(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 547: Tạ Lan Chi Có Thù Tất Báo
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:08:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya.
Ngọc Sơn Thôn, núi .
Hai giờ sáng, Tạ Lan Chi còn kịp quần áo, sự hộ tống của đội vệ sĩ, mồ hôi nhễ nhại leo lên núi, đến cấm địa nhà họ Tần chân thác nước.
Trên bãi đất trống rộng lớn, dựng lên những chiếc lều san sát, ánh đèn mờ ảo chiếu rọi những gương mặt xa lạ.
Tạ Lan Chi thấy nhà họ Tần đang bên bờ, hình cao ráo của xuyên qua từng chiếc lều, nhanh ch.óng đến bên cạnh Tần Hải Duệ.
Giọng Tạ Lan Chi trầm thấp, lo lắng hỏi: “A Thư vẫn lên ?”
Tần Hải Duệ thấy , đáy mắt lóe lên tia sáng, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tạ Lan Chi.
“A Thư vẫn còn ở , thử mấy , thể , xuống xem thử, A Thư chắc chắn xảy chuyện !”
Bàn tay đang nắm cánh tay Tạ Lan Chi, run rẩy kiểm soát, giọng cũng mang theo âm rung.
Tạ Lan Chi hai lời, cởi phăng quần áo : “Chuẩn thiết lặn!”
“Đã chuẩn xong cả !”
Tần Hải Duệ chạy sang một bên, ôm thiết lặn chạy tới.
Dưới sự vây xem và chú ý của , Tạ Lan Chi cởi đồ chỉ còn một chiếc quần lót bó sát, ngay cả đồ bơi cũng mặc, đeo bình dưỡng khí và mặt nạ dưỡng khí trực tiếp xuống nước.
Những vây xem thấy rõ, đàn ông hình nhanh nhẹn, cơ bắp săn chắc gợi cảm, lặn xuống nước, vài gợn sóng liền biến mất thấy tăm .
Vưu Long Long trong đám đông, kéo tay chị gái: “Anh chính là vị sống ở Ngự Phủ ?”
Vưu A Phượng ánh mắt phức tạp chằm chằm mặt nước, chắc chắn : “ , nhưng Nội các gần đây biến động, chắc từ chức .”
Vưu Long Long nuốt nước bọt, ánh mắt đầy ngưỡng mộ : “Dáng thật, bao giờ mới luyện cơ bắp như !”
Vưu A Phượng ôm lấy trái tim đang đập nhanh: “ , bốn mươi , chút nào, ngoại hình , dáng chuẩn như , trông chỉ lớn hơn chúng vài tuổi.”
Vưu Long Long nghiêng đầu, ánh mắt nghi ngờ Vưu A Phượng: “Chị, lẽ chị thích chứ?”
“Bốp!”
Vưu A Phượng tát em trai một cái.
“Nói bậy bạ, là đang thưởng thức, thưởng thức hiểu !”
Bảo cô tranh giành đàn ông với Tần Xu? Thà g.i.ế.c cô còn hơn, dù Vưu A Phượng từng tiếp xúc với hai vợ chồng họ, cũng nước trong các gia tộc quyền thế hàng đầu sâu đến mức nào, Tạ Lan Chi coi trọng Tần Xu , và Tần Xu là khách quý của các gia tộc lớn, khả năng kêu gọi hơn nửa các gia tộc ở Hoa Hạ phục vụ.
Vưu A Phượng chỉ cần nghĩ một chút, nếu dám xen giữa họ, chắc chắn sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m.
Hơn nữa, những chỉ thể ngắm từ xa chứ thể xúc phạm.
Trong đám đông, chỉ chị em nhà họ Vưu bàn tán về Tạ Lan Chi, dù đây đều là những nhân vật lớn chỉ thấy TV, bây giờ xuất hiện sống sờ sờ mắt.
Chỉ một , ẩn trong bóng tối, chằm chằm mặt nước tĩnh lặng, đáy mắt lộ ánh sáng độc ác tàn nhẫn.
Dưới lòng sông ngầm.
Tạ Lan Chi quen đường quen lối đến sông ngầm lòng đất.
Anh nổi lên mặt nước, ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Đôi mắt đen tĩnh lặng của Tạ Lan Chi lóe lên tia sáng lạnh, nhanh ch.óng quét xung quanh tìm kiếm gì đó.
Rất nhanh, phát hiện Tần Xu đang bên bờ, bất tỉnh.
Đồng t.ử trong mắt Tạ Lan Chi co rút , hình cao ráo khỏe mạnh, run rẩy bơi qua đó.
Anh thấy quần áo Tần Xu m.á.u nhuộm đỏ, và cả vết m.á.u bên khóe miệng.
“A Thư?”
Tạ Lan Chi cẩn thận bế lên.
Tần Xu đang hôn mê, nhãn cầu khẽ động, trong cổ họng phát tiếng động nhỏ: “Ưm…”
Cơ thể căng cứng của Tạ Lan Chi thả lỏng, ôm Tần Xu lòng c.h.ặ.t hơn một chút.
