(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 432: Chu Bái Bì!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:05:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên Phát Xít Độc Tài!

“Bố nuôi! Bố chính là bố ruột của con!”

Hai mắt Kyle Donald sáng rực, kích động ôm lấy đùi Tạ Lan Chi.

Cậu hề cảm giác lợi dụng, cứ như thể vớ món hời lớn .

Tạ Lan Chi rũ mắt, đôi mắt hẹp dài nhếch lên, đôi môi mỏng từ từ mấp máy: “Đừng kích động, trêu thôi.”

Nụ mặt Kyle Donald biến mất: “...”

Cậu mếu máo: “Bố nuôi, bố đang đùa ?”

Tạ Lan Chi thản nhiên gật đầu, khổ não : “ là đùa thật, chiến cơ Bạch Ưng mới bay thử nghiệm thành công, lúc đến tìm mua, khiến khó xử đấy.”

Khoan hãy đến vấn đề phân bổ nội bộ của họ, chỉ với phận nhạy cảm của Kyle, nếu thực sự giao cho ba chiếc chiến cơ, sẽ gây bao nhiêu hiểu lầm.

Người còn tưởng gia tộc Donald là thế lực phụ thuộc của Hoa Hạ, thì hiểu lầm lớn !

“A a a! Đồ cặn bã ! Con bảo nuôi bỏ bố!”

Kyle Donald trêu chọc, bật dậy, căm phẫn tố cáo Tạ Lan Chi.

Mũi chân Tạ Lan Chi đang vắt chéo khẽ nhịp nhịp, tâm trạng vui vẻ : “Mẹ nuôi yêu như mạng, nỡ bỏ .”

Kyle tức hộc m.á.u : “Bố hổ, đồ mặt thú! Nói lời giữ lời!”

Nụ mặt Tạ Lan Chi càng sâu hơn, chậm rãi : “So với về độ hổ, mới bái phục.”

“Còn về việc lời giữ lời, một năm 365 ngày đều rình rập đào góc tường nhà , đây chẳng qua chỉ là một trò đùa nhỏ vô hại thôi.”

Kyle Donald nhận vấn đề, tròng mắt đảo quanh, lật mặt như lật bánh lộ nụ nịnh nọt.

“Bố nuôi! Con bao giờ đào góc tường nhà bố, nuôi ngầu, bố nuôi càng là rồng phượng trong loài , hai mới là một cặp trời sinh! Trên đời ai thể chia rẽ hai , những lời con đây đều là đùa thôi, thật lòng ! Trong lòng con, bố và nuôi là một cặp trời sinh, ai dám chia rẽ hai , con là đầu tiên đồng ý!”

Những lời lọt tai, khóe mắt đuôi mày Tạ Lan Chi đều lộ vẻ vui sướng.

“Thật lòng chứ?”

Kyle gật đầu như gà mổ thóc: “Thật lòng! Còn thật hơn cả vàng thật!”

Tạ Lan Chi trêu chọc hỏi: “Sau còn dám bảo nuôi bỏ , giới thiệu cho cô mười tám đàn ông nữa ?”

“Không dám dám!” Kyle lắc đầu nguầy nguậy: “Trên đời chỉ bố nuôi mới xứng với nuôi! Những đàn ông khác đều là rác rưởi!”

Vì chiến cơ Bạch Ưng, đây là tự c.h.ử.i cả bản !

thể thừa nhận, phương pháp đơn giản thô bạo mà hiệu quả, Tạ Lan Chi dỗ dành vui vẻ.

Tạ Lan Chi nhếch môi, giọng điệu kéo dài và chậm rãi: “Muốn chiến cơ Bạch Ưng, cũng cách, chỉ là...”

Đáy mắt Kyle lóe lên tia sáng, gấp gáp hỏi: “Chỉ là cái gì?”

Tạ Lan Chi : “Vấn đề giá cả , bên thể cho ưu đãi gì .”

Kyle lời , hào sảng : “Không cần ưu đãi! Bao nhiêu thì bấy nhiêu, con trả !”

Đó là chiến cơ Bạch Ưng đấy!

Là chiến cơ kiểu mới vượt xa Mễ Quốc!

Ai mà món đồ chơi lớn như , sẽ cả thế giới chú ý, còn thể chấn nhiếp các thế lực thù địch của gia tộc Donald!

Tạ Lan Chi miễn cưỡng : “Được , thì cho một chiếc, nhưng điều kiện đấy.”

Kyle gật đầu như gà mổ thóc: “Con đồng ý!”

Tạ Lan Chi đ.á.n.h giá từ xuống , nhạt giọng : “Chiến cơ Bạch Ưng là chiến cơ kiểu mới của Hoa Hạ, nhiều đều đang trong giai đoạn quan sát, với tư cách là thế lực ngoại vực đầu tiên sở hữu nó, gánh vác trách nhiệm cho hiểu rõ về chiến lực và hiệu năng của nó.”

