(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 641: Hai Vợ Chồng Quá Yên Tĩnh, Đang Ấp Ủ Chiêu Lớn

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:13:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mê Vụ Sâm Lâm.

Tần Xu và đoàn đến nơi khi trời tối, đóng quân ở khu vực rìa rừng, chuẩn ngày mai mới săn g.i.ế.c yêu thú.

“Sư tỷ! Chúng cùng Yến sư trong thám thính tình hình, tiện thể săn g.i.ế.c yêu thú lót !”

Một t.ử vẻ ngoài thanh tú, đến mặt Tần Xu, rụt rè báo cáo.

Tần Xu đang trầm tư, bừng tỉnh , nở một nụ dịu dàng với thiếu niên.

“Được, các ngươi chú ý an .”

Tiểu sư chằm chằm nụ dịu dàng của Tần Xu, khỏi đỏ mặt.

“Biết ạ!”

Tiểu sư như một thiếu niên đang mơ mộng xuân tình, dám đối diện với cô gái rung động, vội vàng bỏ chạy.

Cảnh lọt mắt Tạ Lan Chi, khuôn mặt cao quý lộ nụ vui vẻ, nhưng ý chạm đến đáy mắt.

“A Xu dù ở , cũng luôn nhiều đào hoa như .”

Vừa mở miệng, tỏa mùi giấm chua nồng nặc.

Tần Xu liếc mắt đàn ông: “Nhiều đào hoa cũng bằng một phần của , các nữ t.ử của Linh Lung Đan Các, con mắt chỉ hận thể dính c.h.ặ.t .”

Tạ Lan Chi nghiêng đầu, khó hiểu : “Có ? Không để ý lắm.”

Tần Xu vẻ mặt vô tội của đàn ông, thật sự phát hiện các nữ t.ử của Đan Các mà thất thần.

Tâm trạng của Tần Xu bỗng nhiên lên ít, bình giấm cũng tự động dựng , đột nhiên sáp gần Tạ Lan Chi.

“Tối nay chúng sẽ Mê Vụ Sâm Lâm, xem tìm trận pháp truyền tống kết giới .”

Tai của Tạ Lan Chi, đôi mắt vàng kim trầm xuống, gật đầu : “Được—”

Ban đêm.

Tần Xu, Tạ Lan Chi, Yến Khê Sơn, Tiết Thần, Phạm Thương, Hoa Thanh Toàn mấy đống lửa nướng thịt, các t.ử khác của Linh Lung Đan Các tụ tập xung quanh họ, nướng thịt yêu thú đống lửa của .

Phạm Thương tối nay chút kỳ lạ, cứ Tần Xu và Tạ Lan Chi mãi.

Tiết Thần thấy , hạ giọng ý hỏi: “Sao? Ngươi vẫn hết hy vọng với Tần Xu ?”

Phạm Thương đảo mắt xem thường, như một thằng ngốc: “Trong đầu ngươi là nước ?”

Tiết Thần vui, lạnh một tiếng: “Hừ! Ngươi mặt đạo lữ của Tần Xu, cứ chằm chằm Tần Xu, sắp mòn con mắt , khuyên ngươi nên dẹp cái suy nghĩ đắn đó , cẩn thận ác long nuốt chửng đấy.”

Tai của ác long Tạ Lan Chi động, để dấu vết liếc hai một cái.

Khóe môi Phạm Thương giật giật, mặt đầy vẻ cạn lời và chế giễu— lúc Tiết Thần, trong mắt chính là một thằng ngốc to xác.

“Khụ khụ—” Hoa Thanh Toàn ho nhẹ một tiếng: “Các ngươi thì thầm cái gì ?”

ngừng nháy mắt với hai đàn ông, hiệu cho họ kiềm chế .

Vẻ mặt tức giận của Tiết Thần lập tức nở nụ rạng rỡ, nắm tay Hoa Thanh Toàn : “Ta đang an ủi Phạm đạo hữu thất tình, tên ngủ với vô phụ nữ, ngờ cũng thứ gọi là chân tình, thật là mở mang tầm mắt.”

Phạm Thương dường như lời chế nhạo của Tiết Thần, ánh mắt kín đáo chằm chằm Tần Xu và Tạ Lan Chi.

Tiết Thần thấy cố chấp như , tức giận, đáy mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Hắn đột nhiên dậy, kéo tay áo Phạm Thương lôi dậy.

“Ngươi theo ! Có chuyện với ngươi!”

Dưới ánh mắt nghi hoặc của mấy , Tiết Thần kéo lôi Phạm Thương .

Tần Xu và Tạ Lan Chi liếc , hai sát gần thì thầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-641-hai-vo-chong-qua-yen-tinh-dang-ap-u-chieu-lon.html.]

“Lan ca, em nghi ngờ Phạm Thương phát hiện điều gì đó.”

Tạ Lan Chi xé thịt yêu thú nướng xong thành từng miếng, đưa đến miệng Tần Xu.

