(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 145: Tạ Lan Chi, Anh Bị Người Ta Trộm Nhà Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:56:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Xu kéo rèm cửa ren, bất chấp đang mang thai, xoay nhào lên giường lăn lộn.

Tạ Lan Chi !

Thời kỳ nguy hiểm của cô qua.

Sau ba tháng m.a.n.g t.h.a.i là thời kỳ an , vợ chồng thể quan hệ.

Tạ Lan Chi những ngày , cô với ánh mắt nguy hiểm, luôn rục rịch.

Khiến Tần Xu kinh hồn bạt vía, sợ đêm đến.

Càng sợ buổi tối Tạ Lan Chi ôm ngủ, dù thì sự tồn tại của thứ … vẫn mạnh mẽ.

Tần Xu vui vẻ lăn qua lăn giường.

Những ngày tiếp theo, cô quả thực thể sảng khoái hơn!

Đợi Tạ Lan Chi về, bụng cô lớn, đến lúc thể quan hệ.

Tần Xu vui như hoa nở bò dậy từ giường, tủm tỉm tự với ,

“Đời đắc ý tận hưởng, đắc ý ngày nào ngày đó…”

Tâm trạng của Tần Xu, kéo dài đến trưa ngày hôm .

Mẹ chồng cùng bố chồng ngoài giao tiếp, cô trong phòng khách bày biện bộ ấm .

A Hoa tẩu từ ngoài cửa bước , sắc mặt lắm.

“Thiếu phu nhân, Tần Bảo Châu gặp ngài.”

Tần Xu đưa tách pha đến mũi ngửi một cái, nhàn nhạt hỏi: “Cô đến gì?”

A Hoa tẩu đáp: “Không , chỉ gặp ngài một .”

Tần Xu nghĩ đến hai tháng , Tần Bảo Châu chuyện mất mặt trèo cửa sổ.

Cô đặt tách trong tay xuống, ngón tay thon dài xinh , nhẹ nhàng xoa bóp thái dương.

“Để cô .”

“Vâng ——”

A Hoa tẩu rời lâu, Tần Bảo Châu mặt mày rạng rỡ tươi đến.

Vết thương mặt cô lành, tỏa ánh hào quang của sắp , khí chất cũng trở nên dịu dàng.

Tần Xu nhướng mày, Tần Bảo Châu từ xuống , cảm thấy cô như biến thành khác.

“Chị họ, em đến xin chị.”

Tần Bảo Châu bước tới, đưa món quà trong tay qua.

Tần Xu sofa, tư thế hề đổi, cằm khẽ gật: “Để bàn .”

Nụ của Tần Bảo Châu cứng , Tần Xu dáng vẻ đoan trang, mơ hồ cảm thấy chút quen thuộc.

Tại cảm nhận từ Tần Xu…

Khí chất tao nhã và cao quý như truyền từ một dòng dõi với Tạ phu nhân, như thể sinh .

“Nhìn chằm chằm như gì? Mặt hoa ?”

Tần Xu Tần Bảo Châu đến trong lòng phát hoảng, sờ sờ mặt, nghi hoặc hỏi.

Tần Bảo Châu lập tức hồn, đặt quà lên bàn, gượng: “Chị họ xinh quá, em nhất thời ngây .”

“…” Tần Xu mặt đầy vô ngữ.

Tần Bảo Châu uống nhầm t.h.u.ố.c , là miệng ăn mật ong.

Tần Xu khóe môi co giật hỏi: “Nói , tìm chuyện gì?”

Tần Bảo Châu bên cạnh cô, mặt lộ nụ chạm đến đáy mắt.

“Chúng là chị em, đều mang thai, em chỉ đến chuyện với chị thôi.”

Không hề khoa trương!

Tần Xu nổi hết cả da gà.

Cô rùng một cái, càng cảm thấy Tần Bảo Châu sắp tung chiêu lớn.

Tần Xu mày khẽ nhíu, giọng lạnh lùng: “Có chuyện gì thì thẳng, đừng ở đây vòng vo nữa.”

Nụ mặt Tần Bảo Châu nhạt ít, giả vờ hờn dỗi: “Nói gì , em chỉ đến thăm chị thôi.”

Tần Xu xoa bóp thái dương, đầu dặn dò A Hoa tẩu: “Tiễn khách, mệt , lên lầu nghỉ ngơi.”

“Vâng, thiếu phu nhân ——”

A Hoa tẩu đến mặt Tần Bảo Châu, đưa tay : “Mời!”

Cơ thể Tần Bảo Châu co rúm .

nhớ hai tháng , nhốt trong phòng tối nhỏ quỳ chép sách, A Hoa tẩu sửa tư thế quỳ của cô , cảm giác đau đớn khi roi mây quất .

Tần Bảo Châu gượng: “ còn chuyện với chị họ, cô xuống .”

A Hoa tẩu hề động đậy, ánh mắt lạnh như băng chằm chằm Tần Bảo Châu.

