(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 357: A Xu, Cho Phép Anh Làm Càn Một Lần Được Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Xu thang máy lên lầu.

Cửa thang máy mở, cô thấy Điền Lập Vĩ với vẻ mặt nghiêm túc, đang cùng mấy đàn ông và phụ nữ lớn tuổi, đầy vẻ quan uy.

Điền Lập Vĩ thấy Tần Xu, hai mắt sáng lên: “Cháu dâu, đến đưa cơm cho Lan Chi ?”

Tần Xu bất động thanh sắc bước khỏi thang máy, mỉm : “Vẫn đến giờ cơm mà, cháu mang cho bát canh.”

Mũi Điền Lập Vĩ động đậy, hít hà mùi hương trong khí, vô cùng nể mặt : “Ngửi thấy thơm , cháu mau , Lan Chi cũng dạo việc quá sức , cuộc họp cũng tham gia, hỏi A Mộc Đề thì chỉ là cơ thể khỏe.”

Tần Xu thấy Tạ Lan Chi khỏe, nơi đáy mắt lộ sự hoảng loạn và lo lắng rõ rệt.

“Cháu xem , phiền bác nữa.”

Điền Lập Vĩ cho rằng một việc , híp mắt xua tay: “Mau ——”

Những đồng nghiệp xung quanh, thấy một Điền Lập Vĩ nhiệt tình như , trăm bề khó hiểu, hai vị bí thư rõ ràng là kẻ thù đội trời chung, dạo xu hướng giảng hòa.

Điền Lập Vĩ theo bóng lưng Tần Xu rời , đó sa sầm mặt với những bên cạnh.

“Nhìn cái gì mà , mặt hoa ?!”

Mọi lập tức thu hồi ánh mắt, hạ thấp tư thế bắt đầu nịnh nọt.

Điền Lập Vĩ lạnh đầy ẩn ý, về phía văn phòng.

Đừng tưởng ông những đang nghĩ gì, chẳng qua là tranh giành lợi ích, cò bợt trai cò, ngư ông đắc lợi.

Một khi ông và Tạ Lan Chi đối đầu, sẽ tạo khả năng, những bên cũng thể nhân cơ hội giở trò.

Kể từ khi Tần Xu cứu sống con trai bảo bối duy nhất của Điền Lập Vĩ, ông sâu sắc nhận rằng, đời quyền lực quan trọng, nhưng con trai ông cũng quan trọng kém.

Nếu chọn một trong hai, thì chắc chắn con trai một tay ông nuôi lớn quan trọng hơn, mặc dù thằng bé hiếu quá đà.

“Hắt xì——!”

Điền Lập Vĩ thầm oán trách con trai trong lòng xong, ngoài cửa văn phòng vang lên tiếng hắt đinh tai nhức óc.

Ông mặt mày hớn hở, nụ rạng rỡ gọi: “Khải Khải! Sao con đến đây?”

Điền Khải như xương tựa tường, thô lỗ xoa xoa mũi.

“Đừng gọi con như , buồn nôn c.h.ế.t !”

Lão già dạo uống nhầm t.h.u.ố.c , cứ mở miệng là gọi tên cúng cơm, buồn nôn đến mức Điền Khải sắp nuốt trôi cơm nữa .

Điền Lập Vĩ để ý đến lời phàn nàn của con trai, đẩy cửa văn phòng : “Mau , hôm nay sắc mặt con trông khá đấy, lúc khỏi nhà uống t.h.u.ố.c ?”

Điền Khải thẳng , theo văn phòng, xòe tay đưa mặt Điền Lập Vĩ.

“Hết tiền , con tán tỉnh ân nhân cứu mạng của con, bố cho con tiền .”

Sắc mặt Điền Lập Vĩ đột nhiên lạnh xuống, lao cửa ngó xung quanh, thấy bên ngoài ai, liền kéo cánh tay con trai, thô bạo lôi trong phòng.

“Rầm——!”

