(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 325: Từ Đường, Vợ Chồng Nhà Họ Tạ Lập Flag
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Xu lập tức hồn, gò má ửng hồng nóng lên, đôi mắt đầy vẻ chột liếc xéo Tạ Lan Chi.
“Anh mặc quần áo mà, tại lừa em là mặc?”
“Còn nữa! Không em sờ , là kéo tay em, bắt em chạm !”
Tóm , tuyệt đối thể thừa nhận, tiền đồ là cô!
Thật quá hổ!
Tần Xu giả vờ tức giận, nhưng thực cả sắp bốc khói !
Tạ Lan Chi vuốt mái tóc rũ xuống trán, vì cúc áo choàng cài, cả toát vẻ hoang dã phóng túng.
Anh nghiêng thẳng đôi mắt hoảng loạn của Tần Xu, : “Lúc là trêu em thôi, thấy em tin thật, nên để em tự xác nhận một chút.”
Khoảng cách gần như .
Tần Xu liếc mắt thấy vẻ trêu chọc trong mắt Tạ Lan Chi.
Má cô càng đỏ hơn, tức giận : “Sao thế!”
Tạ Lan Chi đưa tay ôm lấy cô vợ nhỏ đang m.a.n.g t.h.a.i và tức giận, nhẹ nhàng ôm lòng còn vương ấm.
“A Xu, cảm ơn em, cảm nhận sự coi trọng của em, cảm ơn em vì tất cả những gì .”
Tay Tần Xu đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của Tạ Lan Chi, định đẩy , đột nhiên dừng .
Cơn giận của cô đến nhanh cũng nhanh, ngẩng đầu cằm góc cạnh, đường nét ưu mỹ của đàn ông.
Tần Xu nhàn nhạt : “Vì xứng đáng.”
Xứng đáng hơn Dương Vân Xuyên kiếp , cũng khiến cô cam tâm tình nguyện.
Cằm nhỏ nhắn tinh xảo của Tần Xu, đột nhiên một bàn tay nắm lấy, từ từ ngẩng lên.
Một bóng đen bao trùm, môi nóng lên.
Tạ Lan Chi chính xác bắt đôi môi luôn khiến nhớ nhung, hôn mãi đủ, nhẹ nhàng và dịu dàng hôn một cái.
Anh áp đôi môi khẽ mím của Tần Xu, giọng khàn: “Anh sẽ để em hối hận vì việc hôm nay, chúng nhiều nhiều thời gian, để chứng kiến tấm chân tình của .”
Lời sai.
Tuổi thọ của hai , đến hai trăm linh tám tuổi, cũng sẽ sống lâu trăm tuổi.
Tính , họ còn qua một phần ba cuộc đời.
Tần Xu nhón chân, đón lấy môi Tạ Lan Chi.
Cô hôn, chút hung hãn!
Sau khi Tần Xu hôn xong, đôi mắt khẽ cong lên, đáy mắt gợn sóng như nước mùa thu, tươi Tạ Lan Chi.
“Nhớ kỹ lời , nếu em sẽ thu hồi tất cả, còn cùng bao giờ qua nữa.”
Giọng điệu của cô chút đùa giỡn, nhưng đôi mắt tràn đầy sự nghiêm túc.
Hai tay Tạ Lan Chi, nhẹ nhàng véo eo Tần Xu, để cô nhón chân quá vất vả.
Anh ánh mắt nóng rực, giọng trầm thấp: “Anh sẽ cho em cơ hội !”
Tần Xu nhướng mày, gì, tay di chuyển đến cúc áo n.g.ự.c Tạ Lan Chi, đầu ngón tay nhanh ch.óng lật qua, cài từng chiếc cúc áo.
Vài phút .
Tần Xu nắm tay Tạ Lan Chi bước khỏi nhà tre.
Lục thúc công dẫn theo vài vị trưởng bối, bưng mâm bạc mạ vàng đựng lễ vật, đưa đến mặt hai .
“Hai con bưng lễ vật, chúng theo , tiếp theo cứ theo quy trình mà .”
Tạ Lan Chi lễ vật Lục thúc công đưa đến mắt, đáy mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.
Anh hai tay nhận lấy mâm bạc mạ vàng: “Thứ là gì ?”
Tần Xu nhận lấy một chiếc mâm bạc mạ vàng trống , nhàn nhạt : “Là d.ư.ợ.c liệu.”
Tạ Lan Chi chiếc mâm trống tay cô, hỏi: “Của em tại trống?”
“Lễ vật của nó ở chỗ !”
Giọng Tần Hải Duệ, vang lên từ phía hai .
