bạch Khởi sẽ phải chết.
Đạo trưởng Sử Tác liếc mắt nhìn hắn một chút, âm thầm cảm thấy tiếc nuối.
Bạch Du Hằng vô cùng rõ ràng, lại nhướng mày cười một tiếng: "Tôi cảm thấy tôi có thể sống."
Biết rõ là một chuyện, nhưng cảm thấy mình chắc chắn có thể vượt qua lại là một chuyện khác.
Đạo trưởng Sử Tác mở to mắt nhìn.
Bạch Khởi nói nhỏ: “Anh à, em tin anh.”
Bạch Du Hằng cười giễu.
Một giây sau, năng lượng ùn ùn tràn ra khỏi chiếc bát quái, Vỹ Bách và dân chúng trong trấn đứng ở xa lập tức bị đánh bật ra ngoài.
Trên chiếc bát quái, đầu tiên năng lượng ngũ hành chia ra một luồng sáng màu vàng của Thổ, tiến vào trong thân thể đạo trưởng Sử Tác.
Đó hẳn là hành Thổ mà đạo trưởng Sử Tác mượn của pháp tắc.
Sau khi năng lượng hành Thổ vào trong thân thể đạo trưởng Sử Tác, sắc mặt đạo trưởng Sử Tác lập tức xám ngoét, thở thôi cũng khó nhọc, tốc độ m.á.u chảy trở nên chậm chạp, gần như dừng lại, trái tim không được cung cấp đủ m.á.u đập rất mạnh, chẳng đến mấy giây, gương mặt ông đã tím tái như củ hành tây.
Chiếc bát quái kia như dính vào tay Bạch Du Hằng, không sao bỏ xuống được, Bạch Du Hằng đang muốn giúp đỡ đạo trưởng Sử Tác, đạo trưởng Sử Tác lại chật vật lắc đầu: “Vô dụng.. chỉ có thể dựa vào bản thân.”