(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 591: Phát Hiện Của Tần Xu, Thú Vị!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:12:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Thần hít sâu một , giải thích: “Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo ngày thường một gốc một vạn linh thạch, hôm nay một gốc định giá gần ba vạn linh thạch, chứng tỏ Đa Bảo Các nhận tin tức vô cùng cần nó. Trong tình huống quyết tâm lấy nó, chúng chuẩn tâm lý trả cái giá vượt quá ngân sách mới thể giành !”

Những ngón tay cuộn của Tần Xu nắm c.h.ặ.t thành quyền, dự cảm bất an trong lòng trở thành sự thật, khiến tâm trạng cô vô cùng tồi tệ.

Tiết Thần thấy sắc mặt cô trầm xuống, vội vàng an ủi: “Không sợ, khi xuất phát, phụ đưa kho bạc nhỏ của ông cho , sáu trăm vạn linh thạch. Trong tay chúng gần ngàn vạn linh thạch, sợ lấy Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo.”

Tần Xu khẽ lắc đầu: “Không đáng.”

Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo tuy trân quý, nhưng cũng cần thiết dùng cái giá gần ngàn vạn linh thạch để cạnh tranh.

Tiết Thần Tần Xu coi trọng trong lòng đến mức nào, giọng điệu cố tỏ nhẹ nhõm : “Chúng cứ tĩnh quan kỳ biến , vì Lan ca của cô, chỉ cần chuyện thể giải quyết bằng linh thạch thì đều thành vấn đề.”

Tần Xu trầm mặc hồi lâu, chậm rãi gật đầu: “... Ừm.”

Dưới lầu bắt đầu đấu giá.

“Năm mươi lăm vạn!”

“Sáu mươi ba vạn!”

“...”

“Một trăm vạn linh thạch!”

Ngay lúc đang cạnh tranh kịch liệt, ở một gian sương phòng lầu vang lên một giọng nữ du dương êm tai.

“Hỏng !” Sắc mặt Tiết Thần trở nên ngưng trọng: “Là đại tiểu thư của Đan Các, Hoa Thanh Toàn.”

Tần Xu hỏi: “Nói thế là ?”

Tiết Thần hít sâu một , chút đau đầu : “Đan Các ở Lăng Vân Quốc địa vị phi phàm, môn phái tập trung tám mươi phần trăm luyện đan sư của Lăng Vân Quốc. Chỉ cần là thứ bọn họ nhắm trúng, từng thất thủ. Bọn họ vô cùng giàu , suy cho cùng luyện đan sư là tồn tại kiếm tiền giỏi nhất trong giới tu luyện.”

Tần Xu nháy mắt hiểu, Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo e là vô duyên với cô .

“Không , giành nhất, giành thể đổi loại t.h.u.ố.c khác cho Lan ca.”

Tiết Thần lắc đầu: “Chúng xem thêm , nhỡ bọn họ chỉ là nhất thời hứng khởi thì .”

Đan Các đột nhiên giá, khiến đấu giá trường rơi lặng ngắn ngủi.

Rất nhanh, một giọng thiếu hụt trung khí vang lên: “Một trăm lẻ một vạn.”

Đây giống như một tín hiệu, nhanh việc trả giá trở nên kịch liệt.

“Một trăm mười vạn!”

“Một trăm mười lăm vạn!”

“Ta một trăm hai mươi vạn linh thạch!”

“...”

“Hai trăm vạn linh thạch.” Đan Các vang lên giọng nữ quen thuộc, mang theo ý vị quyết tâm lấy bằng .

Tiết Thần liền bùng nổ: “Mẹ kiếp! Đan Các chính là nhắm Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo mà đến!”

Cơ thể Tần Xu thả lỏng tựa ghế, Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo đài đấu giá, đáy mắt xẹt qua tia thất vọng.

Tiết Thần vò đầu bứt tai, nghiến răng nghiến lợi : “Sớm như , đó bảo Triệu Thanh giữ Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo !”

Hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t của Tần Xu giãn , khẽ một tiếng: “Phỏng chừng chúng mở miệng, bọn họ cũng sẽ giữ .”

buổi đấu giá tung tin tức, trong vật phẩm đấu giá Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo, một khi Đa Bảo Các lấy , còn sẽ bao nhiêu kiếm chuyện.

Tiết Thần thấy buổi đấu giá rơi tĩnh lặng, cam lòng hô lớn.

“Ta ba trăm vạn linh thạch!”

Lần giá , trực tiếp cao hơn Đan Các một trăm vạn, khiến tất cả lộ biểu cảm kinh ngạc.

Có vài vốn đang do dự, dám đối đầu với Đan Các, Tiết Thần nâng giá như , khiến bọn họ triệt để dập tắt tâm tư.

Bên phía Đan Các dường như ngờ tới, dám đối đầu với bọn họ, hồi lâu lên tiếng.

Đấu giá sư lúc mới lên tiếng: “Có giá ba trăm vạn linh thạch, còn ai tiếp tục theo ? Nếu , thì chúc mừng...”

“Ta ba trăm năm mươi vạn!”

Một giọng nam thô kệch, vội vàng ngắt lời đấu giá sư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-591-phat-hien-cua-tan-xu-thu-vi.html.]