“A Thư, đưa em về nhà.”
Anh đưa thiết của cho Tần Xu, ngay khi định ôm xuống nước, khóe mắt liếc thấy t.h.i t.h.ể cách đó xa.
Đó là một đàn ông mặc trường bào màu xanh lá cây cổ trang, mái tóc dài kỳ dị, vẻ mặt dữ tợn.
Tạ Lan Chi gần như ngay lập tức khẳng định, Tần Xu thương là do .
Cây ngân châm giữa hai lông mày của t.h.i t.h.ể, vùng t.ử huyệt lan một mảng lớn màu đen, là do Tần Xu tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-547-ta-lan-chi-co-thu-tat-bao.html.]
Tạ Lan Chi ôm Tần Xu trong lòng, đến t.h.i t.h.ể đó.
Bàn chân thon dài, giẫm lên cổ đàn ông lạnh ngắt.
Rắc một tiếng!
Người đàn ông c.h.ế.t hẳn, cổ họng giẫm nát.
Tõm!
Tạ Lan Chi ôm Tần Xu xuống nước, bơi về phía lối của sông ngầm.
“Có động tĩnh !”
Người nhà họ Tần canh giữ bên bờ, mắt chớp chằm chằm mặt nước.
Vào khoảnh khắc Tạ Lan Chi ôm Tần Xu nổi lên mặt nước, tiếng kinh hô phá vỡ sự yên tĩnh của đêm tối.
Tần Hải Duệ là đầu tiên xông lên, từ tay Tạ Lan Chi đang chật vật, bế lấy Tần Xu ướt sũng.
“ đưa A Thư đến nhà tre , mặc quần áo qua ngay!”
Trước khi , còn quên dặn Tạ Lan Chi ở cùng Tần Xu.
Tần Hải Duệ thực sự sợ !
Linh Khê gì mà Đế tinh ở đây, A Thư sẽ gặp nguy hiểm, Tần Hải Duệ ghi nhớ sâu sắc trong lòng.
Nếu Tạ Lan Chi một mảnh vải, kéo ngay tại chỗ.
Người nhà họ Tần thấy Tần Xu cứu, liền kéo rời .
A Mộc Đề bên bờ, khi Tạ Lan Chi lội nước lên, đưa quần áo sạch tay qua.
“Lan ca, mặc quần áo , cẩn thận cảm lạnh.”
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Lan Chi chằm chằm nhà tre nơi bóng thấp thoáng, mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất.
Cúc áo của còn cài, chân trần về phía nhà tre.
Người còn nhà, một vị chú trong tộc Tần đang bưng bát sứ chặn .
“Đây là canh gừng thằng nhóc Hải Duệ bảo nấu cho , mau uống lúc còn nóng .”
Tạ Lan Chi cũng nhiều lời, đưa tay nhận lấy bát canh, uống cạn canh gừng.
“Cảm ơn—”
Sau lời cảm ơn lạnh lùng chút ấm, Tạ Lan Chi lướt qua ông, nhà tre ồn ào tiếng .
“A Thư tính kế , nội thương nghiêm trọng, tạng phủ tổn thương, kinh mạch đứt gãy.”
“Phải bây giờ? Với y thuật của chúng thì bó tay!”
“Xuống núi, đưa Thần Thần lên đây!”
Câu cuối cùng là Tần Hải Duệ .
Một trẻ tuổi bên cạnh : “Chân cháu nhanh! Cháu !”
Tần Hải Duệ bên giường, gật đầu với thanh niên: “Vất vả cho em họ , nhanh một chút!”
“Được!”
Người thanh niên như một cơn gió chạy khỏi nhà tre.
Tần Hải Duệ thấy Tạ Lan Chi bước , giọng gấp gáp: “Em rể! Cậu mau đến ở cùng A Thư!”
Tạ Lan Chi cần thúc giục, nhanh ch.óng đến bên giường.
Anh nắm lấy bàn tay lạnh vì mất nhiệt của Tần Xu, chất vấn: “Rốt cuộc xảy chuyện gì? Tại tấn công A Thư?”
“Tấn công?” Tần Hải Duệ kinh ngạc.
Tạ Lan Chi thấy vẻ mặt nghi hoặc của , liền kể chuyện t.h.i t.h.ể thấy sông ngầm.
Tần Hải Duệ tức đến run : “Mẹ kiếp! Bảo A Thư mãi lên, đừng để thằng khốn đó là của ai!”
Anh lầm tưởng t.h.i t.h.ể đàn ông sông ngầm là cùng Tư Dương Hạ và Linh Khê, kẻ giở trò lưng.
Tạ Lan Chi khẽ vuốt ve khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Tần Xu, im lặng một lúc lâu, : “ mang t.h.i t.h.ể đó lên.”
Có kẻ dám tính kế Tần Xu như , lôi kẻ chủ mưu , thể yên tâm.
Tần Hải Duệ gật đầu: “Được, lát nữa để Tư Dương Hạ, Linh Khê họ đều đến nhận mặt.”