Cánh cửa đóng mạnh, phát một tiếng rầm.

Điền Lập Vĩ hận sắt thành thép trừng mắt Điền Khải, quát: “Khải Khải, con sống nữa ?!”

“Tần Xu là vợ của Tạ Lan Chi, sinh cho Tạ gia bốn tiểu tổ tông ! Là cục cưng bảo bối của Tạ gia đấy!”

“Con lời khuyên của bố, chúng treo cổ một cái cây, tiểu tổ tông Tần Xu đó chúng với tới , đổi khác , bố đảm bảo sẽ thỏa mãn con.”

“…” Khóe môi Điền Khải nhịn co giật.

Cậu Điền phụ với vẻ cạn lời, đưa tay sờ trán ông.

“Cũng sốt mà, bắt đầu sảng .”

“Bốp——”

Điền Lập Vĩ hất tay con trai , sa sầm mặt quát: “Đừng vô lễ!”

Điền Khải xoa xoa mu bàn tay ửng đỏ của , tủi : “Ai con tơ tưởng Tần Xu, con là giao lưu với vị thần y sống , để ôm c.h.ặ.t đùi cô .”

Cậu dùng ánh mắt lên án chằm chằm Điền Lập Vĩ, vô cùng chân thành và hiếu thảo : “Con còn là vì bố , lỡ như ngày nào đó bố chơi xỏ, cách chức, tức giận công tâm, con cũng thể nhờ Tần Xu cứu bố về.

Cho dù bố may mắn, chơi xỏ, nhưng giờ tuổi tác cao, lỡ ngày nào đó mệnh hệ gì, con còn thể cầu xin Tần Xu, giữ cho bố một cái mạng .”

Điền Lập Vĩ vốn dĩ còn khá cảm động, nhưng càng lời con trai càng thấy chướng tai.

Ông nghiến răng hàm hỏi: “Con thể mong bố điểm nào ?”

Điền Khải chớp chớp mắt, vô tội và ngây thơ : “Con cũng chứ, nhưng ai bảo chúng ở thế đối lập với Tạ gia.

Năm đó Thích gia lên nắm quyền, cuộc c.h.é.m g.i.ế.c khói s.ú.n.g đó, khiến bao nhiêu hóa thành xương khô, con bố trở thành một trong đó.”

Điền Lập Vĩ lúc mới thật sự cảm động, nước mắt cũng ứa .

Ông ôm vai con trai, nghẹn ngào : “Khải Khải, con trai ngoan, con bao nhiêu tiền, bố đều cho con!”

Hóa thành cuồng ma sủng con, Bí thư Điền tư thế dốc hết gia tài cho con trai phá hoại.

Điền Khải cũng khách sáo, sư t.ử ngoạm: “Trước tiên cho con một trăm tám mươi vạn , Tần Xu thích ăn, con định mua Cẩm Ký, chuyên điểm tâm ngon cho cô .”

“…” Điền Lập Vĩ đang ôm cánh tay con trai, từ từ buông .

Ông kéo cánh tay Điền Khải, tiễn khỏi văn phòng.

Trước khi đóng cửa, Điền Lập Vĩ mặt cảm xúc : “Con tìm một ông bố đại gia , bố nghèo, nổi bố của con .”

“Rầm——!”

Cánh cửa đóng sầm một cách vô tình, chỉ còn Điền Khải ngoài hành lang, gió thổi rối bời.

Tần Xu xách hộp cơm đến văn phòng của Tạ Lan Chi, điều chỉnh biểu cảm mặt, nở nụ dịu dàng ngoan ngoãn.

Cô đưa tay đẩy cửa phòng , liếc mắt một cái thấy dáng vẻ thanh lịch đang cửa sổ, lưng về phía cửa.

“Tạ Lan Chi, em mang canh đến cho !”

Tần Xu nở nụ rạng rỡ, bước văn phòng, giọng êm tai thấm đẫm sự vui vẻ.

