(Song Trọng Sinh) Thập Niên 80: Con Gái Nhà Giàu Mới Nổi - Chương 125: Kế Hoạch Khuyến Mãi, Lời Cầu Xin Của Vương Tĩnh
Cập nhật lúc: 2026-04-19 18:53:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quan Xuân Linh lo lắng : “Lỡ như nên trò trống gì thì ?”
Quan Nguyệt Y híp mắt : “Vậy con cũng cách trị !”
Trong lúc chuyện, hai con gội đầu, tắm rửa xong, đó mở toang cửa và cửa sổ để tản bớt nóng, cầm khăn khô và ghế đẩu nhỏ ngoài sân hóng mát lau tóc.
Quan Nguyệt Y ghé sát tai , thêm một phương pháp khuyến mãi mà cô nghĩ từ sớm.
Đêm khuya.
Khi tóc Quan Nguyệt Y mới khô một nửa, cô buồn ngủ díp cả mắt.
Cuối cùng cô cũng về phòng ngủ bằng cách nào.
Sáng sớm hôm , Quan Xuân Linh nỡ gọi con gái dậy, lén lút rời .
Quan Nguyệt Y ngủ một mạch đến gần mười giờ sáng, mới giật tỉnh giấc.
Dọa cô vội vàng thức dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt xong chạy đến cửa hàng xem thử ——
Được lắm!
Trước cửa hàng khách hàng vây kín đông nghịt !
Cô đang định chen phụ giúp việc, chợt thấy gọi , đầu , hóa là Vương Tĩnh!
Quan Nguyệt Y cảm thấy kỳ lạ,
Bởi vì hôm qua cô hẹn với Lục Dao bọn họ, bảo buổi chiều hẵng đến…
Sao Vương Tĩnh đến sớm thế ?
Sau đó Quan Nguyệt Y ngó xung quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của các bạn học khác.
Kết quả là .
“Vương Tĩnh, đến một ?” Quan Nguyệt Y hỏi.
Nói , Quan Nguyệt Y bắt đầu đ.á.n.h giá chiếc váy liền áo mà Vương Tĩnh đang mặc , phần màu xám nhạt kết hợp với phần họa tiết hình học màu xám xanh.
Chiếc váy kiểu dáng sành điệu, chất lượng thế , thể nào là của Vương Tĩnh .
Nghĩ , chắc là của Lục Dao hoặc Uông Kiến Tuyết.
Vương Tĩnh thấy Quan Nguyệt Y cứ đ.á.n.h giá chiếc váy đang mặc, chút tự nhiên.
Tuy nhiên, cô đưa tay kéo kéo vạt váy, rốt cuộc cũng giải thích chiếc váy là của ai, gật đầu: “ , đến xem một .”
Xem lời kìa ——
Dường như ẩn chứa huyền cơ.
Quan Nguyệt Y mỉm , : “Vậy cũng , theo , mời trong ăn đồ ngon!” Nói , cô chuẩn dẫn Vương Tĩnh trong.
Tuy nhiên, Vương Tĩnh nhúc nhích.
Nói thế nào nhỉ, mặt cô mang theo một biểu cảm khiếp sợ kiểu ngơ ngác.
Cô chỉ dòng khổng lồ đang bảo vệ duy trì trật tự, chuẩn xếp hàng nhích từng bước tiến cửa hàng ẩm thực để tiêu dùng, khó tin hỏi Quan Nguyệt Y: “Bọn họ… là cửa hàng nhà mua đồ ăn ?”
Quan Nguyệt Y gật đầu: “Cửa hàng cũng do một thuê, là và các cô chú khác cùng hùn vốn thuê.”
Vương Tĩnh đương nhiên tin.
Bởi vì ——
Tên của cửa hàng , chính là tên của Quan Nguyệt Y mà!
Quan Nguyệt Y kéo Vương Tĩnh tìm chú bảo vệ, chào hỏi một tiếng tiến cửa hàng, đó móc ba hào mua vé, nhét phiếu ẩm thực tay Vương Tĩnh, giải thích một chút về cách thức tiêu dùng, kéo Vương Tĩnh đến mặt , với một tiếng, liền để Vương Tĩnh tự do hoạt động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-80-con-gai-nha-giau-moi-noi/chuong-125-ke-hoach-khuyen-mai-loi-cau-xin-cua-vuong-tinh.html.]
Vương Tĩnh càng thêm khiếp sợ: “Cậu ăn đồ trong cửa hàng nhà mà cũng trả tiền ?”
Quan Nguyệt Y bật : “Như và các cô chú mới dễ tính toán sổ sách… Mau , ăn gì thì gọi nấy.”
Nói , cô đến quầy hàng của , ăn một bát mì thêm thịt kho, rong biển và rau xanh, đó liền bắt tay việc.
Công việc hôm nay Quan Nguyệt Y vẫn là rao hàng.
