(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 274: A Xu Có Thù Tất Báo
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:00:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửu cô nương ngước Tần Xu, khinh thường : “Cô mơ !”
“Vậy chúng cứ chống mắt lên mà xem.”
Giọng Tần Xu trong trẻo và sạch sẽ, mang theo một tia lạnh lẽo.
Cô dậy, ở vị trí bên hông Cửu cô nương, từ cao xuống đối phương.
“Các chính là lũ bọ hung trốn trong rãnh nước bẩn, thấy ánh sáng là c.h.ế.t! G.i.ế.c c.h.ế.t các dễ như trở bàn tay.”
A Mộc Đề ở bên cạnh tư thế của Tần Xu, và ánh mắt thấy chút giận dữ nào nơi đáy mắt cô, lập tức nhận ngay, Tần Xu là cố ý , cố tình chọc giận Cửu cô nương.
Cửu cô nương quả nhiên tức nhẹ, sắc mặt trắng bệch, c.h.ử.i ầm lên: “Đồ khốn nạn! Chúng là những chiến sĩ trung thành, dũng cảm, tinh thần hy sinh! Còn tinh thần đoàn kết mà lũ hạ đẳng các , vĩnh viễn cũng học !”
Lúc cô gào thét điên cuồng, vết thương cổ nứt , lượng m.á.u lớn nhuộm đỏ băng gạc.
Tần Xu nhẹ nhàng vuốt ve bụng bầu, nhẹ tênh định nghĩa: “Nói , cũng chỉ là một đám ô hợp.”
Cửu cô nương như chịu sự sỉ nhục cực lớn, tức giận gầm thấp: “Chúng là dũng cảm sợ hãi! Tinh thần võ sĩ đạo in sâu mỗi một trung thành, chúng là những kẻ báo thù sợ sống c.h.ế.t!”
Khóe môi Tần Xu khẽ nhếch, ánh mắt như thực chất, từng tấc từng tấc lướt qua Cửu cô nương, giọng điệu trào phúng :
“Các là lũ cặn bã in sâu trong lòng vô Hoa Hạ.”
“Trung thành? Từ xưa đến nay, âm hiểm xảo trá, đê tiện vô sỉ mới là nhãn mác của các .”
“Các vĩnh viễn đều là lũ chuột nhắt và bọ hung thấy ánh sáng trong rãnh nước bẩn! Đi đường ai thấy cũng đ.á.n.h!”
Cửu cô nương tức giận thôi, hai mắt gắt gao trừng Tần Xu, thế mà một chữ cũng .
“Phụt——!”
Đột nhiên, cô ngửa cổ phun một ngụm m.á.u tươi lớn.
Tần Xu tại chỗ thưởng thức, dáng vẻ Cửu cô nương tức c.h.ế.t tươi.
Trước đó cô , Cửu cô nương c.h.ế.t, qua sự đồng ý của cô mới .
Cứu về, động động môi mỏng chọc tức đến c.h.ế.t.
Tần Xu nhếch đôi môi đỏ mọng tạo thành một đường cong vui vẻ, sương m.á.u phun rải trong trung, nhỏ xuống mặt đất, nhuộm nó thành một mảng lớn màu đỏ mận, chỉ cảm thấy còn chuyện gì sảng khoái hơn thế nữa.
Một trong những viên cảnh sát, đá một cước m.ô.n.g nhân viên y tế.
“Còn ngây đó gì, mau cứu !”
Nhân viên y tế ngớ , khi đá một cước, mới lăn lê bò toài lao đến mặt Cửu cô nương.
Anh lập tức cứu , mà thăm dò thở của Cửu cô nương.
Nhân viên y tế ngẩng đầu , giọng căng thẳng : “Người, c.h.ế.t .”
Với lượng m.á.u thổ thế , ai mà chẳng lạnh nhanh chứ.
Tần Xu chớp chớp đôi mắt quyến rũ, giọng điệu vô tội : “Các cũng thấy đấy, là cứu cô , là tự cô tìm c.h.ế.t, còn tự tức c.h.ế.t, chuyện liên quan gì đến nhé.”