Anh xách túi xách của Tần Xu, từ bên trong lấy một cục gỗ đen.
Gặp nghề, thể sẽ cho rằng, đó chỉ là một cục gỗ bình thường.
Hai tay Tần Hải Duệ khẽ run, đặt cục gỗ đen đó lên mâm bạc mạ vàng của Tần Xu.
Tần Xu ngẩng đầu Tạ Lan Chi: “Đi thôi, cùng em.”
“Được—”
Hai sóng vai bước , sự vây quanh của Lục thúc công và những khác, từ từ bước từ đường Tần gia trông vẻ bình thường.
Khoảnh khắc bước từ đường, một cảm giác trang nghiêm bao trùm.
Bên trong vô cùng rộng rãi, các cột đá xếp ngay ngắn, chống đỡ mái hiên cong vẽ màu nhuốm màu thời gian.
Ở chính giữa từ đường, một lư hương lớn, khí thoang thoảng mùi đàn hương.
Trên khám thờ bằng gỗ, xếp ngay ngắn chi chít các bài vị, bức tường phía treo chân dung của các đời truyền nhân Tần gia, đó ghi danh tính và công trạng của các bậc tiền bối.
Tần Xu dẫn Tạ Lan Chi đến khám thờ, đặt mâm bạc mạ vàng vị trí trung tâm nhất.
Cô tránh sang một bên, chỉ vị trí trống bên cạnh: “Của đặt ở đây.”
Tạ Lan Chi gật đầu, đặt lễ vật lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-325-tu-duong-vo-chong-nha-ho-ta-lap-flag.html.]
Tiếp theo, là Cửu thúc công và những khác, theo vai vế lượt đặt lễ vật.
Tần Xu nhân lúc , giới thiệu từ đường cho Tạ Lan Chi: “Những bài vị xếp theo vai vế, hàng giữa nhất, là thừa kế của mỗi đời Tần gia, mỗi một vị tổ tiên đây, đều hội tụ tâm huyết và sự truyền thừa của Tần gia.”
Tạ Lan Chi đối với những bài vị mắt, vẻ mặt trang nghiêm gật đầu.
Tần Xu dẫn đến bức tường phía , chỉ những bức chân dung đang treo.
“Vì chiến tranh, chân dung của một tổ tiên phá hủy, đây là những bức chân dung quý giá còn sót .”
Tạ Lan Chi tùy ý liếc qua, thấy một ông lão hiền từ, đó ghi tất cả công trạng khi ông qua đời.
Vị là ngự y thời Ngụy Tấn, năm đời hoàng đế tin tưởng và trọng dụng, công trạng khi còn sống chi chít.
Trong triều đại đen tối nhất, ăn thịt , sản sinh bạo chúa, vị lão giả sống đến một trăm ba mươi sáu tuổi.
Tần Xu một bức tranh, gọi: “Tạ Lan Chi, qua đây.”
Tạ Lan Chi thu hồi tầm mắt, che giấu sự kinh ngạc nơi đáy mắt, nhanh ch.óng đến mặt Tần Xu.
Anh ngẩng đầu thấy một bức chân dung màu sắc tươi sáng, mới.
Tần Xu chỉ bức chân dung, : “Đây là ông nội em.”
Ông lão trong bức chân dung hiền từ, ngoại hình và thần thái hiền hòa, mặt đầy dấu vết của năm tháng, ánh mắt ôn hòa và sâu sắc, cho cảm giác thiết và lương thiện.
Tạ Lan Chi chân dung của ông nội Tần, thở ngừng , thầm nghĩ – đây chính là cứu bố .
Tần Xu sờ sờ trục tranh, che giấu sự mất mát trong mắt, giọng điệu cố tỏ thoải mái:
“Ông nội đặc biệt thích uống rượu, còn ham ăn, y thuật của em là do ông nội tự tay truyền dạy, ngay cả tài nấu nướng cũng là ông nội dạy.”
“Thời gian trôi qua, ông mấy năm , cũng đến bên , ai mua rượu ngon cho ông uống, cơm nóng cho ông ăn .”
Đầu ngón tay Tần Xu lưu luyến véo trục tranh, giọng điệu của ngày càng lộ rõ vẻ buồn bã.
Tạ Lan Chi , đáy mắt hiện lên một tia đau lòng và thương tiếc.
Vì đang ở trong từ đường, ôm Tần Xu an ủi, chỉ nhẹ nhàng véo vai cô.
“Sẽ , ông nội khi còn sống cứu vô , cho dù… đến bên , cũng sẽ sống .”
