(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 358: Tạ Lan Chi, Anh Thật Sự Xấu Xa Hết Chỗ Nói

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tầm mắt Tần Xu khẽ rũ xuống, liếc bàn tay Tạ Lan Chi đang đặt eo .

“Tạ Lan Chi, xuống chút nữa, em sẽ tức giận đấy.”

Người đàn ông ngoài miệng thì đắn, nhưng hành động chẳng kiêng nể gì.

Tin , mà gặp quỷ!

Trong cổ họng Tạ Lan Chi phát một tiếng khẽ: “Vậy ?”

Bàn tay vắt ngang eo, bình tĩnh và ung dung, tự tin mà vượt rào.

“…” Mặt Tần Xu đỏ bừng, là do tức giận!

Cô nghiến răng, đôi mắt kiều diễm quyến rũ, tức thẹn trừng mắt Tạ Lan Chi.

“Rốt cuộc gì?”

Hôm nay Tần Xu ôm quyết tâm đoạn tuyệt với Tạ Lan Chi mà đến, trong đầu là chuyện đó!

Tạ Lan Chi rũ mắt nhạt: “... Em.”

Anh coi Tần Xu như một cây đàn piano chế tác tinh xảo và đắt giá, những ngón tay thon dài rõ khớp xương, vô cùng chuyên nghiệp mà gảy đàn.

Cây đàn piano Tần Xu , nhớ cuộc đối thoại của hai , hổ đến mức hận thể tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.

“Anh đừng quậy nữa, sẽ đấy!”

Ánh mắt Tạ Lan Chi u ám, ánh mắt khóa c.h.ặ.t Tần Xu: “Sẽ , A Mộc Đề đang canh ngoài cửa, hơn nữa cách âm của văn phòng .”

“!” Tần Xu ẩn ý hết.

Đây là chuẩn từ sớm, trực tiếp xử lý cô luôn ?

Tần Xu một tay chống lên bàn, chân gác lên mép bàn một bên, chuẩn nhảy xuống bỏ chạy.

định dùng sức, một cánh tay luồn qua eo cô, vô cùng bá đạo khóa c.h.ặ.t cô chiếc bàn rộng lớn.

Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên bên tai: “Chạy cái gì, còn thể ăn thịt em ?”

Giọng điệu trêu chọc ngậm ý , xen lẫn vài phần nhàn nhã tự đắc dư dả.

Toàn Tần Xu cứng đờ, giọng run rẩy: “Anh sẽ ăn em, nhưng sẽ ép em, ăn !”

Là cô sơ ý !

Quên mất sự phúc hắc và giới hạn của Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi ôm eo Tần Xu, kéo về phía một chút, tấm lưng thon thả dán sát l.ồ.ng n.g.ự.c .

Anh vuốt ve bàn tay nhỏ bé cuộn của Tần Xu, ghé sát tai cô: “Ngoan một chút, điều em mong đợi, tối nay mới thể thực hiện.”

Rõ ràng là chất giọng trong trẻo lạnh lùng, dịu dàng đến mức khó tin.

Chỉ là những lời , khiến Tần Xu tức giận đến mức m.á.u dồn thẳng lên não.

Cái gì gọi là cô mong đợi?

Rõ ràng là Tạ Lan Chi hao tâm tổn trí, đòi hỏi phúc lợi ban đêm.

Ngay lúc Tần Xu thầm cảm thán trong lòng, bằng da mặt dày của đàn ông, trời đất cuồng.

trở bàn việc, ở trong một tư thế yếu thế mặc xâu xé.

Tạ Lan Chi dậy, bàn tay giống như gông cùm, gông cùm c.h.ặ.t cổ tay trắng ngần của Tần Xu.

Anh xuống Tần Xu ngoan ngoãn vô hại, mềm mại quyến rũ, đôi mắt dịu dàng tràn ngập sự nghiêm túc.

“A Xu, để tránh xảy sự bối rối như , chúng bài tập một chút...”

Tạ Lan Chi nghịch dải thắt lưng chiếc váy dài, đầu ngón tay khẽ móc một cái, mở .

Bàn tay Tần Xu phủ lên mu bàn tay , vẻ mặt hoảng hốt hỏi:

“Bối rối gì cơ? Anh đang ?”

Đầu ngón tay Tạ Lan Chi quấn lấy dải thắt lưng lụa mềm mại, nhả chữ cực kỳ rõ ràng: “Em quên , khi sinh Dương Dương và Thần Thần, đầu tiên của chúng , suýt chút nữa em thương?”

Tần Xu lập tức nhớ đó, trải nghiệm suýt chút nữa m.á.u chảy thành sông.

Trong lúc cô thất thần, cảm nhận một luồng khí lạnh cuốn lấy , da gà nhanh ch.óng nổi lên.

Khả năng thực thi của Tạ Lan Chi mạnh, thưởng thức cảnh xem, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc và yêu thích.

