(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 324: Ngoan Bảo, Đừng Chạm Lung Tung…
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:03:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Tạ Lan Chi và Tần Xu xuống xe, Lục thúc công dẫn theo các trưởng bối trong tộc đến đón.
Bố Tần là Tần Kiến Quốc và vợ Lý Dung, nhanh ch.óng đến bên cạnh Tần Xu.
Mẹ Tần hỏi: “Bụng của A Xu sắp sinh ?”
Tần Xu đỡ bụng bầu, mặt mày rạng rỡ: “Sắp , còn hơn một tháng nữa.”
Mẹ Tần đỡ tay cô, đau lòng : “Con bé còn nhỏ tuổi như , sắp của bốn đứa con .”
Tần Xu tinh nghịch : “Làm khi còn trẻ cũng , đợi bọn trẻ lớn lên, chúng cùng khi còn nhầm là chị em.”
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh đầu gặp chồng và Tạ Lan Chi cùng , trong lòng chút mong đợi.
Tần Kiến Quốc lườm con gái một cái: “Con bé , bậy bạ gì thế, loạn vai vế .”
Lục thúc công khi chào hỏi Tạ Lan Chi, đôi mắt trang nghiêm chút ý ba .
“Được , thời gian còn nhiều, chúng nhanh ch.óng tế tổ.”
Tần Xu buông tay đang ôm Tần , kéo kéo tay áo Tạ Lan Chi.
“Anh cùng em, chúng về nhà.”
Tạ Lan Chi quy trình, ngoan ngoãn gật đầu: “Được—”
Lục thúc công và những khác nhường đường, bố Tần cũng trở về vị trí đó của họ.
Tần Xu những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ trong tay hàng trăm tộc nhân, soi sáng con đường về nhà của cô.
Mỗi một tộc nhân Tần thị, vẻ mặt đều trang nghiêm, đáy mắt lộ một tia kính trọng.
Tần Xu khoác tay Tạ Lan Chi, bước mặt đất ánh đèn đỏ chiếu rọi.
Khi họ rời , hàng trăm tộc nhân cũng di chuyển.
Đội ngũ ngay ngắn trật tự, vây quanh, hộ tống đôi vợ chồng trở về nhà trong đêm khuya.
Cảnh tượng trông vô cùng hoành tráng, cũng thể diện.
Tuy nhiên, nhiều cùng hành động như , hề phát bất kỳ tiếng động lạ nào.
A Mộc Đề, Lang Dã ở cuối cùng, một thiếu niên của Tần gia dẫn đường theo kịp đội ngũ.
Lang Dã còn trẻ, đúng tuổi hóng chuyện, vỗ vai thiếu niên Tần gia.
“Các đợi ở đây bao lâu ?”
“Làng các đón con rể, đều lớn như ?”
Thiếu niên nhỏ tuổi căng mặt, giọng vịt đực đang vỡ, nghiêm túc .
“Lớp trẻ của Tần gia đợi ở đây cả buổi chiều, Lục thúc công và những khác khi xong nghi lễ tế tổ mới qua, đợi hai tiếng .”
“Chị A Xu là vai vế cao nhất trong Tần gia chúng , còn là truyền nhân y thuật của thế hệ , việc đưa ngoại nam tộc phả là chuyện lớn, cả tộc đều đến đón.
Đây là nghi lễ cao nhất của Tần gia, cũng đại diện cho cả tộc một trăm tám mươi tám … đúng! là một trăm tám mươi bảy đều công nhận ngoại nam tộc phả, hưởng đãi ngộ mà chỉ tộc nhân Tần thị mới .”
A Mộc Đề và Lang Dã , mục đích của việc về thôn Ngọc Sơn tối nay.
Cũng hiểu, đãi ngộ của tộc nhân Tần thị mà thiếu niên , là bí thuật trường thọ.
Lang Dã đội ngũ đèn l.ồ.ng đỏ dài phía , hỏi: “Rốt cuộc là một trăm tám mươi tám , là một trăm tám mươi bảy?”
Thiếu niên Tần gia cầm đèn l.ồ.ng đỏ, bực bội : “Vốn là một trăm tám mươi tám , Tần Bảo Châu đuổi khỏi tộc phả, bây giờ là một trăm tám mươi bảy .”
Gương mặt thiếu niên ánh đèn l.ồ.ng chiếu rọi, lộ một tia cô đơn, thoáng qua biến mất.
Nghe thấy tên Tần Bảo Châu, A Mộc Đề và Lang Dã .
Giữa mày họ thoáng qua vẻ châm biếm rõ rệt.
Thiếu niên cầm đèn l.ồ.ng, đột nhiên vui vẻ : “ Tần gia sắp chào đón thành viên mới , rể họ sắp tộc phả, còn cháu ngoại họ, Lục thúc công con của chị A Xu, cũng sẽ đổi họ tộc phả của Tần gia chúng !”
Ồ!
