(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 588: A Xu, Em Chơi Có Vui Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:11:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Xu Tạ Lan Chi tóc trắng như tuyết, tiên khí phiêu diêu, cảm thấy nhận thức lật đổ đến vỡ vụn.

Cái gì mà Đế Tinh giả, từ xưa đến nay đều là chân long hóa .

Ý là, Tạ Lan Chi là rồng ?

Cơ thể Tần Xu lùi về , tránh khỏi nơi nguy hiểm, Tạ Lan Chi ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo giam cầm.

Người đàn ông giọng điệu trêu đùa hỏi: “A Xu, hơn một tháng nay, em chơi vui ?”

“?” Biểu cảm của Tần Xu mờ mịt khó hiểu: “Chơi cái gì?”

“Anh a.”

Giọng của Tạ Lan Chi trêu , lộ một cỗ ý vị trêu đùa.

Chơi Tạ Lan Chi?

Tần Xu nghĩ đến chuyện phòng the như việc công trong thời gian , mặt đỏ bừng bừng.

Cô lắp bắp hỏi: “Anh... ?”

Tạ Lan Chi cúi đầu, chạm nhẹ trán với Tần Xu, giọng vui vẻ: “A Xu như , mềm mại như , to gan như , thể cảm nhận chứ.”

Giọng gợi cảm ngậm của đàn ông, vang lên bên tai Tần Xu, chấn động đến mức tam hồn thất phách của cô suýt chút nữa thì tan biến.

Tạ Lan Chi cách lớp quần áo sờ soạng vòng eo mềm mại của Tần Xu.

Đầu ngón tay quen đường quen nẻo tìm thấy, hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn ở eo, yêu thích buông mà chọc tới chọc lui.

Tạ Lan Chi đôi mắt đồng t.ử co rút của Tần Xu, giọng nhỏ đến mức thể thấy: “Đáng tiếc, cách nào đáp em, nếu sẽ để em vất vả như .”

“A Xu vất vả đúng ? Thực cũng vất vả, mùi vị gãi ngứa ngoài giày, thật sự khiến đau đầu.”

Tần Xu Tạ Lan Chi oán thán, sự hoảng loạn nơi đáy mắt gần như tràn ngoài.

Tạ Lan Chi !

Cô vẫn luôn cho rằng đàn ông rơi hôn mê, gì cả.

Mỗi cô chạm Tạ Lan Chi, vì để thể nhanh ch.óng kết thúc, nhiều hành động to gan.

Lúc cô những công tác chuẩn đó, đều ôm tâm lý Tạ Lan Chi , buông thả bản .

Nay Tạ Lan Chi với cô, việc cô đàn ông đều rõ như lòng bàn tay, Tần Xu hận thể lập tức ngất xỉu , tệ hơn nữa là tìm một cái lỗ nẻ chui xuống.

Trong lúc Tần Xu đỏ bừng bốc khói, Tạ Lan Chi nhéo nhéo dái tai đỏ bừng của cô.

Anh lưu luyến : “A Xu, em nên về .”

Ý thức của Tần Xu bắt đầu tan rã, giây tiếp theo, cô đột ngột dậy từ giường.

“Phù——”

Tần Xu tràn đầy hoảng sợ và hổ, làn da lộ trong khí, đỏ rực phảng phất như con tôm luộc.

Cô vùi khuôn mặt đỏ bừng đầu gối, một dáng vẻ hổ giấu .

Qua hồi lâu, Tần Xu ngẩng đầu lên, nghiêng mắt Tạ Lan Chi đang bên cạnh.

Cô căm phẫn vươn tay , nhéo nhéo khuôn mặt tuấn mỹ của đàn ông.

“Đều tại , khiến em mơ thấy những giấc mơ lộn xộn!”

Lúc Tần Xu, coi giấc mơ là thật, hiểu lầm là quá nhung nhớ Tạ Lan Chi.

Cô nhéo khuôn mặt Tạ Lan Chi đến biến dạng, thầm trút một , dậy xuống đất mặc quần áo, rời khỏi Tu Di Giới Tử.

Bí cảnh mở .

Nhóm Tần Xu và Tiết Thần, một luồng sức mạnh truyền tống ngoài.

Lối bí cảnh nhiều canh giữ, trong đó phô trương lớn nhất là Thanh Vân Tông.

“Con trai! Cha ở đây!”

Tần Xu thấy một đàn ông dung mạo kiên nghị dương cương, tươi rạng rỡ vẫy vẫy tay.

“Phụ !”

Tiết Thần dẫn nhóm Tần Xu, đến mặt đàn ông trung niên.

Tiết trưởng lão thấy con trai sống sót trở , nụ mặt đừng là vui vẻ cỡ nào, khi cảm nhận uy áp Kim Đan Tiết Thần, đáy mắt ông hiện lên sự khiếp sợ và kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-588-a-xu-em-choi-co-vui-khong.html.]

Tiết trưởng lão vẻ mặt dám tin, run giọng hỏi: “Con trai! Con kết đan ?”

Lời , ánh mắt của đám t.ử Thanh Vân Tông đều sang.

Tiết Thần đắc ý hất cằm, kiêu ngạo : “Đó là đương nhiên, con trai cha là thiên tài mà!”

“Tốt! Tốt !”

Tiết trưởng lão hai mắt ngấn lệ, dùng sức vỗ vỗ vai Tiết Thần.

“Không hổ là con trai , quả nhiên lợi hại!”

Hai cha con đều khiêm tốn là gì, thu hút vô ánh mắt ghen tị xen lẫn ác ý.

Tiết Thần tuy kiêu ngạo tự đắc, cũng quên ân nhân cứu mạng Tần Xu, kéo đến mặt Tiết trưởng lão.

