(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 493: Lựa Chọn Của Anh, Sống Chết Có Nhau
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:07:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Lan Chi chần chừ nửa ngày, khẽ thở dài một tiếng: “Không .”
Tần Xu hừ hừ hai tiếng: “Anh rõ ràng là do dự , là dối.”
Tạ Lan Chi ôm vai Tần Xu, khẽ : “Trước khi nhận bức thư đó của Tần Bảo Châu, quả thực từng nghi ngờ chuyện em trọng sinh, mới chút phát giác.”
Đuôi chân mày Tần Xu nhướng lên, nghi hoặc hỏi: “Vậy tại hỏi em?”
Tạ Lan Chi hỏi ngược : “Nếu lúc đó hỏi, em bỏ chạy ?”
“…” Tần Xu gì nữa.
Tạ Lan Chi mặt mày ngậm : “Em đối với bất cứ ai cũng khoan dung, duy chỉ yêu cầu với cao, sai sót, em giống như con rùa phát hiện nguy hiểm, lập tức rụt cổ trong mai.
Những năm nay, nhiều nghi vấn đều âm thầm chôn giấu trong lòng, chính là đợi một ngày, em thể đích thẳng thắn với .
Đáng tiếc, đến cuối cùng cũng đợi , là thông qua giấc mơ và sự mật báo của con trai, mới chuyện em che giấu.”
Ánh mắt Tần Xu phiêu diêu bất định, chột : “Nếu em cho , thì lấy quả cầu pha lê mà Chris đưa cho em .”
Nhắc đến chuyện , Tạ Lan Chi tò mò hỏi: “Quả cầu pha lê đó là chuyện gì ?”
Tần Xu kể chuyện năm xưa: “Chris là của Gia tộc phù thủy Black ở Anh Lan Nhĩ, gia tộc bọn họ sở hữu năng lực đặc biệt —— thông linh, bói toán, dự đoán, Chris thức tỉnh năng lực của phù thủy…”
Tạ Lan Chi âm thầm ghi nhớ chuyện trong lòng, nghĩ đến tình cảnh đếm ngược sinh mệnh hiện tại của Tần Xu, cảm thấy cần thiết liên lạc với Gia tộc Black một chút.
Không chỉ là phù thủy ngoại vực, mà còn cả huyền học sư trong nước, cùng với những tu sĩ ẩn thế.
Tần Xu múc mì nấu chín : “Anh về phòng ăn, là ăn ở đây?”
“Ăn ở đây.” Tạ Lan Chi nhận lấy bát mì.
Anh ăn liền ba bát, mới đặt đũa xuống.
“A Xu, núi xem thử.”
Đối với nơi một tia cơ hội sống của Tần Xu, Tạ Lan Chi đích xem.
“Ngày mai , hôm nay muộn quá , hơn nữa lát nữa Thần Thần sẽ tiếp nhận một bệnh nhân khá khó nhằn, em ở bên cạnh theo dõi.”
“Được——”
Một giờ .
Có một ông lão bệnh tật ốm yếu, nhà dìu bước Tần gia.
Tần Xu và Tạ Thần Nam ở sương phòng, tiếp đón vị bệnh nhân trông vẻ lắm .
Tần Hải Duệ trong phòng khách uống , Tạ Lan Chi đang sừng sững ngoài sân, với : “A Xu chắc lâu lắm, là về phòng nghỉ ngơi một lát?”
Tạ Lan Chi từ chối, quen cửa quen nẻo đến phòng ngủ chính.
Anh thấy A Hoa tẩu đang chăm sóc con gái.
“Đại thiếu gia——” A Hoa tẩu cung kính gọi .
Tạ Lan Chi khẽ gật đầu, đưa tay bế cô con gái nhỏ đang giường, hỏi: “Dao Dao đến đây, quấy nữa ?”
A Hoa tẩu đáp: “Không , tiểu tiểu thư ở bên cạnh thiếu phu nhân ngoan, ngoài ăn thì ngủ, quấy.”
Tạ Lan Chi bên mép giường, trong lòng ôm con gái đang há cái miệng nhỏ ngáp ngắn ngáp dài.
Giữa hàng lông mày vương vấn sự ấm áp, tràn ngập sự dịu dàng và sủng nịnh.
“A Hoa tẩu, chị lui .”
“Vâng——”
Sau khi A Hoa tẩu rời , Tạ Lan Chi đặt cô con gái đang buồn ngủ xuống giường, bên cạnh lẳng lặng ngắm .
Tạ Cẩm Dao sự chăm chú của bố ruột, đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng, xẹt qua vài phần ngây thơ.
“A a a——”
Cô bé gọi bố ruột.
Tạ Lan Chi nhẹ nhàng vỗ vỗ cô bé, khô khan : “Ngoan, mau ngủ .”
Tạ Cẩm Dao tưởng bố ruột đang chơi với , gọi hai tiếng: “A a a——”
Tạ Lan Chi nghi hoặc đ.á.n.h giá con gái: “Con buồn ngủ ?”
Tạ Cẩm Dao chớp chớp mắt, hì hì, bàn tay nhỏ bé nắm thành nắm đ.ấ.m vung vẩy.
Tạ Lan Chi đưa ngón trỏ qua, bàn tay mũm mĩm của con gái nắm lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-493-lua-chon-cua-anh-song-chet-co-nhau.html.]
Lực của cô nhóc cũng nhỏ, vùng da quanh ngón tay nắm của Tạ Lan Chi, trong chớp mắt mất huyết sắc.