Thực , Tạ Lan Chi là theo chủ nghĩa duy vật, tin ma quỷ thần thánh.
Tần Xu dễ dỗ, nghiêng đầu tinh nghịch: “Lão già sống thông suốt, khi còn , ông đến cũng thể ăn uống no say, để ông đói .”
Trong khí trang nghiêm của từ đường, cô dường như trút bỏ phòng , tự nhiên và xinh .
Ánh mắt Tạ Lan Chi khẽ lóe lên, sâu sắc Tần Xu, thăm dò hỏi: “Có em luôn đến đây ?”
“ .”
Tần Xu liếc ông nội Tần, ngây thơ mặt quỷ.
Cô đến những bức chân dung khác, dùng khăn tay lau tro hương tranh: “Hồi nhỏ em thường ông nội phạt quỳ, quỳ cả ngày lẫn đêm, cho ăn cho uống.
Em thể ngoan ngoãn quỳ , chỉ cần ông nội , em liền ăn lễ vật bàn, còn chuyện với các vị tổ tiên, hoạt động gân cốt, thể là quen thuộc với mỗi vị tổ tiên.”
Tần Xu dường như nhớ ký ức tuổi thơ, khóe môi khẽ nhếch lên, đáy mắt đầy vẻ hoài niệm.
Tạ Lan Chi đóng vai một lắng yên tĩnh, Tần Xu kể những chuyện nghịch ngợm hồi nhỏ.
“A Xu, Tạ Lan Chi, đến lúc tế tổ .”
Không lâu , phía truyền đến tiếng gọi của Cửu thúc công.
Tần Xu dừng lời bên miệng, ngẩng đầu gương mặt tinh xảo như tranh vẽ, phác họa nên những đường nét đến kinh tâm động phách của Tạ Lan Chi.
Cô lộ vẻ thôi, đáy mắt cũng hiện lên một tia lo lắng bất an.
Tạ Lan Chi nhẹ giọng hỏi: “Sao ?”
Tần Xu nhíu mày, cân nhắc lời : “Thực còn một chuyện em với , ngoại nam của Tần gia lễ tế nhập tộc phả, thể sẽ xảy chuyện kỳ lạ, em từng chứng kiến, nhưng ông nội em , sẽ xảy hiện tượng siêu nhiên.”
Tạ Lan Chi liền hứng thú: “Ví dụ như?”
Tần Xu thấy mấy để tâm, cũng là cố ý dọa Tạ Lan Chi, là cam lòng chỉ coi trọng.
Cô với giọng điệu âm u, lạnh lẽo: “Em ông nội , Tần gia một đời thừa kế, dẫn một tên tra nam cửa, hàng bài vị ở giữa mà em giới thiệu với đều đổ xuống, nghi lễ tế tổ buộc dừng .”
“Còn ông nội của ông nội em, dẫn một … thành phần lắm tộc phả, cô còn từ đường, ngã gãy tay, tế tổ thứ hai, vẫn từ đường Tần gia, vì cô ngã gãy chân.
Cho đến tế tổ thứ ba, mặt của phụ nữ ngã đến hủy dung, cô buông xuôi tất cả, mục đích gả cửa, chính là moi sự thật về bí thuật khởi t.ử hồi sinh của Tần gia.”
“…” Vẻ mặt Tạ Lan Chi cạn lời.
Xác suất thực là tồn tại, chỉ là Tần Xu với gương mặt nhỏ nhắn quyến rũ, dùng giọng kiều mị cố vẻ dọa , là ?
Tạ Lan Chi mặt biểu cảm Tần Xu, nên đáp bằng thái độ gì.
Tần Xu đá bắp chân , oán giận : “Sao phản ứng gì hết!”
Tạ Lan Chi lộ vẻ mặt sợ hãi cứng nhắc.
Biểu cảm méo mó tự nhiên, hỏng cả gương mặt cao quý đẽ của .
Tần Xu nỡ , đưa tay lên trán: “Xin bình thường một chút, mắt em sắp mù .”
Người chồng trai, bá khí của cô, hợp với vẻ mặt sợ hãi.
Tạ Lan Chi tràn đầy vẻ bất lực, xoa xoa đỉnh đầu Tần Xu, dịu dàng an ủi.
“Yên tâm, tra nam, cũng kẻ lợi dụng em, sẽ xảy chuyện gì .”
Tần Xu véo cằm trầm tư: “Cũng đúng, bao nhiêu năm gặp chuyện như , chúng chắc chắn sẽ thành công!”
Cô nắm tay Tạ Lan Chi, về phía trung tâm tế bái của từ đường, Cửu thúc công và những khác đợi từ lâu.