Cô trèo lên chiếc thang cao ch.ót vót, hướng về phía dòng lớn tiếng chào mời khách, hào phóng tự nhiên, hề chút cảm giác ngượng ngùng nào.
Còn Vương Tĩnh khi lấy thức ăn , liền sang một bên, ăn món ăn thơm ngon, chằm chằm Quan Nguyệt Y, tâm trạng phức tạp.
Hôm nay cô đến, thực chính là mang theo tâm tư, xem cửa hàng nhà Quan Nguyệt Y rốt cuộc là như thế nào.
Liệu nhà Quan Nguyệt Y thực chất chỉ một chiếc xe ba gác, hoặc xe kéo, hoặc chỉ thể bày sạp vỉa hè, nhưng vì sĩ diện nên cứ khăng khăng nhà mở cửa hàng lớn.
Hoặc là, Quan Nguyệt Y liệu đ.á.n.h sưng mặt xưng béo, tùy tiện dẫn cô đến một cửa hàng lớn nào đó, cửa hàng lớn đó là của Quan Nguyệt Y…
Không ngờ, Quan Nguyệt Y đường đường chính chính dẫn cô đến cửa hàng , còn bảo cô chào hỏi Quan Nguyệt Y?
—— Hôm khai giảng, Vương Tĩnh từng gặp Quan Nguyệt Y!
Và cả, khi các cô chú trong cửa hàng Vương Tĩnh là bạn học của Quan Nguyệt Y, ai nấy đều khen cô là sinh viên đại học, hơn nữa phần thức ăn cho cô siêu lớn!
Thậm chí những thức ăn cô , cũng cô chú híp mắt đưa cho cô , bảo cô ăn.
Bây giờ, Vương Tĩnh còn tận mắt thấy Quan Nguyệt Y trèo lên thang, đang thành thạo hô vang từng câu quảng cáo vàng ngọc, bận rộn chào mời thực khách…
Cuối cùng, nhân lúc Quan Nguyệt Y nhảy xuống thang, chuẩn uống ngụm nước thấm giọng ——
Vương Tĩnh nhắm chuẩn cơ hội bước tới: “Quan Nguyệt Y, , hỏi, cửa hàng nhà tuyển ?”
Quan Nguyệt Y sững .
Cô ngờ, Vương Tĩnh đưa yêu cầu như .
Ngẫm nghĩ một lát, Quan Nguyệt Y : “Cửa hàng của thiếu phụ giúp.”
Sau đó cô uyển chuyển : “Vương Tĩnh, nhất chúng nên dồn tâm trí việc học tập…”
“Mình và các giống ,” Vương Tĩnh ngắt lời Quan Nguyệt Y, “Mình thiếu tiền.”
Quan Nguyệt Y im lặng hồi lâu, : “Cậu cũng thấy đấy, cửa hàng của đông , đây lúc hùn vốn rõ , tất cả các vị trí phục vụ, đều chỉ tuyển nhà của , cái gọi là phù sa chảy ruộng ngoài…”
Vương Tĩnh sốt ruột: “Vậy cứ coi là họ hàng nhà , ?”
Quan Nguyệt Y bật : “ phụ giúp việc, là lấy một đồng tiền công nào !”
Vương Tĩnh chút nóng nảy: “Quan Nguyệt Y, thể giúp ?”
Đây chính là lý do Quan Nguyệt Y giúp Vương Tĩnh.
Bình thường ở trường, Lục Dao và Uông Kiến Tuyết tiền, cho nên chẳng bận tâm điều gì, nể tình Vương Tĩnh là bạn cùng phòng, điều kiện kinh tế nhà Vương Tĩnh , nên sẵn lòng chia sẻ thẻ ăn, thẻ nước nóng miễn phí với cô .
Thậm chí ngay cả những thứ như mỹ phẩm dưỡng da, đồ ăn vặt, bọn họ cũng hào phóng chia sẻ với Vương Tĩnh.
, thỉnh thoảng Quan Nguyệt Y cũng thơm lây một chút, nhưng cô sẽ mời Lục Dao và Uông Kiến Tuyết.
, Quan Nguyệt Y từng thấy sự báo đáp của Vương Tĩnh.
, đều thương xót điều kiện kinh tế nhà Vương Tĩnh ,
Lúc chia sẻ với cô từng mong cầu sự báo đáp của cô .
Quan Nguyệt Y : “Vương Tĩnh, cửa hàng của quả thực thiếu phụ giúp. Nếu thực sự thêm một công việc bán thời gian, thể hỏi thăm phố bộ Thượng Hạ Cửu, ở đây nhiều cửa hàng, những cửa hàng dán thông báo tuyển dụng chắc chắn ít.”
Vương Tĩnh cầu xin Quan Nguyệt Y: “Mình, dám ! Bọn họ đều tiếng Quảng Đông, ngay cả bọn họ gì cũng hiểu.”
“Nguyệt Nguyệt, giúp mà!”