(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 472: Ngoan Bảo, Đó Không Gọi Là Bắt Nạt
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:07:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Xu cầm quả cầu pha lê, quanh phòng ngủ một vòng.
Ánh mắt nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t tủ trưng bày, thẳng tới, đặt quả cầu pha lê ở một vị trí cực kỳ bắt mắt.
Tiếp theo, Tạ Lan Chi sự thật kiếp , xem vận may của .
Thời gian trôi qua, đến đêm khuya.
Tạ Lan Chi trở về tòa nhà chính, phát hiện Tần Xu đang dựa giường đắp mặt nạ, tay cầm một cuốn y thư .
Anh dịu dàng hỏi: “Bữa tiệc nhàm chán ? Sao về giữa chừng?”
Tần Xu lười biếng : “Ừm, chút nhàm chán.”
Cô ngước mắt Tạ Lan Chi đang cởi cúc áo, càng càng thấy đàn ông gợi cảm và sức hút.
Tần Xu nhớ mấy ngày nay, Tạ Lan Chi chơi trò cưỡng đoạt với cô, đáy mắt mơ hồ lộ vài phần mong đợi.
Hai ngày nữa, cô sẽ đưa Tạ Thần Nam và con gái nhỏ về thôn Ngọc Sơn.
Mấy ngày nay, Tạ Lan Chi thật sự dính .
Anh đổi thói quen trêu chọc khác giường, bất kể mặn nhạt, khiến Tần Xu cảm thấy dễ chịu, bớt vài phần gánh nặng.
Tạ Lan Chi qua tấm gương trong phòng, rõ sự mong đợi trong mắt Tần Xu, bàn tay đang cởi cúc áo khẽ dừng .
“Em…”
“Tối nay em mệt, nhanh lên một chút!”
Tạ Lan Chi định mở miệng, Tần Xu nũng nịu thúc giục .
Sắc mặt Tạ Lan Chi, một khoảnh khắc trống rỗng.
Anh nhíu mày hỏi: “Nhanh cái gì?”
Tần Xu ngây thơ : “Tối nay ?”
Tạ Lan Chi: “…”
Anh đương nhiên !
Chỉ là, Tần Xu mong đợi như là , họ đang chiến tranh lạnh ?
Dáng vẻ thể chờ đợi của Tần Xu, khiến cho vẻ như chỉ một đang gây chiến tranh lạnh.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Tạ Lan Chi chằm chằm Tần Xu, thăm dò hỏi: “Em cảm thấy cơ thể khó chịu ?”
Mấy ngày nay, rõ ở giường, thô lỗ đến mức nào, thậm chí là ngang ngược.
Đôi mắt Tần Xu tràn một tia nhẹ, lên tiếng trêu chọc: “Chúng qua bảy năm ngứa ngáy , dù tài năng thiên bẩm đến , em cũng thể tự tìm cách thích nghi.”
Sắc mặt Tạ Lan Chi nứt .
Lúc tủi , cũng bực bội!
Hóa thật sự là, một đang gây chiến tranh lạnh.
Đáy mắt Tạ Lan Chi bùng lên một ngọn lửa nhỏ, giọng điệu cứng rắn: “Tối nay , em nghỉ ngơi sớm !”
Anh phòng tắm, bóng lưng thế nào, cũng toát một luồng oán niệm nồng nặc.
Tần Xu bóng lưng cao lớn tao nhã của đàn ông rời , bàn tay nhỏ vô tình xoa xoa eo, nụ mặt cũng thế bằng một tia may mắn.
May quá, Tạ Lan Chi tối nay quậy nữa!
Nếu cái eo già của cô, thật sự chịu nổi sự giày vò thường xuyên như .
Tần Xu đương nhiên Tạ Lan Chi đang giận dỗi, cũng cam lòng, chỉ thể lượt chiếm hữu giường, để cảm giác chân thực khiến an tâm.
Có những chuyện, Tần Xu chỉ thể mà giả vờ .
Đàn ông giận dỗi, chiều chuộng dỗ dành vài ngày, cơn giận cũng sẽ tan.
Nào ngờ Tạ Lan Chi yên tĩnh như , nào cũng giày vò đến gần sáng, Tần Xu dù trong lòng dung túng , cơ thể cũng chịu nổi.
Không lâu , cửa phòng tắm vang lên.
Tần Xu nhanh tay lẹ mắt vứt cuốn y thư, chui chăn giả vờ ngủ.
Tạ Lan Chi thấy Tần Xu đang nghiêng giường, bước chân nhẹ nhàng hơn, động tác lau tóc cũng nhẹ vài phần.
Một lát , vén chăn lên giường, ánh mắt vô tình về phía tủ trưng bày trong phòng.
“Không em quả cầu pha lê nguy hiểm , lấy ?”
