Đôi mắt đạo trưởng Sử Tác ủ rũ: "Khả năng cao là không qua khỏi."
"Xác suất luyện thành hoạt cương vốn đã rất thấp, điều kiện hà khắc, cần số mệnh nghịch thiên. Trước đó cậu ta có thể chịu đựng được, không chỉ vì tâm nguyện mạnh mẽ, tâm tư đơn thuần, mà trên người cậu ta còn có quả báo, tổ tiên để lại phúc vận sâu đậm. Bây giờ... haiz." Đạo trưởng Sử Tác không đành lòng nói tiếp.
Bạch Khởi: "Chúng ta chỉ có thể chờ đợi."
Đạo trưởng Sử Tác lắc đầu: "Hết cách rồi. Đây là ý trời, ý trời muốn cậu ta phải chết."
Bạch Khởi: "Ý trời cái đéo gì."
Bạch Khởi rất ghét cảm giác bất lực khi bản thân mình không thể quyết định được điều gì, cực kỳ ghét những từ như vận mệnh, ý trời.
Anh cố gắng hết sức để cứu người, cũng không quá quan tâm tới kết quả.
Nếu có năng lực, sao lại không cứu? Ở chỗ người khác là không thể, ở chỗ anh chẳng qua là tiện tay mà thôi.
Nói thật là anh vẫn không quá để tâm tới Vỹ Bách. Vỹ Bách đi theo thì đi theo, bảo vệ người nhỏ yếu chỉ là tùy ý, thuận tay mà thôi, nhưng anh không ngờ Vỹ Bách lại bất tri bất giác tin tưởng và dựa dẫm vào anh tới vậy. Điều này khiến anh cảm thấy nếu không cứu được cậu thì có lỗi với sự tín nhiệm này.
Bởi vì Bạch Khởi vẫn luôn dựa dẫm vào anh trai, biết được cảm giác có người để dựa dẫm tốt đẹp tới nhường nào, anh không muốn để Vỹ Bách phải thất vọng. Cho dù anh không cần gánh trách nhiệm này, anh cũng muốn làm cho chu toàn trọn vẹn, đáp lại sự dựa dẫm của cậu.
Huống hồ ông già thối tha này suốt ngày lải nhải ý trời mà anh ghét nhất.
Bạch Khởi cười giễu. Nếu anh tin vào ý trời, thì có thể tới được đây sao?
"Tôi không tin thứ quái quỷ này. Người này tôi nói cứu là cứu. Ông già, ông không có cách nào thì đừng lải nhải mấy thứ vô dụng này với tôi." Bạch Khởi cười lạnh nói.
Đạo trưởng Sử Tác vô thức run lên, đến khi bình tĩnh lại thì lấy làm bực dọc, tại sao ông luôn bị thằng nhóc lông còn chưa đủ dài này hù dọa chứ?
Đạo trưởng Sử Tác thầm suy nghĩ, cuối cùng vẫn ủ rũ nói: "Thật sự không có. Cậu đừng ép tôi. Cậu ta chỉ thiếu một chút vận may, thiếu là thiếu. Ý trời là như vậy rồi."
Ông còn đang định nói tiếp thì nhận được ánh mắt lạnh như băng của Bạch Khởi, lập tức im lặng: "Tôi... tôi không nói hai chữ đó."
Ông ta từng tuổi này rồi, xương cốt không tốt, không đánh lại người này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/song-trung/chuong-118.html.]
Thư Yến ngồi xổm bên hố đột nhiên lên tiếng: "Đạo trưởng mau tới đây xem đi."
Đạo trưởng Sử Tác và Bạch Khởi đang nói chuyện lập tức chạy tới. Trong hố đất, vết nứt trên gương mặt Vỹ Bách đã lan tới tận cổ, cái đầu có thể nứt toác bất cứ lúc nào.
Thư Yến đỏ mắt nhìn đạo trưởng Sử Tác.
Đạo trưởng Sử Tác lắc đầu nguầy nguậy, không đành lòng nhìn tiếp: "Đừng nhìn tôi. Tôi thực sự không còn cách nào."
Bạch Khởi bực bội không nói nên lời. Tất cả mọi chuyện xảy ra trước mắt đều vi phạm tín ngưỡng từ trước đến giờ của Bạch Khởi.
Anh cảm thấy chỉ cần con người muốn làm một việc, không từ thủ đoạn thì nhất định có thể làm được. Nhưng vết nứt không ngừng lan ra nói với anh rằng dường như con người vẫn sẽ bị quy tắc, bị số mệnh đùa bỡn.
Anh ngồi xuống, ngón tay vô thức chạm vào cánh tay Vỹ Bách.
Trong lòng Bạch Khởi vừa nói một tiếng "được rồi", chuẩn bị cùng Thư Yến tới nhà họ Chu, thì một giây sau, điện thoại lại đột nhiên vang lên.
Bạch Khởi nhìn lướt qua, lập tức ngẩn người.
【Ý nguyện của bạn quá mãnh liệt, phát động buff may mắn.】
Còn chưa đợi Bạch Khởi hoàn hồn lại, Thư Yến kéo lấy ống tay áo Bạch Khởi, kinh ngạc reo lên: "Anh Bạch, vết nứt đang khôi phục lại rồi, mau xem đi!"
Đạo trưởng Sử Tác không thể tin vào mắt mình.
Huyết nhân tưởng chừng như sắp nứt toác thành nhiều mảnh nhỏ thế mà đang khôi phục lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được! Những vết nứt từ từ thu nhỏ lại, sau đó biến mất từng chút một. Trong quá trình này, m.á.u đồng tử được hấp thu vào. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, gương mặt Vỹ Bách đã lành lại, chỉ là những nếp nhăn do "phát phúc" ngày một nhiều lên.
Cảm nhận được khí thế Vỹ Bách tăng vọt lên, đạo trưởng Sử Tác kinh hãi, nhanh chóng cầm lấy chiếc xẻng bên cạnh, điên cuồng đào vào vị trí tay cậu ta.
Một giây sau, móng tay màu lục lam của Vỹ Bách hiện ra trước mặt ba người.
Đồng tử mắt Bạch Khởi co lại.
Đạo trưởng Sử Tác đột nhiên lui lại mấy bước, trợn trừng mắt nhìn. Ông thở hổn hển, lồng n.g.ự.c đập phập phồng mạnh mẽ.
"Thành công rồi! Vậy mà thành công rồi!" Đạo trưởng Sử Tác kích động đến mức muốn rơi nước mắt. Năm nay ông đã ngoài bảy mươi, vậy mà lần đầu tiên được nhìn thấy "hoạt cương", còn do chính tay ông luyện ra! Cả cuộc đời ông tầm thường vô vị, nay luyện ra được hoạt cương, có thể nói là c.h.ế.t cũng không hối tiếc.