(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 356: So Sánh Giữa Hôn Nhân Và Tính Mạng, Tôi Chọn Cái Sau
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Xu liếc cục giấy bàn, ánh mắt rơi xuống bụng Triệu Nhị Nữu, dần dần đ.á.n.h giá lên .
Sắc mặt Triệu Nhị Nữu quá tiều tụy.
Trông yếu ớt, mang dáng vẻ suy dinh dưỡng.
Tần Xu nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu vui : “Sao thím tự biến thành bộ dạng ? Đứa bé trong bụng sinh nữa ?”
Triệu Nhị Nữu giật , vội vàng giải thích: “Không ! Thím... thím chỉ là dạo nghỉ ngơi thôi.”
Gần đây xảy quá nhiều chuyện, khiến tâm tư bà nặng nề, đêm ngủ .
Tần Xu nhạt giọng : “Có gì mà nghỉ ngơi , việc gì thì chơi bài lá với trong thôn, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên ngủ thì ngủ, đừng tự trông đáng thương như .”
Triệu Nhị Nữu giọng điệu của cô, hai mắt bừng lên một tia sáng, thụ sủng nhược kinh :
“Lục thúc công cho thím ít t.h.u.ố.c bổ, ngày nào thím cũng ăn, thím sẽ cố gắng bồi dưỡng cơ thể thật , tuyệt đối để lo lắng!”
Tần Xu vẻ mặt mất kiên nhẫn : “Cháu mới thèm lo cho thím! Đồ đưa đến , thím .”
Trên mặt Triệu Nhị Nữu lộ vẻ bất an, cẩn thận Tần Xu.
Một lúc , bà ngập ngừng : “Vậy... thím về đây.”
Triệu Nhị Nữu ngoài cửa, mỗi bước chân đều bước vô cùng nặng nề.
Tần Xu cầm lấy cục giấy bàn, chỉ một cái, khuôn mặt tinh xảo của cô phủ đầy mây đen.
“Đợi !”
Cô cất giọng trầm gọi Triệu Nhị Nữu .
Triệu Nhị Nữu , luống cuống Tần Xu: “Sao... ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Xu căng cứng, lắc lắc tờ giấy trong tay: “Thứ , thím cho ai xem ?”
Giọng trầm thấp, mang theo sự nguy hiểm của cơn bão sắp ập đến.
Triệu Nhị Nữu xua tay, giọng điệu hoảng loạn : “Không, cho ai xem cả, cháu cũng thím chữ, thím xem cũng là gì.”
Tần Xu hít sâu một , chằm chằm những dòng chữ xí như gà bới giấy, c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
—— Tần Xu, cô để sống yên , cũng sẽ để cô sống yên !
—— chuyện cô trọng sinh cho Tạ Lan Chi hahaha!
—— Lần sẽ thua cô nữa, c.h.ế.t cũng ! ở địa ngục đợi cô!
Chỉ ba câu ngắn ngủi, khiến xem mà kinh tâm động phách.
Tim Tần Xu đập dồn dập, bàn tay cầm tờ giấy run rẩy.
Tần Bảo Châu, cô giỏi lắm!
“Rầm——!”
Cửa phòng từ bên ngoài đẩy mạnh , Đồng Phi với vẻ mặt bất an xông .
“Thiếu phu nhân! Tần Bảo Châu c.h.ế.t !”
C.h.ế.t ?
Hơi thở Tần Xu nghẹn , ánh mắt khẽ động, chằm chằm câu giấy——
ở địa ngục đợi cô!
Hóa , Tần Bảo Châu đ.á.n.h chính là chủ ý , tiếc dùng cái c.h.ế.t để tính kế cô.
Chỉ là bên phía Tạ Lan Chi, nhận tin tức do Tần Bảo Châu truyền đến bằng cách nào.
Trọng sinh?
Đổi là bất cứ ai, e rằng đều sẽ cho là chuyện vô căn cứ.
Tạ Lan Chi thì khác, Tần Xu sớm tối chung đụng với , từng cố ý che giấu sự khác thường , trọng sinh thể rõ từng sự kiện thể giải thích trong quá khứ.
Tần Xu tức giận vò nát tờ giấy trong tay, xé thành từng mảnh như để trút giận.
Cô đè nén sự hoảng loạn trong lòng, tức giận đến mức liên tục lạnh, cô xem xem, những việc Tần Bảo Châu sẽ mang ảnh hưởng gì cho cô!
“Bịch——!”
Tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên.
Triệu Nhị Nữu tin con gái c.h.ế.t, nỗi đau buồn trong lòng khiến bà thể chấp nhận , ngất xỉu .
Tần Xu nhanh ch.óng dậy, bước đến bên cạnh Triệu Nhị Nữu bắt mạch.
Tần Hải Duệ theo sát phía , lo lắng hỏi: “A Xu, thím ?”
Tần Xu buông cổ tay Triệu Nhị Nữu , mím môi : “Không , đau buồn quá độ, cơ thể chịu nổi nên ngất thôi.”
Tần Hải Duệ tiếp tục gặng hỏi: “Vậy đứa bé thì ?”