Anh thái độ ung dung, giọng lạnh nhạt: “Ừm, —”

Tần Xu tận hưởng sự chăm sóc của đàn ông, ánh mắt dõi theo bóng lưng của Tiết Thần và Phạm Thương.

Tiết Thần kéo đến một gốc cây cổ thụ, nghiến răng nghiến lợi : “Phạm Thương! Ngươi điên ? Hay là thật sự c.h.ế.t?!”

Phạm Thương trợn mắt lòi ngoài, ghét bỏ : “Nhìn cái bộ dạng ngu ngốc của ngươi kìa, tránh xa , sợ lây!”

Tiết Thần suýt nữa tức đến ba hồn bảy vía bay mất, giận dữ : “Đồ ch.ó c.h.ế.t nhà ngươi, sợ ngươi tự mất mạng , ngươi còn lòng lang sói! Nếu chúng cùng đến từ Lăng Vân Quốc, ngươi nghĩ ông đây thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của ngươi !”

Vẻ mặt giận dữ của , giống như những đùa giỡn đây, khuôn mặt tuấn tú trai cũng nhuốm một màu đỏ ửng vì tức giận.

Phạm Thương trêu quá trớn, giơ tay bóp sống mũi, giọng mệt mỏi: “Ngươi thật sự phát hiện Tần Xu và Tạ Lan Chi gì đó ? Từ lúc Tần Xu xuất quan, đến khi chúng đến Mê Vụ Sâm Lâm, trong nửa tháng , hai họ trông quá yên tĩnh, cứ cảm giác như đang ấp ủ chiêu lớn gì đó.”

Hắn , Tiết Thần khỏi chìm suy tư, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.

Tần Xu, Tạ Lan Chi hình như thật sự yên tĩnh, giống như đang cố ý khiêm tốn.

Tiết Thần sắc mặt nghiêm , trầm giọng hỏi: “Ngươi phát hiện điều gì?”

Phạm Thương lắc đầu: “Tạm thời phát hiện gì, chỉ cảm thấy họ đang âm thầm chuẩn chuyện gì đó lớn.”

Trực giác của nay chuẩn, cảm giác đặc biệt mãnh liệt.

Tiết Thần đột nhiên chằm chằm sâu trong Mê Vụ Sâm Lâm, tưởng tượng điều gì, khỏi hít sâu một , thăm dò hỏi: “Họ g.i.ế.c diệt khẩu chứ?”

“…” Mạch não của Phạm Thương nhất thời theo kịp: “G.i.ế.c ai, diệt khẩu ai?”

Tiết Thần mặt mày trắng bệch : “Chúng đó, chúng đắc tội gì với cô ?”

Phạm Thương hít sâu một : “… Ngươi bệnh !”

Hắn bỏ , sợ lây cái ngu của Tiết Thần.

Tiết Thần kéo tay áo , hì hì : “Được , đùa với ngươi thôi, Tần Xu thật sự gì chúng cũng cản , hơn nữa còn đạo lữ là Kim Long thuần huyết chỗ dựa, chúng lo lắng gì, cứ ngoan ngoãn việc của .”

Phạm Thương nhíu c.h.ặ.t mày, lo lắng : “Ta linh cảm , mấy ngày nay Tần Xu cho cảm giác nguy hiểm, giống như sự yên tĩnh cơn bão, ngươi hiểu cảm giác đó ? Cứ lo ngay ngáy.”

“Ta hiểu hiểu, dù Tần Xu cũng chút thể chất rắc rối, dù cô , cũng sẽ vô cớ tìm cô gây sự, thật, nửa tháng nay cô quá yên tĩnh, cũng chút bất an.

chúng chỉ cần nhớ một điều là , dù Tần Xu gì, chúng cũng cùng một phe với cô , cứ thuận theo tự nhiên .”

Phạm Thương lọt tai những lời , gật đầu: “Biết , về thôi—”

Họ ngoài quá lâu, thể sẽ nghi ngờ.

Đêm khuya.

Lá cây gió thổi xào xạc, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ở rìa rừng rậm.

Ánh trăng lưỡi liềm bầu trời đêm chiếu rọi hai bóng đang , trong khí thoảng qua một cơn gió lạnh.

“Lạnh quá—”

Tần Xu nhịn rùng một cái, hình gầy yếu mảnh mai, cọ Tạ Lan Chi.

“Nhiệt độ cơ thể cao, ôm sẽ lạnh nữa.”

Tạ Lan Chi thuận thế ôm Tần Xu lòng, về phía khu rừng rậm tĩnh mịch.

Hai hành động lén lút, cứ thế quang minh chính đại, chút che giấu tiến Mê Vụ Sâm Lâm.

Tần Xu đầu khu vực đóng quân phía , mấy t.ử của Linh Lung Đan Các ôm kiếm gác đêm, ánh mắt họ cảnh giác quét xung quanh, ai hỏi họ .

 

 

Loading...