(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 441: Tiểu Công Chúa Cành Vàng Lá Ngọc Của Tạ Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:05:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Xu đợi đến tận đêm khuya, mới đợi Tạ Lan Chi trở về.

Anh về một , bên cạnh theo nhiều đàn ông khí trường nội liễm, diện mạo bình thường, khiến khó nhớ mặt.

Những là đội nghi trượng bảo vệ Tạ Lan Chi, do Tạ phụ bí mật bồi dưỡng từ lâu, từng đều thủ bất phàm.

Nghe đội trưởng đội hộ vệ còn là một tu sĩ, cam tâm tình nguyện bán mạng cho Tạ gia.

“Anh về ? Muộn quá——”

Tần Xu đ.á.n.h thức, dụi mắt bò dậy.

Tạ Lan Chi ném áo khoác lên ghế, bên mép giường ôm c.h.ặ.t lấy Tần Xu.

“A Xu, thành công !”

Người đàn ông thần tình kích động, nụ giấu , chia sẻ niềm vui với yêu.

Tần Xu nghiêng đầu, góc nghiêng tuấn mỹ góc cạnh rõ ràng của Tạ Lan Chi, thu hết đáy mắt.

“Em , chúc mừng , Tạ, Tổng, Thống——”

Tạ Lan Chi ghé sát hõm cổ Tần Xu, hít sâu một , cảm kích : “Cảm ơn A Xu ủng hộ phía , em, sẽ thành công của , và cơ hội để Tạ gia vươn lên một tầm cao mới.”

Những năm qua, những việc Tần Xu lưng Tạ gia, đều là giúp Tạ gia tiết kiệm thời gian và công sức, cơ hội cá chép hóa rồng.

Tay Tần Xu đặt gáy Tạ Lan Chi, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái.

“Em cũng tư tâm, Tạ gia nỗi lo về , các con trai của chúng mới thể mãi mãi trưởng thành vui vẻ.”

Kiếp , một quái vật khổng lồ như Tạ gia, vẫn chịu cảnh diệt vong thê t.h.ả.m.

Có thể thấy cuộc tranh đấu ở tầng lớp thượng lưu, và sự c.h.é.m g.i.ế.c trong bóng tối t.h.ả.m liệt đến mức nào.

Tạ gia lên như diều gặp gió, mới thể đảm bảo bọn trẻ trong quá trình trưởng thành, tích lũy nhân mạch thuộc về riêng , vĩnh viễn bảo vệ phúc trạch Tạ gia, để Tần gia cũng che chở.

Tạ Lan Chi buông Tần Xu , đôi mắt dịu dàng thâm tình chằm chằm bụng cô.

“Hôm nay con gái hành hạ em ?”

“Không, con bé ngoan.”

Tạ Lan Chi quỳ một gối xuống đất, áp tai bụng Tần Xu, áy náy : “Vài tháng tới sẽ bận, thời gian ở bên em .”

Giao tiếp quyền lực, cũng tiềm ẩn rủi ro.

Tạ Lan Chi là nắm quyền mới nhậm chức, quá nhiều công việc cần quen.

Tần Xu : “Không , em sẽ chăm sóc cho bản và các con.”

Tạ Lan Chi : “Ngự Phủ sai tu sửa , một thời gian nữa mới thể dọn ở, nơi ở của chúng , em đề nghị gì ?”

Tần Xu lộ vẻ do dự: “Nơi ở của chúng và các con, cứ trang trí theo kiểu ở nhà là , chủ yếu là ở thoải mái, còn những thứ khác yêu cầu gì quá lớn.”

“Ngự Phủ lớn, còn lớn hơn cả Cố Cung, nhiều khu vực bỏ trống, em thể tùy ý sắp xếp.”

“Thôi, em thời gian.”

Tạ Lan Chi ngẩng đầu Tần Xu: “Em sắp xếp gì khác ?”

Vợ chồng nhiều năm, ngay lập tức nhận , sự lạnh nhạt và rối rắm của Tần Xu.