Nói đến cuối cùng, cô nhún vai, khẽ thở dài: “Tuổi còn trẻ, nghĩ quẩn thế chứ.”
Mấy trong phòng, vẻ mặt phức tạp chằm chằm Tần Xu.
Họ hẹn mà cùng oán thầm —— Nếu cô bớt vài câu, cô gái cũng đến nỗi tức c.h.ế.t.
Tần Xu khá phong tình vuốt vuốt mái tóc dài, thản nhiên : “Không việc gì đây, các cũng tranh thủ thời gian dọn dẹp , m.á.u me gớm quá.”
Cô nhấc chân bước qua t.h.i t.h.ể Cửu cô nương, thẳng ngoài cửa phòng thẩm vấn.
A Mộc Đề phía nhắc nhở: “Chị dâu, kim vàng còn rút.”
Bước chân tiến về phía của Tần Xu dừng : “Dính m.á.u của tiểu quỷ t.ử, chê nó bẩn.”
A Mộc Đề im tại chỗ nhúc nhích, chằm chằm cây kim vàng lấp lánh: “Vứt tiếc quá, dùng nó đổi tiền cũng mà.”
Tần Xu đầu một cái, : “Ý kiến tồi, nhưng nhớ rửa sạch đấy.”
“Được thôi!”
A Mộc Đề lật đật rút kim, dùng nước sát trùng tại hiện trường lau sạch sẽ.
Trên đường Tần Xu phòng họp, gặp một ngờ tới.
“Đồng chí Tần Xu!”
Một đàn ông mặc đồng phục, từ xa thấy bóng dáng Tần Xu, hề bất ngờ gọi .
Tần Xu cũng thấy đàn ông cầm sổ ghi chép tay, trong đáy mắt tiên lộ một tia kinh ngạc, đó chào hỏi: “Cảnh quan Hình, lâu gặp.”
Hình Nghị chằm chằm bụng bầu tròn xoe của Tần Xu, khóe môi giật giật hỏi: “Cô, đây là m.a.n.g t.h.a.i ?”
Mới hơn một năm gặp, bụng Tần Xu to hơn .
Tần Xu vuốt ve bụng bầu, e thẹn : “Mang t.h.a.i năm tháng .”
A Mộc Đề chằm chằm Cảnh quan Hình một lúc, mới nhận đây là tình địch của Lan ca, lập tức lộ vẻ mặt như lâm đại địch.
Cậu bước nhanh tới: “Chị dâu, Lan ca chắc đợi sốt ruột , chúng trong ?”
“Được——” Tần Xu gật đầu, tạm biệt Hình Nghị: “ còn việc, hẹn gặp .”
Hình Nghị im tại chỗ nhúc nhích, đưa mắt A Mộc Đề bảo vệ Tần Xu bước phòng họp xong, sải bước tới.
“Báo cáo!”
Giọng dõng dạc, khiến trong phòng họp đều nhíu mày.
A Mộc Đề và Tần Xu đầu Hình Nghị, đối mặt với khuôn mặt nghiêm túc chút biểu cảm của .
Điền Lập Vĩ ở vị trí chủ tọa thấy Hình Nghị, nở một nụ thiết: “Tiểu Hình đến , thẩm vấn Hoàng Bưu thế nào ?”
Hình Nghị liếc Tạ Lan Chi đang bên cạnh Điền Lập Vĩ, tư thế thả lỏng, trầm mặc tự chủ, trong xương tủy đối phương in sâu khí độ cao quý thâm căn cố đế.
Đứa con cưng của trời sinh tôn quý .
Từ đầu đến cuối, đều cho một ánh mắt nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-274-a-xu-co-thu-tat-bao.html.]
Hình Nghị thu hồi ánh mắt, giơ giơ cuốn sổ ghi chép trong tay với Điền Lập Vĩ, thái độ cung kính báo cáo: “Lời khai thẩm vấn ở đây, nghi phạm Hoàng Bưu thừa nhận, và một phụ nữ gốc Nhật tên Tiểu Cửu, hợp tác khống chế Thích phó thư ký, lợi dụng chênh lệch thông tin tuyên bố ngoài, Thích phó thư ký là ô dù bảo vệ của chúng...”