Cửa sổ của Đan Các lúc mở , một cô gái dung mạo thanh tú động lòng cửa sổ, thần sắc kiêu ngạo liếc đàn ông giá, đưa mắt về phía căn phòng của Tần Xu và Tiết Thần.

Giọng của cô vẫn du dương êm tai như : “Đan Các năm trăm vạn mua Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo!”

Giọng điệu đó, giống như đang chư vị đây, đều xứng cạnh tranh với Đan Các.

Hiện trường còn ai giá nữa.

Tiết Thần biểu cảm ngạo mạn của Hoa Thanh Toàn, lạnh một tiếng: “Cô thật sự coi Đan Các là thiên hạ nhất !”

Vừa dứt lời, phóng thích Kim Đan uy áp, lạnh lùng : “Ta sáu trăm vạn!”

Hoa Thanh Toàn cảm nhận uy áp của tu sĩ Kim Đan, cơ mặt cứng đờ, ánh mắt chút hung dữ trừng về phía căn phòng cửa sổ mở hé, chỉ lộ hai bóng mờ ảo.

Giọng của cô mất sự bình tĩnh, nghiến răng nghiến lợi : “Ta bảy trăm vạn!”

Tiết Thần lười biếng : “Tám trăm vạn.”

Hoa Thanh Toàn đỏ bừng mặt, cam lòng yếu thế: “Chín trăm vạn!”

Giọng Tiết Thần ngậm , chậm rãi : “Một ngàn vạn linh thạch!”

Hoa Thanh Toàn vững nữa, cơ thể lảo đảo.

Dưới lầu xôn xao hẳn lên, tiếng xì xào bàn tán ngớt.

“Cộc cộc——”

Tần Xu gõ gõ mặt bàn, nhíu mày Tiết Thần: “Quá , một ngàn vạn là quá nhiều.”

Tiết Thần chớp chớp mắt với cô, : “Không sợ, ngoài kho bạc nhỏ của phụ , chỗ vẫn còn một ít linh thạch.”

Khuôn mặt thanh tú của Hoa Thanh Toàn căng cứng, hai mắt ửng đỏ, gắt gao chằm chằm căn phòng của Tần Xu và Tiết Thần.

“Đan Các một ngàn một trăm vạn linh thạch!”

Hoa Thanh Toàn giá xong, lạnh giọng chất vấn: “Không cách vách là vị tiền bối nào, hiện gặp mặt một chút ?”

Giọng điệu của Tiết Thần chút ngông cuồng, còn mang theo vẻ lưu manh : “Tiền bối thì dám nhận, là tuổi của còn nhỏ hơn Hoa đạo hữu. Ngày và Đan Các cũng chút giao tình, từ khi tính kế mất tu vi, thái độ của Đan Các đối với đặc biệt xa cách, khiến đau lòng một thời gian.”

Tiết Thần chậm rãi dậy, đến cửa sổ, triệt để bại lộ trong tầm mắt của .

Anh mặt mày ngậm Hoa Thanh Toàn đang thần sắc kinh ngạc pha lẫn một tia hoảng loạn.

Tiết Thần chào hỏi: “Hoa đạo hữu, lâu gặp.”

Hoa Thanh Toàn phảng phất như kích thích, hai tay dùng sức bám lấy bệ cửa sổ, nhịp thở cũng trở nên dồn dập, khiến khuôn mặt thanh tú chút trắng bệch.

Khóe môi Tiết Thần nhếch lên một nụ xa, bắt đầu hô giá: “Ta một ngàn hai trăm vạn linh thạch.”

Không ai thấy, bàn tay giấu lưng đang nắm c.h.ặ.t thành quyền.

Toàn bộ linh thạch của và Tần Xu cộng , cũng chỉ một ngàn ba trăm vạn linh thạch.

Nếu Hoa Thanh Toàn tiếp tục giá, Tiết Thần thật sự tự tin tiếp tục cạnh tranh.

Hoa Thanh Toàn giá nữa, hai mắt thất thần chằm chằm Tiết Thần, ánh mắt phức tạp lộ một tia khó nên lời.

lúc , đấu giá sư đài lên tiếng: “Hai vị tiền bối, thật sự xin , bởi vì Nguyệt Phách Ngưng Sương Thảo cạnh tranh vượt quá ngàn vạn linh thạch, ông chủ quyết định tạm thời bán, đợi khi buổi đấu giá kết thúc sẽ thương nghị quyền sở hữu của nó.”

Tần Xu tựa lưng ghế, rõ cơ thể đang căng cứng của Tiết Thần thả lỏng.

Tầm mắt cô di chuyển, về phía căn phòng của Đan Các, đáy mắt lộ một tia thú vị.

Thật thú vị!

Hoa Thanh Toàn mà cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Buổi đấu giá tiếp tục, những thứ tiếp theo Tần Xu đều hứng thú, Tiết Thần cũng giá nữa.

Trời tối, ngày đầu tiên của buổi đấu giá kết thúc.

Lúc Tần Xu và Tiết Thần rời , tình cờ gặp Triệu Thanh đang vội vã chạy tới.

“Tần đan sư, nghĩa phụ lời mời——”

 

 

Loading...