Đây là lôi kéo Tạ gia thái t.ử gia qua, còn hài lòng, ngay cả tiểu thiếu gia trong nhà cũng tha!
A Mộc Đề và Lang Dã đối với sự “tham lam” của nhà họ Tần, nhất thời cảm thấy dở dở .
Nếu thống soái Tạ và Tạ phu nhân , sẽ biểu cảm gì.
Đoàn dài dằng dặc, nhanh ch.óng đến từ đường Tần gia.
Lục thúc công đưa một bộ áo choàng sẫm màu, hai tay dâng lên mặt Tạ Lan Chi.
“Mặc bộ đồ , bước từ đường Tần gia , từ nay về , ngươi chính là một thành viên của Tần thị.”
Tạ Lan Chi buông tay đang nắm c.h.ặ.t Tần Xu, hai tay định nhận lấy quần áo, Lục thúc công tránh .
Đôi mắt trí tuệ năm tháng lắng đọng, lặng lẽ Tạ Lan Chi cao hơn ông nửa cái đầu.
“Tộc tộc quy, lấy đó quy tắc, mới thành khuôn khổ, tổ huấn Tần gia, phàm là con cháu trong tộc, tình nghĩa em, tình cảm sâu nặng, tôn ti kính trọng.”
“Ta ngươi xuất hồng môn, phận tôn quý, là con cưng của trời, lẽ xem thường những dân quê chúng .”
“Tần thị nhất tộc cũng là tham lam tiền tài quyền thế, Tần thị nhất tộc sa sút đến nay, khí phách vẫn còn, chiếm tiện nghi của Tạ gia cao môn nhà ngươi.”
Tạ Lan Chi lộ vẻ ngạc nhiên, tư thái khiêm tốn : “Lời của Lục thúc công vãn bối tổn thọ , vãn bối từng nghĩ như .”
Lục thúc công hài lòng gật đầu: “Tế tổ tộc phả là chuyện lớn, rõ với ngươi.
A Xu mặt mỏng tiện , hơn một trăm tuổi , mặt dày, dứt khoát thẳng hết.”
Tạ Lan Chi kín đáo gật đầu, tư thái kiêu ngạo cũng tự ti.
“Ngài , con đều ghi nhớ trong lòng.”
Lục thúc công đưa bộ quần áo trong tay cho Tần Xu đang háo hức ông, đưa tay chỉ những nhà họ Tần xung quanh.
“Tạ Lan Chi, đây là tất cả tộc nhân của Tần thị , vì gia tộc sa sút, chỉ còn một trăm tám mươi bảy .”
Tạ Lan Chi khẽ gật đầu với : “Hôm nay Lan Chi phiền chư vị .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-324-ngoan-bao-dung-cham-lung-tung.html.]
Tất cả nhà họ Tần, bất kể nam nữ già trẻ, đều đáp bằng lễ nghi cổ xưa.
Lục thúc công Tạ Lan Chi với ánh mắt mấy phần hài lòng, đột nhiên hỏi: “Tần gia kéo dài đến nay, năm nghìn năm, A Xu là truyền nhân đời thứ ba mươi tám của Tần gia, ngươi điều đại diện cho cái gì ?”
Năm nghìn năm?
Sự bình tĩnh mặt Tạ Lan Chi biến mất, lộ vẻ kinh ngạc.
Tần Xu Tần gia chỉ nghìn năm, biến thành năm nghìn năm ?
Phải rằng, Hoa Hạ chỉ lịch sử năm nghìn năm!
Giọng Tạ Lan Chi căng thẳng, thận trọng trả lời: “Đại diện cho nhà họ Tần đều trường thọ.”
“Không sai!” Lục thúc công vuốt râu bạc, khẽ thở dài: “Truyền nhân Tần gia tuổi thọ cao nhất là hai trăm linh tám, trong đó còn một ít thừa kế c.h.ế.t yểu vì thiên tai nhân họa.”
“!” Gương mặt cao quý nho nhã của Tạ Lan Chi, khẽ co giật.
Hai trăm linh tám tuổi?
Đây chắc chắn là đang kể thần thoại chứ?!
Tần Xu ngẩng đầu dáng vẻ kích thích của Tạ Lan Chi, cắt ngang hồi ức của Lục thúc công.
“Lục thúc công, ngài đừng lải nhải nữa, nhanh lên .”
Lục thúc công buông tay đang véo râu xuống, tủm tỉm : “Xem , già lời cũng nhiều.”
Ông để dấu vết Tạ Lan Chi: “Ta thẳng nhé, Tần gia nếu sống cuộc sống thượng lưu, dựa bí thuật trường thọ của Tần thị, còn khả năng khởi t.ử hồi sinh của A Xu, Tần gia sớm trở thành khách quý của bao quan to quý nhân.
Tần gia khí phách trường tồn, hành y cứu cũng tộc huấn, quá theo đuổi cuộc sống xa hoa, hôm nay A Xu đưa ngươi về tế tổ tộc phả, chỉ vì ngươi là bạn đời mà nó chọn, vì ngươi xuất danh môn, một cha là thống soái.”
