(Song Trọng Sinh) Thập Niên 80: Con Gái Nhà Giàu Mới Nổi - Chương 158: Lắp Điện Thoại & Bữa Sáng Lén Lút Trong Giờ Học
Cập nhật lúc: 2026-04-19 18:54:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên việc buôn bán của cửa hàng , dần dần bằng chợ ẩm thực Hồng Tỷ nữa.
—— Chợ ẩm thực chị cả Chương, chính là hai vợ chồng chị cả Chương liên kết với những bán hàng rong khác, khi rời khỏi sự lãnh đạo của Quan Xuân Linh, tự lập môn hộ ăn.
, thực lực kinh tế của bọn họ vẫn còn thiếu hụt một chút, so với chủ nhà cửa hàng cũ, cũng so với Quan Xuân Linh và chị Hồng.
Cộng thêm, quả thực tầm lắm:
Bọn họ thực lực mua điều hòa, cải thiện triệt để môi trường, cũng mua nổi tủ đông;
Bọn họ về mặt ẩm thực năng lực nghiên cứu và sáng tạo như Quan Xuân Linh;
Bọn họ cũng giống như Quan Xuân Linh, đặc biệt chú trọng đến hương vị, sự kết hợp, chất lượng, vệ sinh của món ăn;
Bọn họ thậm chí ngay cả đồng phục thống nhất cũng nỡ mua...
Thực lực kinh tế, hạn chế tư duy và tầm của bọn họ, nhưng dựa sự huấn luyện nhận ở chỗ Quan Xuân Linh , việc buôn bán cũng .
Dù cũng còn giống như lúc đầu theo Quan Xuân Linh, mỗi ngày mở cửa tiệm, liền kiếm đầy bồn đầy bát nữa.
—— Chợ ẩm thực Cường Ký,
Đây là hàng nhái xuất hiện từ khi cửa hàng đầu tiên của Quan Xuân Linh đóng cửa.
Cường Ký xuất hiện, Quan Xuân Linh liền đặc biệt lo lắng.
Sau Quan Nguyệt Y ăn thử một , thở phào nhẹ nhõm.
Cường Ký chính là một đám ô hợp, đáng để lo.
Bây giờ xem ...
Cảm giác bọn họ sắp trụ nổi nữa .
Cho nên ——
Quan Xuân Linh an ủi chị Hồng: “Không mà! Chị xem, bây giờ Thượng Hạ Cửu chỉ cửa hàng của chúng là buôn bán nhất!”
“Cuối tuần nào em cũng sẽ về giúp đỡ mà!”
“Chị giờ vẫn tháo vát, sẽ quản lý cửa hàng thôi.” Quan Xuân Linh mỉm .
Chị Hồng bĩu môi: “Xuân Linh , là, chúng lắp một cái điện thoại trong tiệm ! Nếu trong tiệm xảy chuyện gì, chị gọi điện thoại đến chỗ ông chủ Trần, nhờ ông chuyển lời cho em.”
Quan Xuân Linh xót tiền: “Thôi đừng, phí lắp đặt ban đầu tốn những năm ngàn đồng đấy!”
Chị Hồng xúi giục: “Không ! Lắp xong , bình thường chúng cũng thể mở cho khách hàng dùng mà, năm hào gọi một cuộc điện thoại nội hạt, đường dài ba đồng ba phút... Sẽ ngày kiếm vốn thôi.”
Quan Xuân Linh nghĩ nghĩ : “Không cần thiết.”
Chị Hồng tức giận: “Hừ, chị tự bỏ tiền lắp!”
Quan Xuân Linh dở dở : “Chị việc gấp thì, cửa hàng tạp hóa tốn năm hào gọi một cuộc điện thoại đến chỗ ông chủ Trần, nhờ nhân viên văn phòng trong xưởng ông nhắn cho em một câu ?”
Chị Hồng: “ em thể gọi cho chị.”
Quan Xuân Linh: “Em gọi! Em cũng tiếc tiền.”
Chị Hồng hừ một tiếng, tức tối bỏ .
Sau đó, chị Hồng quả nhiên hờn dỗi tự bỏ tiền túi lắp một chiếc điện thoại.
Tuy rằng cũng coi như điện thoại công cộng thu phí, nhưng thu nhập quả thực , thu hồi vốn gần như xa vời vợi.
, thuận tiện cho chị Hồng gọi điện thoại đến chỗ ông chủ Trần tìm Quan Xuân Linh là thật,
Cũng thuận tiện cho nhân viên trong cửa hàng gọi điện thoại về nhà, hoặc nhà nhân viên tìm đến.
Bất kể thế nào, sáng sớm hôm , Quan Nguyệt Y về trường báo danh.
Quan Xuân Linh, Đường Tú Phương và Hoàng Ái Bình thì trả phòng trọ ở hẻm Thái Bình, vác theo những túi lớn túi nhỏ hành lý, đổi mấy chuyến xe buýt, cuối cùng hì hục tới thôn Hạ Chu.