Tần Xu khẽ vuốt ve khuôn mặt tuấn mỹ nhã nhặn của đàn ông, thẳng thắn : “Em định đưa Thần Thần về Thôn Ngọc Sơn hai năm, thằng bé nên xuất sư .”

Tạ Lan Chi nín thở: “Sớm ? Thần Thần mới năm tuổi.”

“Không sớm , em cũng tầm tuổi bắt đầu tiếp xúc với bệnh nhân, năm xưa là ông nội ở bên cạnh kiểm tra cho em.”

Niềm vui nơi đáy mắt Tạ Lan Chi biến mất, giọng nghiêm nghị và lạnh lẽo.

“Vậy còn thì ? Dương Dương và tam bảo, tứ bảo thì ?”

Tần Xu biểu cảm tủi của đàn ông, buồn : “Em về , mỗi tháng đều về thăm mà, Thần Thần xuất sư sớm, em sẽ luôn ở bên cạnh và các con.”

Tạ Lan Chi ôm ngang eo Tần Xu, giọng rầu rĩ: “Không nỡ xa em.”

Lúc , hề chút uy nghiêm của nắm quyền khiến kính sợ bên ngoài, mà thêm vài phần khói lửa nhân gian chân thực.

Tần Xu vuốt tóc : “Hai năm thôi mà, nếu Thần Thần thông minh tiếp thu nhanh, lẽ cần đến hai năm.”

Hàng mày nhíu c.h.ặ.t của Tạ Lan Chi càng c.h.ặ.t hơn vài phần, thầm nghĩ: Thần Thần nhất là nên tranh khí một chút.

Anh giọng rầu rĩ hỏi: “Khi nào ?”

“Sau khi con gái chào đời, còn mấy tháng nữa .”

“Được——”

Ngự Phủ.

Xuân hạ đến, lúc cuối hạ đón thu, tiểu công chúa của Tạ gia cuối cùng cũng chào đời.

“Oa oa oa——!”

Phòng ngủ chính trang trí theo phong cách thuần Trung Hoa, vang lên tiếng lanh lảnh của trẻ sơ sinh.

Tạ phụ, Tạ phu nhân thấy ngoài cửa, vui mừng hận thể xông phòng.

“Chúng cháu gái !”

“Cuối cùng cũng sinh , cháu gái trông như thế nào!”

Tạ Lan Chi chủ trì xong cuộc họp ở nội các, băng qua hơn nửa Ngự Phủ đích lái xe về nơi ở, gần như là chạy lên lầu.

Nghe thấy tiếng của đứa trẻ, mặt Tạ Lan Chi xẹt qua một tia mừng rỡ như điên, giọng vội vã hỏi: “A Xu ? A Xu thế nào ?”

Tạ phụ con trai giống như một thằng nhóc vắt mũi sạch, híp mắt : “Con dâu sinh ba , vấn đề lớn, con bình tĩnh chút !”

Tạ Lan Chi mà bình tĩnh cho , dùng sức đẩy cửa phòng, trực tiếp xông .

Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi, sắc mặt Tạ Lan Chi trầm xuống, quen cửa quen nẻo về phía bên trái.

Một phụ nữ mặc áo blouse trắng đón lấy: “Các hạ, ngài đây?!”

Tạ Lan Chi mặt cảm xúc hỏi: “Phu nhân thế nào ?”

Nữ bác sĩ đội áp lực ập đến, cung kính báo cáo: “Phu nhân , đang vệ sinh.”

chỉ căn phòng thứ hai: “Tạ tiểu thư đưa về phòng , cơ thể vô cùng khỏe mạnh, xem ?”

Tạ Lan Chi để ý đến nữ bác sĩ, thẳng đến căn phòng Tần Xu sinh con.

Khoảnh khắc cửa phòng mở .

Mùi m.á.u tanh càng nồng nặc hơn chui mũi.

Trong phòng bảy tám nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng, đang dọn dẹp đống bừa bộn khi sinh.