Chú hai thím hai mất một đứa con, lúc nếu đứa bé trong bụng mất nữa, hai vợ chồng e rằng sẽ ầm ĩ long trời lở đất mất.
“Đứa bé cũng , cả, đưa thím về .” Tần Xu dậy, thẳng ngoài phòng bao.
Lúc ngang qua Đồng Phi, cô lạnh lùng hỏi: “Anh tin Tần Bảo Châu c.h.ế.t từ ?”
Đồng Phi cần suy nghĩ đáp: “A Mộc Đề!”
Tần Xu gần như lập tức hiểu , bên phía Tạ Lan Chi chắc hẳn cũng giống như cô, nhận thư của Tần Bảo Châu.
Cô nên mềm lòng, chỉ phế giọng của Tần Bảo Châu, mà còn phế luôn cả tay của cô .
Tần Xu thở hắt một thật sâu: “Chuẩn xe, đến tòa nhà văn phòng Ủy ban Quận.”
“ sắp xếp ngay!”
Đồng Phi lao ngoài.
Tần Xu tự bước , chỉ cảm thấy tiếp theo sẽ một trận chiến cam go đ.á.n.h.
Tạ Lan Chi những sự thật gọi là đó, sẽ cảm tưởng gì, liệu nhốt cô , rút m.á.u cắt lát để nghiên cứu ?
Hay là sợ hãi sự tồn tại của cô, chọn cách ly hôn với cô?
Hoặc là... giả vờ như , mượn khả năng tiên tri của cô, giúp Tạ gia tiến thêm một bước.
“A Xu! Em đợi !”
Tần Hải Duệ ôm Triệu Nhị Nữu đang hôn mê bất tỉnh, đuổi theo hành lang.
“A Xu, xảy chuyện gì ? Sắc mặt em trông lắm.”
Khóe môi Tần Xu nhếch lên một nụ gượng gạo, nhẹ nhàng : “Có thể chuyện gì chứ, chỉ là em quá do dự thiếu quyết đoán, tự đào hố chôn thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-356-so-sanh-giua-hon-nhan-va-tinh-mang-toi-chon-cai-sau.html.]
Cô hết đến khác tha cho Tần Bảo Châu, chính là tay dính m.á.u cùng tộc.
Huyết mạch Tần gia kéo dài đến nay, trong xương tủy coi trọng tình , nếu từ xưa đến nay luôn đoàn kết sinh tồn, Tần gia sớm tuyệt diệt .
Đáng tiếc... Tần Bảo Châu, con sói mắt trắng nuôi quen , căn bản trân trọng.
Tần Xu kiếp kiếp , ít khi chuyện khiến cô hối hận khôn nguôi.
Vấp ngã ở chỗ Tần Bảo Châu, khiến sự hối hận trong lòng cô đạt đến đỉnh điểm từng .
Tần Hải Duệ thấy mặt em gái đè nén sự hối hận và hung ác, lo lắng hỏi: “Có Tần Bảo Châu gì ? Em với , giúp em! Cho dù là quật mộ quất xác cũng đích !”
Tần Xu chọc cho bật rầu rĩ: “Cô c.h.ế.t trong tù, thật sự quật mộ quất xác, e rằng cũng sẽ nhốt đó mất.”
Hơn nữa, trong thâm tâm cô cả tù.
Kiếp vì một phụ nữ, Tần Hải Duệ ở trong đó lâu như , con đều tàn phế , kiếp nhất là tránh xa nguồn gốc đau khổ của kiếp .
Tần Hải Duệ nghiêm túc đ.á.n.h giá Tần Xu, đột nhiên nghiêm túc : “A Xu, bất kể xảy chuyện gì, em hãy nhớ lưng trong tộc Tần thị đó.
Em là niềm tự hào của Tần gia, cũng là trụ cột của gia tộc, nguy hiểm và khó khăn, trong tộc sẽ cùng em gánh vác.
Nói một câu may, cho dù thật sự đến bước đường cùng, tộc một trăm tám mươi bảy đều sẽ lấy mạng bảo vệ, cho đến cuối cùng, chảy cạn giọt m.á.u cuối cùng, cũng sẽ bảo vệ em.”
Tần Xu mà hốc mắt nóng ran, khóe mắt ửng lên một nét phong tình đỏ rực.
Cô đầu , ấn ấn giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt, nũng nịu oán trách: “Tự dưng mấy lời gì, như em sắp rút gân lột da đến nơi .”
Thực chất, kiếp chu với gia tộc Ito, Tần Xu trải qua bao phen sinh t.ử mới thể kiên trì đến cuối cùng, là do sự ngã xuống của trong tộc Tần thị đổi lấy.
Già trẻ gái trai Tần gia, quả thực là đang lấy mạng để bảo vệ cô an .
Mỗi gặp nguy hiểm, họ sẽ là tấm khiên bảo vệ an đáng tin cậy, sợ sống c.h.ế.t chắn mặt Tần Xu.
Kiếp , bất cứ ai cũng đừng hòng tổn thương trong tộc, cho dù là... Tạ Lan Chi cũng !