Kyle nhớ những lời đó, chợt hiểu : “Chính là việc gì thì lái chiến cơ Bạch Ưng, dạo khắp nơi, cho quen mắt tìm hiểu một chút?”

Tạ Lan Chi b.úng tay một cái, khen ngợi: “Thông minh!”

Kyle vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Không thành vấn đề, con đảm bảo sẽ để ngóc ngách ở phương Tây, ai ai cũng đến uy danh hiển hách của chiến cơ Bạch Ưng!”

Tạ Lan Chi dậy, vỗ vỗ vai : “Tốt, việc yên tâm.”

Nói xong, thong dong rời , về phía phòng bếp tìm Tần Xu.

Kyle Donald phía , niềm vui sướng mặt lập tức biến mất.

Cậu chằm chằm bóng lưng Tạ Lan Chi, âm thầm c.h.ử.i rủa: “Chu Bái Bì! Tên phát xít độc tài!”

Tạ Lan Chi bỗng đầu : “ , hai phụ nữ mang đến, dường như an phận, quản lý họ cho đừng gây chuyện thị phi khắp nơi.”

Giọng điệu ôn hòa thiện, mang theo vài phần cảnh cáo vui.

Sắc mặt vặn vẹo kịp thu của Kyle, cứng đờ như kinh hãi.

Cậu dở dở , khô khan : “Biết bố nuôi.”

Hai phụ nữ mang đến, là sát thủ hàng đầu trong top 10 quốc tế, họ đầu tiên đến Hoa Hạ, chắc chắn là chuyện gì quá đáng, nếu Tạ Lan Chi sẽ cảnh cáo .

Tạ Lan Chi quét mắt khuôn mặt Kyle, nhạo : “Đừng lưng, thấy đấy.”

Sắc mặt Kyle nứt toác, chột : “Con kính phục bố nuôi còn kịp, thể bố , đây chắc chắn là hiểu lầm!”

Tạ Lan Chi rõ ý vị, xoay rời : “Thằng nhóc , tâm tư gì cũng bày hết lên mặt, cũng mà sống đến ngày hôm nay.”

Lời châm chọc ngoảnh đầu của đàn ông, khiến Kyle mặt đầy uất ức và cáu kỉnh.

Cậu cũng , tại mặt Tạ Lan Chi, luôn khống chế cảm xúc của !

Bố nuôi cái gì chứ! Quả thực chính là khắc tinh của !

Thời gian thấm thoắt trôi, đến ngày Tần Xu về thôn Ngọc Sơn.

Tạ Lan Chi đưa hai con lên xe, cúi ngang tầm mắt Tần Xu, dịu dàng : “Hai con về , vài ngày nữa sẽ đưa Đại bảo, Tam bảo, Tứ bảo đến tìm hai .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-432-chu-bai-bi.html.]

Tần Xu xoa xoa cái eo đau nhức, giọng khàn khàn: “Anh cũng , mỗi về, chịu khổ chịu tội vẫn là em.”

Tạ Lan Chi liếc thấy động tác nhỏ của cô, đáy mắt hiện lên vẻ hồi vị, hương vị đôi chân thon dài tuyệt vắt khuỷu tay đêm qua, thực sự quá đỗi tuyệt vời.

Anh khẽ : “Vậy thì , em còn , bắt đầu nhớ em .”

Tần Xu chỉ đôi chân , eo cũng mềm, lúc run rẩy, càng khiến dư vị vô cùng.

Đáng tiếc, mấy ngày tới, thể cảm nhận nữa .

Tần Xu biểu cảm của Tạ Lan Chi, đang nghĩ gì.

Cô nũng nịu trách móc: “Anh chừng mực một chút, sắp về Kinh thị , dồn hết tâm trí công việc , cẩn thận chơi xỏ một vố đấy.”

Tạ Lan Chi vươn tay, xoa xoa đỉnh đầu Tần Xu: “Yên tâm, công việc bàn giao bên Vân Quyến sẽ kết thúc viên mãn.”

Ánh mắt dời xuống, Tạ Thần Nam đang ôm sách y trong xe, giống như một con mọt sách nhỏ.

“Thần Thần, về thôn đừng để bận tâm, tự nhớ ăn cơm nhé.”

Đứa trẻ là một kẻ si mê y thuật, đạt đến mức phế tẩm vong thực!

Tạ Thần Nam đang chìm đắm trong biển sách, ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn : “Con , bố.”

Trên đường về, Tần Xu con trai chìm đắm trong biển sách.

Cô khẽ gọi: “Thần Thần?”

Tạ Thần Nam như thấy, sách y nhanh như gió.

Tần Xu khẽ thở dài, thầm nghĩ uy nghiêm của Tạ Lan Chi trong cái nhà , quả thực thể coi thường.