Không đợi Hình Nghị xong, nụ mặt Điền Lập Vĩ biến mất, trầm giọng hỏi: “Cậu chắc chắn chứ?”
Hình Nghị thẳng phía , thái độ kiêu ngạo siểm nịnh : “Trong quá trình thẩm vấn, Lạc sư của Bộ đội 963, chỉ huy tối cao của Không quân, cùng với tướng lĩnh của Lữ đoàn Lục quân cùng dự thính, từng chữ trong quá trình phạm tội mà Hoàng Bưu khai nhận, và đồng nghiệp đều ghi chép rõ ràng, thành ba bản, dám bất kỳ chỗ nào sơ suất.”
Sắc mặt Điền Lập Vĩ trở nên khá khó coi, ẩn ý liếc Tạ Lan Chi đang ung dung tự tại bên cạnh.
Lạc sư của Bộ đội 963, chỉ huy tối cao của Không quân, tướng lĩnh của Lữ đoàn Lục quân cùng dự thính?
Mấy lão già nắm giữ quân quyền , rõ ràng là đến chống lưng cho Tạ Lan Chi!
Tần Xu đến mặt Hình Nghị, chỉ cuốn sổ ghi chép tay , hỏi: “ thể xem ?”
Hình Nghị nghĩ đến phận hiện tại của Tần Xu, liền đưa cuốn sổ ghi chép qua.
Tần Xu lật xem từng chữ từng câu, từ một loạt tên t.h.u.ố.c cấm, tìm thấy một tên t.h.u.ố.c quen thuộc.
“Lại là Conapatadine.”
Tai Tạ Lan Chi nhạy bén bắt lời oán thán của Tần Xu, giọng chậm rãi hỏi: “A Xu đang gì ?”
Tần Xu cầm cuốn sổ ghi chép về phía Tạ Lan Chi, chỉ cho xem những loại t.h.u.ố.c cấm đó.
“Conapatadine, còn mấy loại t.h.u.ố.c đều là t.h.u.ố.c cấm, uy lực khi chúng trộn lẫn với , chỉ khiến nghiện, còn khiến thần trí tỉnh táo, trở nên lờ đờ mờ mịt, gần như đạt đến mức độ lời răm rắp.”
Tạ Lan Chi nghiêng đầu Điền Lập Vĩ, đầy ẩn ý hỏi: “Anh Minh Uy khống chế, Điền thư ký chút tin tức nào ?”
Điền Lập Vĩ sắc mặt nặng nề, tứ lạng bạt thiên cân: “Thích phó thư ký thường xuyên ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới, đây bận rộn việc giải tỏa đền bù khu Nam Vân Quyến, quy hoạch thiết kế trung tâm thương mại, còn bận rộn dự án đường cao tốc Kinh Quyến, gì thời gian chuyện gì cũng quan tâm đến đời sống cá nhân của Thích phó thư ký.”
Tạ Lan Chi dường như chấp nhận cách , thầm gật đầu: “Là hiểu lầm chú Điền , Vân Quyến một mớ bòng bong lớn như đè lên vai ngài, thực sự là quá vất vả .”
Điền Lập Vĩ khiêm tốn tiếp lời: “Không vất vả vất vả, thể việc vì Vân Quyến, để kinh tế địa phương phát triển định lên, mức sống của dân nâng cao, là việc nghĩa bất dung từ!”
Tạ Lan Chi dậy : “Ngài vất vả như , phận con cháu nên phiền nữa, xin phép về .”
Điền Lập Vĩ vội vàng dậy tiễn khách: “Được, tiễn cháu và cháu dâu.”
Tạ Lan Chi đỡ cánh tay Tần Xu, ngoài cửa phòng họp, lúc ngang qua Thích Minh Uy quần áo ướt đẫm mồ hôi, hai vợ chồng dừng bước.
Tạ Lan Chi liếc Thích Minh Uy thể mở miệng, ánh mắt đầy cầu cứu.
Anh rũ mắt hỏi Tần Xu: “A Xu, rút kim ?”
“Được !”