Tần Xu bước từ phòng tắm, kinh ngạc hỏi: “Sao đây?”

vệ sinh cơ thể xong, thấy Tạ Lan Chi sắc mặt vui, bao phủ áp suất thấp.

Tạ Lan Chi thấy sắc mặt tái nhợt của Tần Xu, bước nhanh tới, ôm ngang cô lên.

“Sao em xuống giường ? Vừa mới sinh con xong, em sống nữa ?”

Tần Xu thuận thế vòng tay qua cổ Tạ Lan Chi, dịu dàng an ủi: “Dao Dao nhỏ, em sinh một cái là ngay, đều cảm giác gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-441-tieu-cong-chua-canh-vang-la-ngoc-cua-ta-gia.html.]

Tạ Lan Chi mang vẻ mặt tức giận, nhưng giọng nhẹ nhàng: “Vậy cũng thể càn như thế.”

Anh đang tự giận , nên đến muộn như .

“Anh xem Dao Dao ?” Tần Xu đặt lên giường, tủm tỉm Tạ Lan Chi đang mẩy.

Tạ Cẩm Dao, là con gái của bọn họ.

Dao, chỉ ngọc , tượng trưng cho sự trân quý, ngụ ý yêu thương như bảo bối.

“Chưa.” Tạ Lan Chi bên mép giường, xót xa Tần Xu: “Vẫn chứ? Lần đau lắm ?”

Tần Xu thấy đàn ông đầy mặt xót xa, trái tim mềm nhũn: “Không đau, con gái nhỏ xíu , trông cũng xinh .”

“Ừm, lát nữa xem con bé ——”

Tạ Lan Chi liếc ga giường đang các y bác sĩ dọn dẹp, đó nhuốm một mảng m.á.u tươi ch.ói mắt.

Anh nắm tay Tần Xu, siết c.h.ặ.t hơn vài phần.

Sinh con, thể đau!

Tần Xu lừa !

Tâm trạng Tạ Lan Chi cao, Tần Xu chủ động gãi gãi lòng bàn tay .

“Em xem Dao Dao, bế em qua đó ?”

“Được——”

Hai vợ chồng đến phòng trẻ em, thấy Tạ phụ và Tạ phu nhân vây quanh nôi em bé.

“Ông Tạ, cuối cùng chúng cũng cháu gái .”

, đứa bé trông mềm mại quá, cũng dám chạm .”

“Bà xem mắt con bé giống Chi Chi, mũi miệng giống A Xu, thật xinh .”

“A Xu và Lan Chi đều , đứa bé lớn lên nhất định là một mỹ nhân phôi t.ử.”

Nghe thấy cuộc đối thoại của hai ông bà, Tạ Lan Chi ho khan một tiếng: “Bố , con và A Xu đến xem đứa bé.”

Tạ phu nhân thấy Tần Xu sắc mặt tái nhợt, bước nhanh đón: “A Xu, vất vả cho con , mau, lên giường !”

Tạ Lan Chi đặt Tần Xu lên giường, bên cạnh chính là nôi em bé.

Tần Xu cô con gái nhắm nghiền hai mắt, ngoan ngoãn đáng yêu, đưa tay chọc chọc má con bé.

“A Xu, nhẹ thôi, con nhẹ thôi——”

Tạ phu nhân thấy , trái tim căng thẳng đập thình thịch.

Tần Xu : “Mẹ cũng chạm thử xem, đứa bé cứng cáp lắm.”

Tạ phu nhân cô cháu gái nhỏ mềm mại: “Mẹ chạm ? Con bé ?”

Tần Xu gì, kéo tay chồng, chạm khuôn mặt non nớt của con gái.

Tạ phu nhân mở to hai mắt, kinh ngạc vui mừng : “Mềm quá——”

Tạ phụ kịp chờ đợi : “ cũng sờ thử!”

Ông vươn tay , Tạ Lan Chi nắm lấy: “Trên tay bố vết chai do cầm s.ú.n.g, sẽ Dao Dao xước đấy.”

