(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 496: Tạ Lan Chi Khiến Người Ta Vừa Hận Vừa Yêu
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:07:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Xu liếc mắt một cái liền nhận , chữ tường là do ông nội để .
Chỉ là nội dung đó...
—— A Xu, thời cơ tới, tuyệt đối đừng xông bừa, nếu sẽ hối hận cả đời!
Tần Xu chằm chằm hai dòng chữ ngắn ngủi, hàng lông mày giãn nhíu c.h.ặ.t.
"Ông nội đây là ý gì? Thời cơ tới là ?"
Tạ Lan Chi sờ soạng nét chữ tường, giọng điệu kỳ lạ : "Những nét chữ mới khắc cách đây lâu, đó một chút tro bụi cũng ."
Phải rằng ông nội của A Xu, c.h.ế.t hơn mười năm .
Cho dù là chữ khắc lên khi sắp c.h.ế.t, theo thời gian trôi qua, nét chữ cũng sẽ bao phủ bởi một vật chất.
Hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t của Tần Xu càng c.h.ặ.t thêm vài phần, nhanh trong hai mắt nở rộ một tia sáng.
"Ý của là, ông nội c.h.ế.t?!"
"..." Điều bảo Tạ Lan Chi trả lời thế nào đây.
Anh từng gặp ông nội Tần, càng từng thấy hài cốt của ông cụ, ông cụ là c.h.ế.t thật giả c.h.ế.t, quyền lên tiếng.
Nụ của Tần Xu rạng rỡ, hai mắt phát sáng, vô cùng chắc chắn với suy đoán trong lòng.
Bất luận là ngoài sáng, là phần mộ tổ tiên mặt đất.
Quan tài của ông nội đều trống rỗng, ông cụ nhất định vẫn còn sống.
"Ầm——!"
Đột nhiên, mặt nước tĩnh lặng phát một tiếng vang lớn.
Sóng nước cao vài mét, giống như một thế lực vô hình thao túng, cuốn về phía Tần Xu, Tạ Lan Chi.
Tạ Lan Chi nhận tình hình , ôm hình nhỏ nhắn của Tần Xu lòng, bảo vệ kín kẽ.
Hai tên hộ vệ hành động cũng nhanh, bọn họ mặt Tạ Lan Chi, cản phần lớn sóng nước đ.á.n.h tới.
Tần Xu vẫn còn sợ hãi đầu , mặt nước đang cuộn trào mãnh liệt.
"Chuyện gì ? Sóng nước từ chui thế?"
Tạ Lan Chi thấy cô , lúc mới xem sông ngầm thế nước lớn.
"Chắc là do một loại vật chất nào đó nước gây , hoặc là d.a.o động của vòng xoáy, dần dần xếp chồng lên tạo thành sóng nước."
Anh ước tính thời gian , đề nghị: "A Xu, chúng tìm thêm manh mối khác xem, tìm thấy cũng mau ch.óng rời , nếu cả bọn họ sẽ lo lắng đấy."
Hơn bốn tiếng đồng hồ, bình oxy cạn kiệt từ lâu .
Tần Hải Duệ ở bên , còn sốt ruột thành cái dạng gì .
Tần Xu gật đầu : "Được, vất vả lắm mới xuống , em cần tìm kiếm cẩn thận, thể một chuyến uổng công."
Lại qua hơn một tiếng đồng hồ.
Tần Xu tìm thấy dấu vết sinh tồn do những khác để ở đây.
cô vẫn tìm thấy lối , hoặc lối nào, càng đừng đến thuật tục mệnh sinh cơ gì đó.
Tần Xu phát hiện mực nước sông ngầm bắt đầu dâng lên, thể chậm trễ thêm nữa.
"Chúng thôi, đến."
"Được——"
Núi , bên bờ suối nhỏ.
Người của gia tộc họ Tần đều sốt ruột đến đỏ cả mắt.
Tần Hải Duệ xuống nước thứ ba, nữa nổi lên mặt nước, sắc mặt vặn vẹo kinh hãi.
Một vị chú trong tộc bờ, giọng căng thẳng hỏi: "Hải Duệ! Tìm thấy A Xu ?!"
Tần Hải Duệ bơi lên bờ, bệt xuống tháo bình hòa tan oxy lưng , giọng trầm như nước.
"Vẫn tìm thấy, hết oxy , lấy thêm một bình mới nữa!"
Vị chú lớn tuổi thấy sắc mặt Tần Hải Duệ trắng bệch, khuyên nhủ: "Thể lực của cháu chịu đựng nổi ? Chú phái thêm vài xuống nước tìm xem, cháu nghỉ ngơi một lát !"
"Cháu cần nghỉ ngơi!"
Tần Hải Duệ bò dậy, về phía ngôi nhà gỗ cách đó xa, chuẩn đích lấy bình oxy.
Phía truyền đến giọng bất đắc dĩ của chú: "Hải Duệ! Hết bình oxy , thứ khá khan hiếm, chúng mua đều dùng hết , nhưng chú phái đến khu trung tâm mua !"
Sắc mặt Tần Hải Duệ khó coi đến cực điểm, nghiến c.h.ặ.t răng hỏi: "Khi nào mua về?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-496-ta-lan-chi-khien-nguoi-ta-vua-han-vua-yeu.html.]
Người chú giọng điệu nặng nề : "Không rõ."
"Về !"
"A Xu về !"
Đột nhiên, bờ truyền đến tiếng kêu la vui mừng của trong tộc.