Thủ pháp rút kim của Tần Xu khá thành thạo, trong chớp mắt thành.
Tạ Lan Chi dặn dò: “A Mộc Đề, đỡ Thích phó thư ký, chúng .”
“Vâng, Lan ca——”
A Mộc Đề đến bên cạnh Thích Minh Uy, đỡ đang bủn rủn chân tay ngoài.
“Đợi !”
Tiếng ngăn cản của Điền Lập Vĩ từ phía vang lên.
Tạ Lan Chi từ từ đầu , dung mạo cao quý nho nhã, giọng trong trẻo hỏi: “Chú Điền còn việc gì ?”
Điền Lập Vĩ dùng giọng điệu công sự công biện: “Thích Minh Uy các thể đưa , ở phối hợp điều tra.”
Tạ Lan Chi nụ giảm, nhưng ý chạm đến đáy mắt: “Chuyện e là thứ cho khó tòng mệnh.”
Điền Lập Vĩ lắc đầu, ỷ vai vế, dùng giọng điệu dạy dỗ : “Lan Chi, cháu là ban bệ của đại viện văn phòng Vân Quyến chúng , hiểu quy trình của chúng phức tạp đến mức nào, suy nghĩ của những lính các cháu đơn giản, giống chúng mỗi bước đều cần quy trình, là cái kiểu múa đao múa s.ú.n.g của các cháu...”
Tần Xu Điền Lập Vĩ đang mang nụ , ỷ lão mãi lão, trong đôi mắt thanh lãnh lóe lên một tia bực tức.
Ông , chẳng là vòng vo Tạ Lan Chi đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển .
Tạ Lan Chi tính tình , một câu khiến Điền Lập Vĩ biến sắc mặt.
“Chú Điền, lúc đến đây, nhận điện thoại của Bác Thích, ông cụ bảo đích đưa Minh Uy về Kinh Thị.”
Điền Lập Vĩ nhíu c.h.ặ.t mày, dường như gặp chuyện nan giải.
Một lúc , ông khẽ thở dài: “Vậy , để với nhạc phụ (Khương lão) một tiếng, chuyện trong quá phức tạp, đừng để xảy hiểu lầm, gây mâu thuẫn thì .”
Đôi mắt u tĩnh như đầm sâu của Tạ Lan Chi chằm chằm Điền Lập Vĩ, ông đang chột sợ hãi.
Điền Lập Vĩ quả thực gan động đến của Thích gia.
hành vi buông xuôi mặc kệ của ông , nghi ngờ gì chính là đồng phạm của đám ám hại .
Tạ Lan Chi khẽ gật đầu: “Vậy chúng xin phép cáo từ .”
Ngoài cửa cục cảnh sát.
Tần Xu ghế , Thích Minh Uy đẩy mạnh thùng xe, tiếp theo là Tạ Lan Chi với đôi chân dài miên man.
Anh lên xe, dùng chiếc còng tay tiện tay lấy từ , còng c.h.ặ.t Thích Minh Uy .
“Ngứa quá! ngứa !”
“Thuốc, cho t.h.u.ố.c, một viên thôi cũng ...”
“Không! Cho nửa viên cũng , sắp ngứa c.h.ế.t !”
Thích Minh Uy lên xe, còn là chính nữa, run rẩy ngừng.
Tạ Lan Chi giọng điệu nghiêm khắc cảnh cáo: “Trước khi về đến nhà phát tác, nếu ném xuống xe!”
Tần Xu chứng kiến thủ đoạn thô bạo của Tạ Lan Chi, khiến Thích Minh Uy ý thức tỉnh táo, cổ tay đều cấn xước.
“Chuyện một mũi kim thể giải quyết, gì để chịu khổ thế .”
Cô sờ kim vàng từ trong ống tay áo , chuẩn cho Thích Minh Uy dễ chịu một chút, bàn tay từ trung đưa tới ngăn cản.
Những ngón tay thon dài với các khớp xương rõ ràng của Tạ Lan Chi, bao phủ lên mu bàn tay Tần Xu.
“Anh vẫn còn lý trí, chính là để nhớ kỹ nỗi đau , mới thể nhớ lâu !”