Tạ Lan Chi đắp chiếc chăn nhỏ cho con gái, tay còn rảnh rỗi, lấy điện thoại gọi một cuộc.
“Mày còn gọi điện cho tao! Chào hỏi cũng thèm đ.á.n.h một tiếng, tìm vợ mày , mày rời xa vợ đến thế cơ !”
Điện thoại kết nối, truyền đến tiếng chất vấn bất mãn của Tạ phụ.
Tạ Lan Chi cảm xúc ném một quả b.o.m: “Bố, con từ chức.”
“Mày cái gì?!”
Tạ phụ tức giận nhảy dựng lên, giọng rống đinh tai nhức óc.
Tạ Lan Chi rũ mắt ngắm con gái kinh động, đưa điện thoại qua: “Dao Dao, gọi ông nội .”
Tạ Cẩm Dao nể mặt gọi: “A a a——”
Tạ phụ đang tức giận nhảy dựng lên, thấy giọng mềm mại của cháu gái, lập tức tiêu tan cơn giận.
“Dao Dao, nhớ ông nội ?”
“A a a——”
Tạ Cẩm Dao giọng quen thuộc trong điện thoại, hưng phấn gọi.
Tạ phụ vui vẻ: “Hì hì, ông nội cũng nhớ cháu .”
“A a a——”
“Được, đợi lúc nào rảnh ông nội sẽ đến thăm cháu.”
“A a a——”
Tạ Lan Chi hai ông cháu, đối thoại râu ông nọ cắm cằm bà , Tạ phụ cũng bình tâm tĩnh khí .
Anh lấy điện thoại: “Bố, bên A Xu xảy chút chuyện, con xin .”
Tạ phụ còn phẫn nộ như nữa, lạnh lùng : “Nói câu khó , chỉ cần A Xu sắp c.h.ế.t, tao tuyệt đối thể đồng ý cho mày từ chức. Mày tưởng đây là trò chơi trẻ con , một khi mày rút lui, sẽ gây rắc rối lớn đến mức nào ?
Năm đó chúng dốc lực của cả gia tộc, mới đẩy mày lên vị trí , bây giờ mày bỏ gánh là , còn tưởng Tạ gia chúng , thực lực vững vị trí .”
Tạ Lan Chi rõ mồn một câu , A Xu sắp c.h.ế.t , lọt tai.
Đôi mắt sâu như mực của , ấp ủ một cơn bão cực kỳ nguy hiểm.
“A Xu quả thực sắp c.h.ế.t , còn mấy năm thời gian nữa.”
Hơi thở của Tạ phụ khựng , nhanh lạnh : “Thằng nhóc mày đừng giả ngốc với tao, con bé A Xu một y thuật nghịch thiên, tao với mày c.h.ế.t , con bé vẫn còn sống nhăn răng đấy!”
Tạ Lan Chi đưa tay day day sống mũi: “Bố, là thật đấy, nếu tình thế bắt buộc, con cũng hạ sách .”
Đầu dây bên Tạ phụ mất âm thanh, chỉ thể thấy tiếng thở dồn dập.
Tạ Lan Chi sụp mí mắt, cô con gái nhỏ đang yên tĩnh, phát hiện cô bé chống đỡ nổi cơn buồn ngủ, ngủ .
Tạ phụ giọng điệu nặng nề hỏi: “Lan Chi, chuyện để đùa , mày thật , A Xu con bé ?”
Tạ Lan Chi ngắn gọn súc tích: “Cơ thể A Xu xảy vấn đề, sinh mệnh bước giai đoạn đếm ngược.”
Anh kể rõ ngọn nguồn sự việc cho bố , trong điện thoại một hai câu cũng rõ .
Anh tiếp tục khuyên nhủ: “Bố, căn cơ của Tạ gia vững chắc , cho dù đỉnh cao, chúng vẫn nắm giữ quyền lên tiếng tuyệt đối, hư danh hiện tại đối với con mà là một sự gánh nặng.”
“…Chuyện để tao suy nghĩ kỹ .” Trong lời của Tạ phụ lộ sự mệt mỏi.
Ông cần hoãn một chút, sự bố trí trong mười năm tới của Tạ gia, đều hủy hoại trong cuộc điện thoại .
Tạ Lan Chi sụp mí mắt, nhạt giọng : “Thực Khương gia cũng tồi.”
Kiếp , chính là của Khương gia thượng vị.
Bọn họ , phần lớn các quyết sách cũng đều đúng đắn.
Hoa Hạ trong tương lai, các lĩnh vực kinh tế, công nghiệp, quân sự, ngoại giao, đều định vị là cường quốc, thể thấy Khương gia .
Tạ phụ khẽ thở dài một tiếng: “Tao , mấy gia tộc cạnh tranh năm đó, cũng chỉ Khương gia mới xứng đáng với hai chữ đối thủ.
Thủ đoạn của Khương gia đều dùng ngoài sáng, ngoài việc gia tộc vài t.ử nên hồn, bọn họ trong những chuyện đại thị đại phi, đều giới hạn nguyên tắc, lập trường cũng vô cùng kiên định.”
Mục tiêu của bọn họ đều là chung, đẩy nhanh xây dựng chế tạo, sớm ngày hiện thực hóa sự phục hưng vĩ đại, để Hoa Hạ còn ai dám bắt nạt nữa!
Tuy nhiên, ngay đó giọng điệu của Tạ phụ chuyển hướng: “ mà, tao đồng ý lúc mày nhường vị trí cho Khương gia.”