Tạ phụ tức giận trừng mắt con trai: “Mẹ mày cũng chạm !”

Tạ Lan Chi mang vẻ mặt rối rắm, lùi một bước: “Chỉ sờ bàn tay nhỏ, chạm mặt.”

Tạ phụ vẫn vui, bất đắc dĩ gật đầu: “Biết , thằng ranh con!”

Ông nắn nắn bàn tay nhỏ của cháu gái, Tạ Lan Chi thò tay , chọc chọc mặt con gái.

Cảm giác thật mềm, thật đàn hồi!

Tạ Lan Chi một loại cảm giác tê dại truyền thẳng đến tâm hồn, sự cảm ứng của ràng buộc huyết mạch, khiến trái tim mềm nhũn hình thù gì.

Tạ phụ thấy cảnh , hâm mộ ghen tị.

Hơn nửa năm nay, Tạ Lan Chi luôn sống trong nhung lụa, tay chỉ vết chai do cầm b.út.

Tạ phu nhân thấy Tạ phụ vui, kéo rời : “Được , A Xu mới sinh con xong, chúng đừng phiền con bé nghỉ ngơi nữa.”

Tạ Lan Chi nhẹ nhàng ôm Tần Xu lòng, con gái trong nôi.

“Có con gái , cảm thấy cuộc đời đều viên mãn.”

Tiếng cảm thán đột ngột của đàn ông, khiến Tần Xu dở dở : “Nhìn cái tiền đồ của kìa, con gái giống con trai, lớn lên gả chồng, đến lúc đó lúc đấy.”

Sự ấm áp mặt Tạ Lan Chi phai , trong mắt hàn quang tứ phía: “Dao Dao gả chồng! Trên đời ai thể cưới con gái chúng !”

Theo thấy, bất kỳ đàn ông nào cũng xứng với con gái !

Tần Xu buồn hỏi: “Vậy định để Dao Dao độc cả đời ?”

Tạ Lan Chi mang vẻ mặt sầu não, nghiến răng : “Con bé thể kết bạn trai!”

Bạn trai thì thể , nhưng kết hôn thì đừng hòng! Trừ phi là con rể tới nhà!

Tiểu công chúa của Tạ gia sinh cành vàng lá ngọc, khác thể tơ tưởng.

Tần Xu gì, đứa bé mới sinh, bây giờ cân nhắc đến cuộc sống khi trưởng thành, thực tế.

Cô vô cùng đột ngột hỏi một câu: “Cây cổ thụ ở đại viện Kinh thị vẫn chứ?”

Tạ Lan Chi nghi hoặc hỏi: “Cây cổ thụ nào?”

“Tiểu lâu đây chúng ở, cách đó mấy chục mét một cây cổ thụ trăm tuổi, sai xem nó còn sống .”

Năm ngoái, lời của Linh Khê đại sư, Tần Xu vẫn còn ghim trong lòng.

Cuối hạ đến, con gái cũng chào đời, cây cổ thụ đó còn sống .

Tạ Lan Chi khẽ : “Sao quan tâm đến một cái cây ?”

Anh lấy điện thoại , gọi cho Chử Liên Anh một cuộc điện thoại.

“Lan ca! Chị dâu sinh ? Có con gái ?”

Điện thoại kết nối, truyền đến giọng oang oang của Chử Liên Anh.

Cậu là chỉ huy tối cao của Lữ đoàn Đặc chiến Long Đình , tính tình vẫn bộp chộp như .

Hàng mày Tạ Lan Chi dịu : “Sinh , là con gái.”

Chử Liên Anh lớn: “Chúc mừng Lan ca! Cuối cùng cũng như ý nguyện, chị dâu vẫn chứ?”

“A Xu thứ đều , nhà ?”

“Có——”

“Cây cổ thụ ở đại viện vẫn chứ?”

“Cây đó , hai ngày trận mưa lớn c.h.ế.t , gãy từ gốc, đập hỏng mấy viên gạch.”

 

 

Loading...