Tần Bảo Châu đành dùng ánh mắt cầu xin Tần Xu.

“Chị họ, em thật sự chuyện với chị.”

Tần Xu xua tay với A Hoa tẩu, vẻ mặt thờ ơ: “Nói , đây.”

Tần Bảo Châu bóng lưng A Hoa tẩu rời , nụ mặt dần biến mất.

thả lỏng cơ thể ngả lưng ghế sofa, vắt chéo chân, thương hại Tần Xu.

“Chị họ, ngay lời bóng gió, hôm nay em đến là cho chị một tin.”

Tần Xu chống tay lên tay vịn sofa, một tay chống cằm.

“Ừm ——” cô giọng điệu qua loa, lười biếng.

Tần Bảo Châu chịu dáng vẻ lạnh lùng tự cao của Tần Xu, đáy mắt lóe lên một tia ác ý.

dường như đủ tự tin, tiếp theo thể kích động Tần Xu.

“Tạ Lan Chi thích cô.”

Giọng Tần Bảo Châu run rẩy vì kích động, khó che giấu giọng điệu ý .

Tần Xu mí mắt cũng thèm động, thản nhiên : “Cô chính là cái ?”

Giọng điệu của cô, dường như thất vọng.

Tần Bảo Châu cảm thấy Tần Xu đang giả vờ, thực trong lòng để ý.

ngẩng cằm : “Chị của em, hôm nay em chỉ những điều , chuyện t.ử tế với chị mà.”

Tần Xu đợi đến mức chút kiên nhẫn, tức giận : “Cô thì nhanh lên, đừng lãng phí thời gian của .”

Vẻ mặt kiên nhẫn của cô, khiến Tần Bảo Châu cho rằng là thẹn quá hóa giận.

“Đương nhiên, tiếp theo, cô cho kỹ.”

“Cô ? Có với , Tạ Lan Chi bản tính bạc bẽo, lòng độc ác, là một con quái vật m.á.u lạnh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-145-ta-lan-chi-anh-bi-nguoi-ta-trom-nha-roi.html.]

“Tình cảm là thứ thể từ bỏ bất cứ lúc nào, tham vọng của như lửa cháy lan đồng cỏ, hôn nhân chỉ là vật phụ thuộc của .”

“Cô là thiên sinh dựng thể thì , chẳng qua cũng chỉ là bậc thang để Tạ Lan Chi leo lên, những như họ kết hôn sinh con, đều là khuyết điểm…”

Tần Xu đến buồn ngủ, nhưng một câu nào lọt tai.

Miệng của Tần Bảo Châu, vẫn còn lải nhải ngừng.

Không ngoài việc Tạ Lan Chi cần tình cảm, Tần Xu chỉ là một quân cờ, là công cụ sinh sản, sẽ bao giờ ai yêu cô.

Nửa giờ .

Tần Bảo Châu đến khô cả họng, giọng cũng khàn .

Tần Xu tiện tay cầm tách bàn, đưa đến mặt Tần Bảo Châu, “Khát ? Uống tách .”

“Coi như cô còn chút lương tâm!”

Tần Bảo Châu nhận lấy tách , uống một ngụm lớn.

“Chậc chậc… đây là gì, đắng chát, còn mùi lạ.”

Tần Xu nheo đôi mắt như trăng lưỡi liềm, thản nhiên : “Là nước rửa .”

Chính là nước đầu tiên khi pha , để loại bỏ bụi bẩn, tạp chất.

Tần Bảo Châu hiểu những điều , “Nước rửa là gì?”

Tần Xu nhịn : “Là thứ , uống lợi cho cô.”

Nghe , Tần Bảo Châu uống hết cả tách nước rửa , uống xong còn chép miệng một cái.

đặt tách xuống, thấy vẻ mặt Tần Xu bình tĩnh, trực giác điều .

“Vừa nãy đến ? Ồ… Tạ Lan Chi thích cô.”

Tần Xu gật đầu: “ , thích .”

Tần Bảo Châu mặt đầy thương hại, khẽ thở dài: “Tần Xu, cô thật đáng thương.”

Tần Xu chớp chớp đôi mắt vô tội: “ , thật đáng thương.”

Tần Bảo Châu: “Gả cho một đàn ông cả đời thích .”

Tần Xu: “Ừm, đàn ông thích .”

Tần Bảo Châu: “Nhà họ Tạ chỉ lợi dụng cô, cô chữa khỏi cho Tạ Lan Chi, còn sinh con đẻ cái cho nhà họ Tạ, đúng là công cụ sinh sản.”

Tần Xu: “Lợi dụng , là công cụ.”

Tần Bảo Châu: “Đợi cô sinh con xong, hình xuống cấp, nhà họ Tạ sẽ đá cô .”

Tần Xu gật đầu, buồn bã : “ đáng thương quá.”