Đáy mắt Tần Xu lóe lên một tia sáng hung ác tàn nhẫn, vẻ mặt càng thêm kiên định.
Tòa nhà văn phòng Ủy ban Quận.
Trong văn phòng của Phó bí thư.
Tạ Lan Chi với vóc dáng cực kỳ cao lớn, ngay ngắn bàn việc, tay cầm một xấp giấy thô ráp dày cộp.
Nhìn từ chính diện, giấy loang lổ màu đỏ ch.ói mắt, trong phòng tràn ngập mùi m.á.u tanh nhàn nhạt, từ đó thể thấy, lượng m.á.u dính xấp giấy đó hề ít.
A Mộc Đề lưng Tạ Lan Chi, thấy những dòng chữ m.á.u khiến kinh tâm động phách giấy, nhịp thở đình trệ hồi lâu.
Mặt nghẹn đến đỏ bừng.
Hai mắt trợn to tròn xoe, dường như gặp chuyện cực kỳ lật đổ tam quan và nhận thức.
“Bốp——”
Xấp giấy chữ chữ rỉ m.á.u đó, tùy ý ném lên bàn.
Đôi môi mỏng của Tạ Lan Chi mím c.h.ặ.t, nơi đáy mắt lóe lên ánh sáng quỷ dị và yêu dã, khiến thể nắm bắt.
Mồ hôi trán A Mộc Đề rơi xuống hàng mi dài rậm, mồ hôi thấm mắt, khiến đồng t.ử A Mộc Đề nhói đau.
Cậu rùng một cái, bắt đầu thở hổn hển.
Tạ Lan Chi cử động, chỉ xấp huyết thư bàn, đôi môi mỏng mấp máy: “A Mộc Đề.”
“Có !”
Hơi thở của A Mộc Đề đình trệ, căng cứng bước lên một bước.
Tạ Lan Chi nhẹ nhàng : “Đem đốt nó ——”
A Mộc Đề đột nhiên trợn to hai mắt, giây tiếp theo, nhào lên bàn.
“ ngay đây!”
Cậu dùng tốc độ nhanh nhất, ôm trọn xấp huyết thư tỏa mùi hôi thối buồn nôn lòng, sót một tờ nào, ngoảnh đầu mà lao thẳng nhà vệ sinh trong phòng.
“Rầm! Rầm——!”
Cánh cửa đá văng một cách bạo lực, đóng sầm một cách bạo lực.
Tạ Lan Chi ghế việc, ngỡ ngàng một loạt hành động của A Mộc Đề.
Tiếng đóng cửa cuối cùng lớn, khiến mí mắt cũng giật giật theo.
Động tác của A Mộc Đề nhanh, lao nhà vệ sinh lâu, khe cửa bốc khói lượn lờ.
Hủy thi diệt tích.
Chuyện dường như vô cùng thành thạo.
Tạ Lan Chi nhếch khóe môi, khuôn mặt thanh tú nhã nhặn lộ vẻ bất đắc dĩ, ánh mắt thỉnh thoảng quét về phía cửa phòng.
Khoảng thời gian kể từ lúc A Mộc Đề thông báo cho Tần Xu, trôi qua khá lâu , cũng nên đến chứ...
Tần Xu ở cửa tòa nhà văn phòng Ủy ban Quận, ngẩng đầu tòa nhà cao mấy tầng, nơi đáy mắt nhuốm một tia sáng lạnh lẽo vô tình.
Cô , bước đến bóng râm của một cái cây, kiên nhẫn chờ đợi điều gì đó.
Tần Xu khoanh tay n.g.ự.c, mũi giày chân khẽ ma sát mặt đất, thần sắc tối tăm khó đoán, khiến đoán cô đang nghĩ gì.
Nửa tiếng .
Tần Hải Duệ lái một chiếc Santana đến.
Anh xách hộp cơm tay, vội vã về phía Tần Xu.
“A Xu, đồ em cần đây!”
Tần Xu ánh mắt lạnh lùng chằm chằm hộp cơm mắt, hồi lâu nhúc nhích, cô sự kháng cự trong lòng bộc lộ rõ ngoài.
Tần Hải Duệ xảy chuyện gì, nhưng thể đoán , thứ em gái cần nguy hiểm đến mức nào.
Anh thấp giọng khuyên nhủ: “Em và em rể chuyện gì thì từ từ , thứ uống , sẽ ảnh hưởng đến chỉ thông minh của con ...”
“Biết !”
Tần Xu giật lấy hộp cơm, rũ mắt xuống, nhạt giọng : “Trên Tạ Lan Chi tám trăm cái tâm nhãn, chỉ là một bát t.h.u.ố.c thôi, cùng lắm là bớt vài cái tâm nhãn.”
Tần Hải Duệ thấy cô quyết định, thăm dò hỏi: “Em định tuyệt giao với ?”
“So sánh giữa hôn nhân và tính mạng, em chọn cái .”
Tần Xu để một câu lấp lửng như , xách hộp cơm bước tòa nhà văn phòng Ủy ban Quận.