Tần Hải Duệ ngước mắt sang, thấy bóng dáng Tần Xu, Tạ Lan Chi đội hộ vệ bảo vệ tầng tầng lớp lớp.
"A Xu!" Tần Hải Duệ nhấc chân xông tới.
Tần Xu lên bờ, cả xông tới ôm chầm lấy.
Giọng Tần Hải Duệ nghẹn ngào, âm thanh cũng đang run rẩy: "Em xuống đó hơn năm tiếng đồng hồ, cứ như biến mất thấy tăm , sắp lo c.h.ế.t !"
Tần Xu nhận cơ thể cả đang run rẩy, vỗ vỗ vai đối phương, dịu dàng an ủi.
"Em về , ở đó xảy chút sự cố nhỏ, ."
Tần Hải Duệ cái gì cũng lọt tai, đôi mắt đỏ hoe hung hăng trừng mắt Tạ Lan Chi.
"Cậu bảo vệ A Xu kiểu gì ! Con bé mà mệnh hệ gì, đền nổi !"
"..." Tạ Lan Chi giận cá c.h.é.m thớt, sắc mặt mờ mịt.
Tần Xu kéo kéo ống tay áo Tần Hải Duệ: "Anh hung dữ với gì, là tự em tùy hứng, chuyện gì thì cứ nhắm em, đừng giận cá c.h.é.m thớt ."
Không tại , hiện tại cô thể dung tẫn, bất kỳ ai lớn tiếng quát tháo Tạ Lan Chi.
Đương nhiên, ngoại trừ chính cô.
Tần Hải Duệ hung dữ Tần Xu: "Em còn bênh vực ! Trước đây chúng xuống nước chuyện gì, cố tình cùng em thì xảy chuyện!"
Tần Xu phồng má tức giận : "Sao xảy chuyện, Lan ca là phúc tinh của em mới đúng, bọn em lặn sông ngầm lòng đất ."
Tần Hải Duệ kinh ngạc, giọng kinh ngạc hỏi: "Hai đứa xuống đó ? Có gặp nguy hiểm gì ?"
Lối sông ngầm nhỏ như , ngay cả trẻ con cũng chui lọt.
Hai trưởng thành, thể thông qua lối nhỏ hẹp lặn sông ngầm.
Tần Xu gật đầu : "Đi , chỉ là đáng tiếc, tìm thấy manh mối gì hữu ích."
Tần Hải Duệ còn gặng hỏi gì đó, Tạ Lan Chi bước tới: "Có lời gì để hãy , tiên để A Xu bộ quần áo ."
Bọn họ từ nước lên, khí trong rừng cây âm u lạnh lẽo, trúng gió dễ cảm lạnh.
Tần Hải Duệ Tần Xu đang run rẩy, vội vàng : "Hai đứa quần áo , lấy cho hai đứa chút đồ ăn."
Hơn mười phút .
Vài ghế đẩu trong nhà gỗ.
Tần Xu ăn đồ ăn, kể những phát hiện sông ngầm.
Thần sắc Tần Hải Duệ trang nghiêm, giọng kích động hỏi: "Ý của em là, phát hiện nét chữ ông nội để sông ngầm, nét chữ trông mới, ông cụ vẫn còn sống?"
Tần Xu gật đầu: "Em chắc chắn đó là chữ của ông nội, còn về việc ông cụ giả c.h.ế.t , chuyện hỏi Lục thúc công ."
Lục thúc công đối với chuyện quan tài của ông nội trống rỗng, hình như điều gì đó giấu giếm.
Tần Hải Duệ vụt một cái dậy: "Bây giờ chúng về hỏi Lục thúc công ngay, còn thời cơ tới mà ông nội , là chuyện gì, Lục thúc công lẽ sẽ !"
Anh gió là mưa, hận thể dịch chuyển tức thời xuống núi, lập tức gặp Lục thúc công.
Tạ Lan Chi đưa một chai nước ngọt mở nắp đến mặt Tần Xu, nhạt giọng : "A Xu ở đó luôn tiêu hao thể lực, ăn hai miếng đồ ăn, bảo cô xuống núi, cô chịu nổi."
"..." Tần Hải Duệ em gái đang ăn đồ ăn, ánh mắt chột .
Tần Xu hai ba miếng ăn hết điểm tâm trong tay, uống vài ngụm nước ngọt ngào.
Cô dậy: "Em ăn xong , xuống núi sớm giải đáp thắc mắc, cũng giải quyết xong một cọc tâm sự."
Tần Hải Duệ dùng chiếc khăn mặt vắt cổ, lau lau mái tóc đang nhỏ nước, mất tự nhiên : "Em nghỉ ngơi thêm lát nữa , tìm chú một tiếng, nhân tiện xem núi còn thiếu thứ gì, đến sẽ mang lên cho họ."
Nói xong, xoay chạy trối c.h.ế.t.
Tần Xu nắm lấy tay Tạ Lan Chi, nhẹ nhàng lắc lư: "Anh đừng so đo với cả em, ở bên ngoài thoạt thông minh, cứ hễ gặp nhà là mất lý trí, chỉ là quá lo lắng cho em thôi."
Tạ Lan Chi nhướng mày, giọng uể oải: "Anh là cả của em, còn thể so đo với ."
Tần Xu cong hai mắt: "Anh tức giận là ."
Tuy nhiên, lúc xuống núi, cô mới Tạ Lan Chi thù dai đến mức nào.