Tạ Lan Chi từ từ , ngũ quan tinh xảo tuyệt luân ánh hoàng hôn khẽ hôn lên, càng thêm rực rỡ ch.ói lóa, khiến thể rời mắt.

Nơi đáy mắt Tần Xu hiện lên ánh sáng kinh diễm, nhịp tim cũng đập mất kiểm soát.

Tạ Lan Chi mỉm : “A Xu đến , qua đây.”

Giọng trầm thấp gợi cảm của đàn ông, vẫn dịu dàng trêu như khi.

Tần Xu khuôn mặt dịu dàng tuấn mỹ như ngọc của Tạ Lan Chi, đè nén sự khác thường và chua xót trong lòng, bước những bước chân nặng nề, chậm rãi về phía đàn ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-357-a-xu-cho-phep-anh-lam-can-mot-lan-duoc-khong.html.]

Cô giả vờ vô ý hỏi: “Em A Mộc Đề , Tần Bảo Châu c.h.ế.t , chuyện gì ?”

Tạ Lan Chi nhận lấy hộp cơm tay Tần Xu, tùy ý đặt lên bàn.

Anh xuống ghế việc, đưa tay ôm lấy eo Tần Xu, bế bổng cô lên đặt lên , cúi đầu hôn lên trán cô.

Đôi môi mỏng của Tạ Lan Chi mấp máy, lạnh nhạt : “C.h.ế.t thì c.h.ế.t , quản cô gì.”

Tần Xu ý tứ trong lời , phớt lờ độ nóng trán, ánh mắt dời chằm chằm hộp cơm bàn.

Càng đến gần thời khắc quan trọng, sự kháng cự trong lòng cô càng mãnh liệt, sắp đè nén nữa .

Tần Xu quyết định khoái đao trảm loạn ma, thẳng vấn đề: “Tạ Lan Chi, hỏi em ?”

Tạ Lan Chi thu hết sự đổi biểu cảm của Tần Xu mắt, rối rắm, do dự, đành lòng, còn một tia kiên quyết và buồn bã.

Ánh mắt tối , trầm giọng : “Có——”

Nhịp tim Tần Xu đột nhiên ngừng đập, giọng nhẹ: “Vậy hỏi .”

Hỏi , mau hỏi !

Hỏi , giữa chúng cũng nên một kết thúc!

Bàn tay Tạ Lan Chi đỡ eo Tần Xu, sờ soạng tìm đến hõm eo, lúc lúc chọc chọc.

Anh như , mập mờ : “Muốn hỏi quá nhiều, nên bắt đầu hỏi từ .”

Cảm xúc của Tần Xu lời của Tạ Lan Chi điều động, thở lúc thì nặng nề, lúc thì nhẹ bẫng, cảm giác còn kích thích hơn cả tàu lượn siêu tốc.

Cô cố gắng duy trì nụ gượng gạo mặt, hai tay vòng qua cổ Tạ Lan Chi.

“Vậy cứ hỏi từng câu một.”

Tần Xu tay đang run, mỗi chạm da thịt Tạ Lan Chi, khiến nhận cũng khó.

Tạ Lan Chi khẽ thở dài một tiếng, giọng chứa đầy sự bất đắc dĩ và cưng chiều.

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của Tần Xu, đưa lên môi, hôn nhẹ một cái.

“Anh hỏi, hôm nay A Xu nhớ ? Anh nhớ em, chỉ cần rảnh rỗi, trong đầu là em.”

“Anh còn hỏi, trưa nay em ăn gì? Đồ ăn hợp khẩu vị , hôm nay những gì, bận công việc thời gian ở bên em, em cảm thấy buồn chán ?”

Tần Xu đang đùi Tạ Lan Chi, cứng đờ , giống như bức tượng đá nhúc nhích.

Cô chớp chớp hàng mi dài rậm, hồi lâu mới tìm giọng của .

“Những gì hỏi chỉ thôi ? Hết ?”