Tần Bảo Châu đột nhiên phát hiện điều , tại Tần Xu cãi vã ầm ĩ, giọng điệu cũng bình tĩnh đến kỳ lạ.

liếc mắt , Tần Xu đang dựa sofa, ngũ quan dung mạo kiều diễm vô song.

Phát hiện đáy mắt cô ánh lên ý vui vẻ, vẻ mặt cũng là sự trêu chọc nên lời.

Tần Bảo Châu run rẩy một cái, tức giận : “Cô thái độ gì , cô tin ?”

Tần Xu dùng giọng điệu thoải mái, vô tội : “Tin chứ, vẫn luôn mà.”

Tần Bảo Châu: “Vậy tại tức giận, tại lóc?”

“Những gì cô đều quan tâm, tại lóc?”

Câu hỏi ngược của Tần Xu, khiến Tần Bảo Châu á khẩu trả lời , còn cảm thấy chút hoang đường.

Đây là phản ứng của bình thường.

Người phụ nữ nào thấy chồng yêu , thể bình tĩnh như , mặt còn treo nụ rạng rỡ.

Tần Bảo Châu cam tâm , vẫn là trộm gà còn mất nắm thóc.

hít một , tiếp tục : “Tần Xu, với y thuật của cô hiện nay, thể đầu quân cho gia tộc khác, tìm một đàn ông yêu cô sống hạnh phúc cả đời.”

Màu mắt Tần Xu sâu hơn vài phần, trực giác sắp vấn đề chính.

Đôi môi đỏ mọng của cô hé mở, thăm dò hỏi: “Ví dụ?”

Tần Bảo Châu nghĩ ngợi : “Nhiều lắm, nhà quyền quý ở Kinh thị, chỉ một Tạ gia.”

Tần Xu mày liễu nhíu c.h.ặ.t: “ cửa lớn cửa nhỏ , những điều .”

Tần Bảo Châu hứng khởi, lạnh : “Nói mà, Tạ gia đang lợi dụng cô, họ ngay cả cửa cũng cho cô !”

liếc A Hoa tẩu bếp, lén lút đến gần Tần Xu.

cho cô một chuyện nữa, những ngày ít hỏi thăm về cô.”

“Họ tặng quà cho cô, đều Tạ gia chặn , cũng ý đồ gì.”

Chuyện Tần Xu rõ.

Đều là những trong nhà bệnh nhân, nhưng vẫn tiếp xúc với cô.

Tần Xu lười đối phó với họ, đều giao cho chồng xử lý.

Thấy Tần Bảo Châu gì hữu ích, Tần Xu đưa tay che miệng, ngáp một cái.

“A ha… buồn ngủ , chuyện gì thì cô về .”

Tần Bảo Châu còn định xúi giục , đột ngột cắt ngang, sắc mặt trầm xuống, vui.

“Cô là thế nào , bụng nghĩ cho cô, để tâm chút nào.”

Tần Xu nhếch môi, khẩy: “Những gì cô đều là một đống lời vô nghĩa.”

Cô cũng hồ đồ .

Còn tưởng là nào đó, thông qua Tần Bảo Châu lôi kéo cô, từ đó tính kế Tạ gia.

Nghe , Tần Bảo Châu mới là lợi dụng.

Tần Bảo Châu vọt dậy, chỉ mũi Tần Xu gầm nhẹ: “Thu cái bộ mặt hồ ly tinh vạn sự kinh động của cô , cô lừa khác, lừa ! Trong lòng cô chắc chắn để ý, chỉ là đang giả vờ thôi!”

Tần Xu chằm chằm bàn tay đó, màu mắt lạnh: “Tay của cô nữa ?”

Một câu nhẹ nhàng, thấm đẫm hàn ý thấu xương.

Tần Bảo Châu thu tay , hít sâu một , đầy ác ý : “Cô còn , Tạ Lan Chi một phụ nữ yêu.”

Ngón tay Tần Xu co , khuôn mặt bình tĩnh một khoảnh khắc thể giữ .

Tần Bảo Châu mỉa mai : “Năm đó Tạ Lan Chi vì phụ nữ yêu, tiếc quỳ mưa, Tạ phụ tức giận, còn dùng gia pháp đ.á.n.h .”

“Chuyện cả đại viện đều , cô Tần Xu thì là cái thá gì, chẳng qua chỉ là công cụ để Tạ gia nối dõi tông đường.”

“Hắn Tạ Lan Chi gia thế tầm thường, là thiên chi kiêu t.ử, vì một phụ nữ mà quỳ gối, thể thấy yêu đối phương đến mức nào.”

“Tần Xu, cô chỉ là một con hề, Tạ Lan Chi căn bản yêu cô.”

Tần Xu từ từ thẳng dậy, khóe môi cong lên một nụ dịu dàng vô cùng.

Chỉ giọng ngọt ngào của cô, thản nhiên hỏi,

“Người phụ nữ đó là ai?”

 

 

Loading...