Nhìn cửa hàng trống trải nhưng mới tinh, ba phụ nữ hưng phấn xắn tay áo lên!
Sau khi Quan Nguyệt Y chạy tới trường học, liền bay nhanh về phía nhà ăn.
Chạy nửa đường, cô đồng hồ đeo tay...
Toang toang , bây giờ là bảy giờ năm mươi bảy, mua bữa sáng thì sẽ kịp điểm danh lúc tám giờ sáng!
Cô giậm chân, xoay chạy về phía phòng học.
Vừa mới chạy tới cửa phòng học ——
“Quan Nguyệt Y! Bên bên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-80-con-gai-nha-giau-moi-noi/chuong-158-lap-dien-thoai-bua-sang-len-lut-trong-gio-hoc.html.]
Quan Nguyệt Y đầu , thấy Trương Kiến Tân và Lưu Úy Vĩ ở vị trí hàng ghế .
Cô vội vàng qua, oán trách hai bọn họ: “Hai giữ chỗ cũng giữ chỗ phía ? Vị trí hàng thế còn cần các giữ?”
“Lát nữa sẽ đây là vị trí phong thủy bảo địa!” Lưu Úy Vĩ phía ngoài , nhấc ghế lên, hiệu cho Quan Nguyệt Y mau trong.
Quan Nguyệt Y đành bước qua chỗ của , ở giữa Lưu Úy Vĩ và Trương Kiến Tân.
Gần như cô mới xuống, Trương Kiến Tân liền từ gầm bàn đưa một hộp cơm qua.
Quan Nguyệt Y còn phản ứng kịp: “Hả?”
“Đoán là hôm nay ăn sáng .” Cậu khẽ , “Cháo trắng.”
Bên Lưu Úy Vĩ mắng một tiếng mà ngốc thế, tớ ,
Sau đó giả vờ cúi đầu tìm đồ, cúi đầu xuống gầm bàn ——
Cũng lôi từ một hộp cơm...
“Xì xụp” một tiếng,
Quan Nguyệt Y mắt chữ A mồm chữ O.
Ông trời ơi!
Lưu Úy Vĩ đang húp mì bò đấy!
Như thực sự ?
Có quá ngông cuồng .
, thể ,
Lưu Úy Vĩ ăn ngon lành như , Quan Nguyệt Y cũng đói bụng.
Dù cô dậy từ hơn năm giờ sáng, mới thể bắt kịp chuyến xe sớm nhất đến trường.
Đâu rảnh mà ăn sáng!
May mà những ngày bôn ba như sẽ còn nữa.
Quan Nguyệt Y học theo dáng vẻ của Lưu Úy Vĩ, cả co thành một cục nhỏ, đó cúi đầu, húp một ngụm cháo trắng nóng hổi.
Trương Kiến Tân đúng lúc đưa một cái bánh bao màn thầu bẻ sẵn, còn phết sẵn chao qua.
Quan Nguyệt Y ngẩn , một cái, mới nhận lấy.
Cô lén lút húp hơn nửa bát cháo trắng, ăn nửa cái bánh bao, cái dày đói meo cuối cùng cũng phát tiếng thở dài thỏa mãn.
Sau đó ——
Lưu Úy Vĩ phát một tiếng húp mì cực kỳ gợi đòn: “Xì —— bốp!”
Trương Kiến Tân c.h.ử.i thầm một tiếng đệt,
Quan Nguyệt Y dọa đến mức cứng đờ,
Vị giáo sư lớn đang giảng bài cũng ngừng giọng, đó đặt câu hỏi: “Trò Lưu Úy Vĩ, trò trả lời câu hỏi xem ——”
Lưu Úy Vĩ trả lời trôi chảy.
Giáo sư lớn hài lòng, đùa hỏi : “Chúng ăn cùng một nhà ăn ? Tại mì bò trò mua ngửi thơm như ? Mì bò mua khó ăn như ?”
Lời chê bai chính thức, là chí mạng nhất.
Các bạn học ồ lên.
Giáo sư lớn cũng , gật đầu: “Lưu Úy Vĩ, Quan Nguyệt Y và Trương Kiến Tân... Tiết tự học cuối cùng lên văn phòng , và các trò thảo luận sâu hơn một chút về chủ đề ‘Làm thế nào để lén lút húp mì trong giờ của giáo sư mà phát hiện’.”
Cả lớp lớn.
Bộ ba Lưu Quan Trương cúi gằm mặt xuống.
Lúc nghỉ giải lao giữa giờ, Quan Nguyệt Y mới mang nửa bát cháo trắng ăn xong lên bàn học, ăn cháo mắng Lưu Úy Vĩ: “Lưu Úy Vĩ húp mì trong giờ học tiếng thể đừng lớn như ?”
“Mì húp kêu thành tiếng thì ngon!”
“Vậy... mì ngon ?”
“Không ngon a!”
“Không ngon húp lớn tiếng như ? Giáo sư cũng thấy, cả lớp đều thấy!”