Tạ Lan Chi đón lấy đôi mắt kinh ngạc ngỡ ngàng của cô, khuôn mặt nhã nhặn nở nụ quyến rũ.

Anh ôm eo Tần Xu, ấn về phía , ghé sát tai cô, thở trêu :

“Anh còn hỏi A Xu, kịp chờ đợi đến gặp , là nhớ ?”

Không đợi Tần Xu mở miệng, đôi môi mỏng của Tạ Lan Chi khẽ hé,

Ngậm lấy dái tai sắp sửa nhuộm màu đỏ ửng, nhẹ nhẹ...

“Ưm——”

Cơ thể Tần Xu mềm nhũn, yếu ớt xương sấp trong lòng Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi thoải mái tựa lưng ghế, tỏa khí độ lười biếng cao quý, hai mắt híp , thưởng thức thần thái quyến rũ mê mà Tần Xu vô tình bộc lộ.

“A Xu thật , giống như yêu tinh, khiến ngày ngày thương nhớ.”

Thần sắc đàn ông như , khóe môi đọng độ cong dịu dàng, toát vẻ lưu manh nhã nhặn c.h.ế.t .

Tần Xu sấp vai Tạ Lan Chi, thở trở nên bất , đầu tiên cảm thấy Tạ Lan Chi quá ch.ó!

Nói chuyện thì chuyện,

Anh đừng giở trò mờ ám chứ!

Hôm nay Tần Xu mặc một chiếc váy dài, tiện cho Tạ Lan Chi thỏa thích thưởng thức làn da mát lạnh như ngọc thượng hạng.

Tạ Lan Chi giọng điệu trêu chọc hỏi: “Trên A Xu thơm quá, lúc đến, tắm ?”

Tần Xu mặt , gì, trái tim rối bời.

Tạ Lan Chi trầm thấp: “Xấu hổ ?”

Anh ngay mặt Tần Xu, đưa ngón tay lên môi chạm một cái, đó, nhẹ nhàng mím mím.

Tần Xu thấy cảnh , đột nhiên đỏ bừng hai má.

Ánh mắt Tạ Lan Chi đột nhiên tối sầm , tỏa sự nguy hiểm khiến dựng tóc gáy.

Hồi lâu, đưa phản hồi: “... Ngọt.”

Tần Xu nhận điều , định bỏ chạy, liền Tạ Lan Chi bóp eo, ấn c.h.ặ.t .

Ngay đó, Tần Xu đ.á.n.h lén.

“Đây là văn phòng, sợ ?”

Tần Xu dường như quên mất mục đích đến đây, hai mắt nhắm nghiền, cố gắng phớt lờ cảm giác khác lạ, thở định.

Nếu cô mở mắt , sẽ thấy sự tàn nhẫn đọng nơi đáy mắt Tạ Lan Chi, ánh mắt nguy hiểm chằm chằm cô.

Không là lệ khí mang theo sự sắc bén.

Mà là con sói, sự phản phệ khi bỏ đói quá lâu.

Tài liệu bàn việc đẩy sát mép, Tần Xu với vóc dáng nhỏ nhắn, thế đó.

Trời đất cuồng, Tần Xu hoảng loạn mở to hai mắt, thấy Tạ Lan Chi đang ghế, rướn tiến gần cô.

Khóe mắt Tạ Lan Chi cong lên một độ cong mềm mại, khóe miệng ngậm ý , giọng trầm ấm như rượu, khàn khàn nguy hiểm.

“A Xu, hôm nay cho phép càn một , ?”

Tần Xu dám tin Tạ Lan Chi, dám tin thể chuyện như .

Cô thở dốc, nhắc nhở: “Đây là văn phòng.”

Tạ Lan Chi quanh năm cầm s.ú.n.g, nay bàn tay cầm b.út, coi Tần Xu như một bức tranh, kiêng nể gì mà đo đạc.

“Anh , sẽ bậy ...”

 

 

Loading...