Tần Xu đang giả vờ ngủ, mở miệng ngay: “Trước đây em sợ Dao Dao vỡ nó, thương, đặt nó trong phòng cũng khá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-472-ngoan-bao-do-khong-goi-la-bat-nat.html.]
Tạ Lan Chi dang hai tay, ôm Tần Xu lòng: “Cứ tưởng em ngủ .”
Tần Xu : “Ừm, em ngủ , ồn tỉnh.”
Cô dứt lời, một luồng nóng, chạm gáy cô.
Tần Xu rùng , làn da trắng như ngọc, nổi lên một lớp da gà dày đặc.
Tạ Lan Chi chọc chọc hõm eo của Tần Xu, giọng trầm ấm dễ : “Đã tỉnh , chúng một việc ý nghĩa .”
Gần nửa tiếng tắm vòi sen, giúp tìm lý trí mất.
Tần Xu bề ngoài trông mong đợi.
Thực chất là đang dùng tiến lùi, biến hóa cách để trốn tránh chuyện phòng the.
Đồng t.ử trong mắt Tần Xu co rút dữ dội, lộ vẻ mặt mếu máo: “Không , tối nay ?”
Người đàn ông , lật lọng như !
Tạ Lan Chi đè lên , hôn lên đôi môi đỏ mím c.h.ặ.t của Tần Xu.
Bàn tay rộng lớn mạnh mẽ của , đỡ lấy gáy Tần Xu, để cô ở một góc độ tuyệt vời, đón nhận nụ hôn của .
“Anh hối hận , A Xu ngon miệng như , cũng em thất vọng.”
Những lời rõ ràng, vang lên qua đôi môi kề sát .
Tần Xu: “…”
Cô cảm giác như đang lấy đá ghè chân .
“Thực , nếu mệt quá, nghỉ một đêm cũng .”
Tạ Lan Chi lúc lúc hôn lên môi cô, giọng cợt: “Anh mệt.”
Ngón tay Tần Xu khẽ nắm c.h.ặ.t, cảm nhận thở ấm áp phả mặt, giọng ồm ồm: “Anh thể mệt mà.”
Bàn tay trắng như ngọc của Tạ Lan Chi, đặt lên cúc áo ngủ của Tần Xu, đầu ngón tay linh hoạt cởi cúc.
Anh từ cao xuống thưởng thức vẻ của Tần Xu, gương mặt tuấn tú văn nhã, lộ vẻ mặt rối rắm và bực bội.
“Vốn dĩ chút mệt, nghĩ đến A Xu cần , sức lực dùng hết.”
Tần Xu thấy lời , đồng thời cũng cảm nhận , mối đe dọa của Tạ Lan Chi, đang áp sát .
Cô oa một tiếng lên: “Hu hu hu… bắt nạt !”
Tần Xu một nữa nhận , cô căn bản là đối thủ của Tạ Lan Chi.
Nghe thấy tiếng đột ngột, Tạ Lan Chi rõ Tần Xu đang giả vờ, nhưng động tác tay vẫn dừng .
Anh ôm lòng, nhẹ giọng dỗ dành: “Được , bắt nạt em nữa.”
Tần Xu tố cáo: “Hu hu hu… mấy ngày nay bắt nạt em ít!”
Tạ Lan Chi khẽ thở dài: “Ngoan bảo, đó gọi là bắt nạt.”
Tần Xu : “Ừm, đó gọi là phát tiết.”
“Nói bậy, rõ ràng là đang thể hiện tình yêu với em.”
Sự bức bối trong lòng Tạ Lan Chi, đều dùng cơ thể để thể hiện đầy đủ, chinh phục Tần Xu, đồng thời cũng từng cô thương.
Anh thật sự hết cách với Tần Xu .
Trái tim của cô bé quá lạnh, cũng quá bạc bẽo, tìm điểm đột phá.
Tần Xu túm lấy cổ áo mở rộng của đàn ông, hung dữ đe dọa: “Em quan tâm, chính là bắt nạt ! Em bỏ nhà !”
Tạ Lan Chi hiền lành dỗ dành: “Được , tối nay bắt nạt em.”
Tần Xu sụt sịt mũi, giả vờ nghẹn ngào: “Tối mai cũng !”
Tạ Lan Chi thỏa hiệp: “Đều em——”
Tần Xu lúc mới hài lòng, ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm nhẵn nhụi của đàn ông.
Cô kéo tay đàn ông, đặt lên eo : “Thế còn tạm , ôm em ngủ, động tay động chân.”
Điều thật khổ cho Tạ Lan Chi.
Vốn ở thời điểm quan trọng, còn thử thách sức kiềm chế như .
Đối với Tạ Lan Chi mà , đây là một gánh nặng vô cùng ngọt ngào.