“Cha, đây là ân nhân cứu mạng của con, cô tên Tần Xu, là một luyện đan sư! Chính là cô giải dâm độc cho con, còn trợ giúp con một tay kết đan!”

Tiết trưởng lão sớm nhân vật Tần Xu , lúc đưa Tiết Thần đến tòa thành nhỏ , chính là vì tìm Tần Xu giải độc cho con trai.

Đôi mắt duệ trí lộ tinh quang của ông , đ.á.n.h giá Tần Xu từ xuống , tầm mắt rơi khuôn mặt kiều diễm động lòng của cô.

Tiết trưởng lão giọng ôn hòa lên tiếng: “Tần đạo hữu, cuối cùng chúng cũng gặp mặt .”

Tần Xu rụt rè vuốt cằm: “Tiết trưởng lão.”

Mặc dù cô là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng thái độ kiêu ngạo siểm nịnh.

Tiết trưởng lão đối với cô gái càng hảo cảm, chắp tay, cảm kích : “Đa tạ Tần đạo hữu giải độc cho con trai , còn giúp nó thành công kết đan.”

Tần Xu cong môi nhạt: “Tiết trưởng lão đưa con trai bí cảnh bầu bạn với , nên một tiếng cảm tạ với ngài mới .”

Ân tình , cô ghi nhớ trong lòng.

Nếu Tiết Thần ở đó, Tần Xu cũng chắc chắn trong bí cảnh chịu thiệt thòi .

“Tiết sư , chúc mừng kết đan!”

“Chúc mừng Tiết trưởng lão, cuối cùng cũng giải quyết một tâm nguyện!”

“Tiết sư lợi hại quá, nhanh như kết đan , chính là tân tấn trưởng lão của Thanh Vân Tông !”

Mọi Thanh Vân Tông Tiết Thần kết đan, nhao nhao tiến lên chúc mừng, bất luận là thật tình giả ý, tóm hai cha con Tiết gia vui vẻ.

“Kiều Kiều ? Kiều Kiều của ?!”

Bỗng nhiên, một tiếng chất vấn bạo nộ vang lên, khí chìm sự ngưng trệ như c.h.ế.t ch.óc.

Tần Xu theo tiếng , thấy một đàn ông tóc hoa râm, hai mắt đỏ ngầu chằm chằm lối Thanh Liên bí cảnh đang đóng .

Đáy mắt Tiết Thần xẹt qua sự trào phúng, với Tần Xu: “Ông chính là cha của Đồ Kiều Kiều, chưởng môn đương nhiệm của Thanh Vân Tông.”

Tần Xu đàn ông tỏa khí thế phẫn nộ, nghi hoặc hỏi: “Tu vi của ông kém hơn cha , lên vị trí chưởng môn ?”

Tiết Thần bĩu môi, khó chịu : “Còn chỗ dựa là một vị Nguyên Anh lão tổ , đáng tiếc, vị Nguyên Anh lão tổ đó kết nửa năm thì vẫn lạc .”

Tần Xu thu hồi tầm mắt, chằm chằm sắc mặt u ám của Tiết Thần: “Lăng Vân Quốc còn tu sĩ Nguyên Anh ?”

Tiết Thần vô cùng trào phúng : “Có, nhưng ai cụ thể mấy , tu sĩ Nguyên Anh là tu vi cao nhất của Lăng Vân Quốc, thể thăng cấp lên nữa, bọn họ khi kết thì thần xuất quỷ một, đa đều sẽ cưới mười mấy cô tiểu , thậm chí cưới vài trăm phụ nữ, mỗi ngày đều ngủ với những phụ nữ khác , chỉ vì sinh con trai nối dõi tông đường.”

“...” Tần Xu vẻ mặt cạn lời.

Tiết Thần đối diện với thần tình hoang đường của cô, nhịn bật : “Cảm thấy hoang đường đúng ? bọn họ cũng hết cách, tu sĩ Lăng Vân Quốc so với các đại lục khác.

Đại lục linh khí mỏng manh, chỉ cho phép tu sĩ Nguyên Anh miễn cưỡng tồn tại, cho dù cơ duyên thăng cấp Hóa Thần kỳ, cũng sẽ nhanh thế giới ý thức bài xích mạt sát, rằng linh khí mà tu sĩ Hóa Thần kỳ cần, đủ để tiêu hao cạn kiệt linh khí của Lăng Vân Quốc.”

Tần Xu một loại cảm giác đồng cảm kỳ lạ, giống như cô ở hiện thế, quy tắc thế giới bài xích.

“Phế vật! Đều là một lũ phế vật!”

“Các đều đáng c.h.ế.t, dám bỏ Kiều Kiều trong bí cảnh!”

Đồ chưởng môn con gái c.h.ế.t t.h.ả.m trong miệng Thất Thải Thôn Thiên Mãng, phẫn nộ phóng thích uy áp Kim Đan.

Đệ t.ử Thanh Vân Tông trốn thoát từ trong bí cảnh, chấn động đến thổ huyết, t.ử tu vi thấp, trực tiếp phế bỏ tu vi.

Cảnh tượng lọt mắt , ánh mắt chằm chằm Đồ chưởng môn, cũng trở nên vi diệu.

Một t.ử lau vết m.á.u khóe miệng, ôm n.g.ự.c, phẫn nộ phản bác: “Chúng mang t.h.i t.h.ể của sư tỷ ngoài, đó dù cũng là Tiết sư dùng mạng cướp từ miệng Thất Thải Thôn Thiên Mãng!

sư tỷ giấu thứ gì, luôn thu hút yêu thú trong bí cảnh, chúng mấy đối chiến với yêu thú suýt mất mạng! Bất đắc dĩ mới từ bỏ t.h.i t.h.ể của sư tỷ!”

 

 

Loading...