Còn Tần Xu thì hổ thôi, liếc chiếc váy dài vứt mặt đất, theo bản năng rúc lòng Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi thuận thế ôm lòng, phảng phất như ôm trọn cả thế giới, giống như đang ôm một đứa trẻ.

“Xem A Xu thật sự nhớ , đây em từng chủ động như .”

Giọng ngậm ý của đàn ông vang lên, Tần Xu cảm nhận rõ ràng sự rung động khi l.ồ.ng n.g.ự.c phát âm.

hổ dám mở mắt, khẽ hừ : “Con , thật sự là xa hết chỗ .”

Tạ Lan Chi dường như khen ngợi, giọng điệu vui vẻ hỏi: “Người đều đàn ông phụ nữ yêu, A Xu yêu hơn một chút ?”

Hai liếc mắt đưa tình, Tạ Lan Chi cũng nhàn rỗi.

Giọng của Tần Xu đứt quãng: “Yêu... yêu cái đầu ! Em từng, thấy nào... mặt dày vô sỉ như !”

Tạ Lan Chi cúi đầu, hôn lên khóe môi cô, dịu dàng :

“Không , lát nữa em sẽ yêu thôi.”

Toàn Tần Xu rùng , tấm lưng khí hôn lên, dâng lên một luồng khí lạnh.

Cô quá hiểu Tạ Lan Chi .

Người đàn ông bề ngoài dịu dàng, thực chất bá đạo, cũng luôn .

Hai đang yêu tinh đ.á.n.h trong phòng, ngoài cửa mời mà đến.

Điền Khải khí thế kiêu ngạo chỉ mũi A Mộc Đề: “Anh tránh cho ! gặp Tần Xu, bây giờ lập tức ngay lập tức gặp cô !”

A Mộc Đề cửa, ánh mắt sắc bén bức liếc tên nhị thế tổ mắt.

Cậu hừ lạnh một tiếng từ khoang mũi, khinh thường : “Cậu gặp là cho gặp ? Cậu là ai chứ?”

Điền Khải hề sợ hãi, hếch mũi lên trời : “Lúc tiểu gia ngang ở Vân Quyến, còn đang ở xó xỉnh nào, gặm bánh ngô uống nước lã rình rập đấy! Anh là ai! Biết điều thì mau tránh !”

A Mộc Đề vị đại thiếu gia cố vẻ hung dữ, vênh váo tự đắc mắt, nhịn đảo mắt.

Giọng điệu chút gợn sóng: “Được, Điền đại thiếu gia lợi hại!”

Điền Khải vẻ mặt đắc ý: “Biết lợi hại còn mau tránh !”

A Mộc Đề dường như nghĩ đến chuyện gì thú vị, quả thực tránh sang một bên.

“Hừ! Coi như điều!” Điền Khải hài lòng, bước đến cửa văn phòng.

A Mộc Đề lạnh : “Không sợ c.h.ế.t thì cứ , đừng trách nhắc nhở , cánh cửa thật sự mở , , tròng mắt cũng đừng hòng giữ .”

Điền Khải đến cửa, tay vươn , thấy lời của A Mộc Đề, liền rụt như điện giật.

Cậu trừng mắt A Mộc Đề: “Anh đùa ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-358-ta-lan-chi-anh-that-su-xau-xa-het-cho-noi.html.]

A Mộc Đề nhún vai: “ dám đùa Điền đại thiếu gia ngang ở Vân Quyến chứ, chỉ là lòng nhắc nhở thôi.”

Điền Khải căng thẳng nuốt nước bọt, khí thế kiêu ngạo mặt biến mất trong chớp mắt, đổi sắc mặt như lật sách, nở nụ nịnh nọt.

Cậu bước đến mặt A Mộc Đề, vô cùng tự nhiên hỏi:

“A ca, cho xem, chị dâu và Lan thiếu đang gì trong phòng ?”

A ca?

Cái quỷ gì !

Khóe môi A Mộc Đề co giật, vui : “Cậu bình thường cho !”

Điền Khải những bình thường, ngược còn kéo ống tay áo , nũng một cách điệu đà giả tạo.

“A ca, cứ cho , đảm bảo sẽ cho khác .”

“…” Toàn A Mộc Đề nổi da gà rơi lả tả.

Cậu nhanh ch.óng hất tay Điền Khải , lùi vài mét như tránh mầm bệnh.

A Mộc Đề ánh mắt sắc bén chằm chằm Điền Khải: “Cậu thứ dơ bẩn nào đoạt xá ?”

Mẹ kiếp, ớn lạnh quá.

Không ngờ một đàn ông to xác nũng, sức sát thương hung tàn như .

Mặt Điền Khải lập tức xanh mét, thể thấy rõ bằng mắt thường chuyển sang đỏ, trắng bệch...

Cậu tức giận gầm lên: “A Mộc Đề! Anh xong đời !”

Âm thanh đinh tai nhức óc, khiến cả tòa nhà cũng rung chuyển theo.