Bốn củ cải nhỏ, gặp Tạ Lan Chi giống như chuột gặp mèo, chỉ cần giọng của Tạ Lan Chi vang lên, bất kể chúng đang bận gì, đều sẽ lập tức tập trung tinh thần đáp .

Tần Xu chằm chằm con trai đang tập trung cao độ, vô cùng đột ngột hỏi: “Mấy ngày bố phạt các con thế nào?”

Nghe thấy hai chữ bố, Tạ Thần Nam ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn chạm trổ như ngọc lên.

Cậu bé nghiêng đầu Tần Xu: “Mẹ gì ạ?”

Tần Xu lặp một : “Hôm Kyle đ.á.n.h, bố phạt các con thế nào?”

Khuôn mặt nhỏ của Tạ Lan Chi căng thẳng, đáy mắt hiện lên vẻ kính sợ và sợ hãi, sợ hãi : “Bố phạt chúng con úp mặt tường.”

Tần Xu nhướng mày: “Chỉ úp mặt tường thôi ?”

Tạ Thần Nam nuốt nước bọt, ánh mắt né tránh, chột : “Vâng ạ!”

Thực chỉ úp mặt tường, bố còn nghiêm khắc cảnh cáo chúng.

——“Đừng bắt nạt các con, cô là vợ bố, bố còn nỡ bắt nạt, các con liệu hồn mà ngoan ngoãn cho bố, đứa nào ngoan, sẽ ném quân đội, để các con tự sinh tự diệt!”

Quân đội đáng sợ.

Đáng sợ là gặp !

Tần Xu con trai đang giấu giếm điều gì, hỏi nhiều, chuẩn Tạ Lan Chi dạy dỗ bọn trẻ, sẽ lén xem thử tình hình thế nào.

Cô luôn cảm thấy bốn củ cải nhỏ, ngày càng sợ Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi ngàn vạn đừng giấu cô tay đ.á.n.h trẻ con, nếu cô sẽ cho tay!

Thôn Ngọc Sơn, thác nước núi .

Mấy chục thanh niên trai tráng nhà họ Tần, ngang lưng buộc dây thừng, lội suối dùng dụng cụ tìm kiếm thứ gì đó.

“Các cháu về phía thác nước xem thử .”

Tần Lục thúc công bờ, chỉ huy tộc nhân tiến gần thác nước.

Tần Hải Duệ bỗng ngoi đầu lên khỏi mặt nước, dùng sức vẫy vẫy nước đầu, nhíu c.h.ặ.t mày : “Lục thúc công, chúng tìm hơn một năm , cả con suối đều mò mẫm hết một lượt !”

Tần Lục thúc công thấm thía : “Trong sách ghi chép, dòng sông ngầm lòng đất của con suối sẽ ngừng đổi, tổ tiên tìm nhanh nhất, cũng mất mười năm.”

Tần Hải Duệ vuốt nước mặt: “Được! Cháu đích xuống thác nước xem thử!”

Anh lặn xuống nước, dáng nhanh nhẹn bơi về phía thác nước.

Có một đàn ông trung niên bước đến bên cạnh Tần Lục thúc công: “Lục thúc, A Xu về .”

Sắc mặt Tần Lục thúc công đổi: “Con bé đột nhiên về ?”

Lúc Tần Xu , rõ ràng sẽ về nữa, cùng Tạ Lan Chi đưa bọn trẻ về Kinh.

Người đàn ông trung niên : “Nghe là đưa Thần Thần về khảo hạch, nhận d.ư.ợ.c liệu một nữa.”

Tần Lục thúc công nhíu c.h.ặ.t mày: “Lần khảo hạch đầu tiên của Thần Thần qua ? Đứa trẻ tuệ căn.”

Người đàn ông trung niên ngâm nga : “A Xu dường như đặt kỳ vọng lớn Thần Thần, tinh ích cầu tinh.”

Những lời lọt tai Tần Lục thúc công, trong lòng tư vị, kỳ vọng của Tần Xu quá cao, mà là thời gian của cô còn nhiều nữa.

Tần Lục thúc công khẽ thở dài: “Cháu canh chừng ở đây, chú về thôn xem A Xu và bọn trẻ.”

Người đàn ông trung niên gật đầu, bỗng hỏi: “Lục thúc, ba dòng sông ngầm mà chú , là dòng mà năm xưa bác cả tìm thấy ?”

Bác cả, cũng chính là ông nội của Tần Xu.

Tần Lục thúc công gật đầu: “ , đại ca mất nửa đời mới tìm thấy.”

Đáng tiếc, lối của dòng sông ngầm đó, thường xuyên đổi, dễ tìm thấy.

Nếu thể tìm thấy... Tần Xu lẽ sẽ một tia hy vọng sống.

Người đàn ông trung niên hai mắt chằm chằm Tần Lục thúc công, giọng khẽ hỏi: “Lục thúc, bác cả thực sự c.h.ế.t ?”

 

 

Loading...