Tạ Lan Chi liếc Tần Xu vẻ mặt điềm nhiên, giọng trầm thấp: “Vãn bối hiểu.”
“Ngươi hiểu là .” Lục thúc công chỉ ngôi nhà tre dựng tạm: “Đi quần áo , giờ lành đến, nên tế tổ .”
Tần Xu ôm bộ áo choàng sẫm màu trong lòng, kéo tay áo Tạ Lan Chi.
“Anh theo em.”
Đôi vợ chồng trẻ sự chú ý của , bước ngôi nhà nhỏ thoang thoảng hương tre.
Trong nhà tre.
Bốn góc đặt những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ lớn, bàn gỗ thô đốt một hàng nến, chiếu sáng rực cả căn nhà nhỏ.
Tần Xu giũ bộ áo choàng trong lòng , cởi cúc áo cổ, thúc giục:
“Anh cởi quần áo , đừng bỏ lỡ giờ lành tế lễ.”
Tiếng quần áo sột soạt vang lên.
Tạ Lan Chi nhanh ch.óng cởi quần áo của , thấy Tần Xu vẫn còn đang bận rộn, thản nhiên ghế dài.
Đôi mắt đen sâu thẳm phần thâm tình của Tạ Lan Chi, chằm chằm Tần Xu gương mặt thanh tú dịu dàng.
Không vì ảo giác do ánh sáng đỏ trong nhà bao phủ lên Tần Xu .
Tạ Lan Chi cảm thấy cô, dường như thêm một tầng bí ẩn.
Gương mặt cao quý trai của Tạ Lan Chi lộ vẻ trầm tư, hàng mi dài rậm cụp xuống, tạo thành một bóng hình quạt mắt.
Tần Xu đưa áo choàng , phát hiện Tạ Lan Chi một mảnh vải che , tầm mắt hạ xuống, thấy một đôi chân nhỏ lộ trong khí.
Cô ngạc nhiên hỏi: “Sao cởi hết ?!”
Tạ Lan Chi nhướng mi, vẻ mặt vô tội: “Không em bảo cởi .”
“…” Tần Xu chằm chằm gương mặt trai, chút lưu manh của đàn ông, cô hít sâu một hỏi: “Quần lót của , còn ?”
“Không còn, em xem?” Tạ Lan Chi chậm rãi dậy.
Tần Xu phát hiện vẻ trêu chọc ẩn giấu trong mắt đàn ông, vội vàng liếc qua vùng bụng săn chắc, cơ bắp đẽ của Tạ Lan Chi, nhanh ch.óng .
Cô cầm áo choàng trong tay, đưa , thẹn giận :
“Quần áo chuẩn xong , mau mặc .”
Tạ Lan Chi thẳng dậy , eo chỉ mặc quần lót, mà còn một chiếc quần giữ ấm kéo đến bắp chân.
Anh nhận lấy chiếc áo choàng sẫm màu trong tay Tần Xu, mà trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô.
Tạ Lan Chi nghiêng đến gần tai Tần Xu, giọng quyến rũ, nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan bảo, em .”
Tần Xu tưởng phân biệt cảnh mà tán tỉnh, mặt đỏ bừng: “Xin mau mặc quần áo !”
Bây giờ cô rõ ràng đối với Tạ Lan Chi, ngày càng kiên nhẫn, cũng thỏa hiệp hơn nhiều.
May mà, Tạ Lan Chi khá lời.
Quần áo trong tay Tần Xu lấy , cô định thở phào nhẹ nhõm, tay kéo một cái.
Khoảnh khắc tiếp theo, chạm làn da săn chắc, còn vương ấm.
Đôi mắt của Tần Xu trợn to, trong mắt cũng bùng lên hai đốm lửa nhỏ, nhanh ch.óng đầu .
Ngay lúc Tần Xu sắp nổi giận, cô thấy Tạ Lan Chi khoác áo choàng, phần lộ cơ bụng săn chắc, chiếc quần giữ ấm ở eo, một bàn tay to khẽ kéo , để lộ chiếc quần lót màu xám bên trong.
Tạ Lan Chi rõ ràng đang mặc quần áo, nhưng cảnh lọt mắt Tần Xu, một vẻ gợi cảm khó tả.
Cô chằm chằm bàn tay thon dài như ngọc của đàn ông đang kéo mép quần, tiền đồ mà nuốt nước bọt hai .
Bàn tay Tần Xu đặt bụng Tạ Lan Chi, vô thức xoa nhẹ hai cái.
“Hít—”
Tiếng hít khí lạnh vang lên.
Bàn tay vết chai do cầm s.ú.n.g, phủ lên mu bàn tay đang động loạn của Tần Xu.
Giọng Tạ Lan Chi khàn khàn: “Ngoan bảo, đừng chạm lung tung, tự chủ của bây giờ bằng đây.”