Huống hồ là trong phòng, thần hồn và thể xác tách rời, phiêu đãng mây, Tần Xu đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Tiếng gào thét của Điền Khải, khiến Tần Xu sợ hãi run rẩy , cần suy nghĩ mà rúc lòng Tạ Lan Chi.

Dẫn đến việc, Tạ Lan Chi đang nghiên cứu thế giới mới, kịp phòng , chạm đến giới hạn.

Tần Xu đột nhiên mở to hai mắt, thể tin Tạ Lan Chi.

“Anh...”

Giây tiếp theo, cô nhắm hai mắt , ngất xỉu luôn.

“…” Tạ Lan Chi đang tràn đầy nụ , sắc mặt ung dung, lập tức đen như đ.í.t nồi.

Khó khăn lắm mới khiến Tần Xu ngoan ngoãn phối hợp, bước chủ đề chính, quấy rầy như .

A Mộc Đề! Điền Khải!

Hai các giỏi lắm!

Tạ Lan Chi Tần Xu thần sắc ngây thơ, khóe mắt ngấn lệ, bế ngang về phía phòng nghỉ.

Ngoài cửa.

Điền Khải với vẻ mặt tủi , vẫn đang gào thét: “ chỉ họ đang gì trong phòng thôi mà, cần công kích như ?”

A Mộc Đề đ.á.n.h giá từ xuống , khinh thường : “Chỉ dựa ? mà thật sự công kích , e là còn mặt mũi nào mà nhảy lầu tự t.ử luôn !”

Điền Khải suýt hộc m.á.u, tức giận : “Cái trông thì thật thà chất phác, miệng mồm độc địa như !”

Mí mắt A Mộc Đề cũng thèm động đậy: “Đa tạ khen.”

Điền Khải tức giận nhẹ, ôm n.g.ự.c, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Có lời lời ?”

“Hừ——” A Mộc Đề lạnh lùng đáp .

“…” Điền Khải tức đến mức bốc khói đầu, sắc mặt cực kỳ vặn vẹo.

Cạch một tiếng.

Cánh cửa phía , từ bên trong mở .

“Các ầm ĩ đủ ?!”

Giọng trầm thấp chứa đựng lệ khí, nhanh chậm vang lên.

Cổ Điền Khải cứng đờ , thấy khuôn mặt đen sì phủ đầy mây đen của Tạ Lan Chi.

Cậu nhảy dựng lên, chạy lưng A Mộc Đề trốn.

đến tìm tiểu tẩu t.ử, đích lời cảm ơn cô .”

Tạ Lan Chi Điền Khải đang nhảy nhót tưng bừng, tâm bóp c.h.ế.t .

A Mộc Đề thấy sắc mặt Tạ Lan Chi , cụp mắt xin : “Xin , Lan ca.”

Tạ Lan Chi dùng ánh mắt lạnh lùng liếc , trầm giọng dặn dò: “Ném cho Điền Lập Vĩ, bảo ông cút cho càng xa càng !”

“Rõ!”

A Mộc Đề xách cổ áo Điền Khải, giống như xách gà con, về phía văn phòng của Điền Lập Vĩ.

“Buông ! gặp Tần Xu!”

“Tên to xác , buông tay cho ! Nghe thấy ?!”

Điền Khải gào t.h.ả.m thiết, vùng vẫy như một con Husky.

Ánh mắt Tạ Lan Chi híp , đột nhiên lên tiếng: “Đợi ——”

A Mộc Đề tại chỗ, khó hiểu .

Khóe môi Tạ Lan Chi nhếch lên một độ cong nhạt, mỉm : “A Xu ngủ , gặp A Xu thì trong đợi.”

Đáy mắt Điền Khải bừng lên ánh sáng, mặt cũng bò đầy nụ , cảm kích : “Cảm ơn Lan ca!”

Tạ Lan Chi đầy ẩn ý, trở văn phòng.

Đống lộn xộn mặt đất trong phòng, sớm dọn dẹp sạch sẽ, cửa sổ cũng đang mở.

A Mộc Đề và Điền Khải bước phòng, ngửi thấy chút mùi lạ nào, ngược một mùi thịt thơm thoang thoảng.

Tạ Lan Chi bàn việc, rũ mắt chằm chằm bát canh thịt nguội bàn.

Điền Khải xoa xoa mũi, cảm thán: “Thơm quá.”

Tạ Lan Chi ngước mắt lên, vẫy tay với , giọng ôn hòa: “Lại đây .”

Điền Khải thụ sủng nhược kinh xuống ghế, mong ngóng Tạ Lan Chi với khí độ nho nhã cao quý.

Cậu những gì sắp trải qua, nụ ân cần hỏi: “Lan ca, tẩu t.ử còn ngủ bao lâu nữa?”

Trong lòng nghi hoặc, Tần Xu đây cũng bao lâu, ngủ .

Tạ Lan Chi trả lời, chỉ bát canh thịt bàn.

“Đây là A Xu mang đến, nếm thử xem——”

 

 

Loading...