Cho dù sự đe dọa của Điền Kiều và chú hai Điền cũng vô dụng. Lời đe dọa của họ nếu tác dụng, ban đầu Điền Vi Sách ly hôn nước ngoài. Trừ phi Điền Vi Sách thứ nhất đ.á.n.h bại bằng thực lực tuyệt đối, nếu ông sẽ phục. dạo Điền Vi Sách thực sự im ắng. Vì Điền Kiều tò mò, dạo ông rốt cuộc đang gì?
Chuyện đến đây tham gia cuộc thi, Điền Kiều với Điền Vi Sách. Đã lâu liên lạc, khi đến nhà Điền Vi Sách, Điền Kiều chắc ông còn sống ở đây . Nếu là khác, định cư ở một nơi sẽ dễ dàng chuyển nhà. Điền Vi Sách thì ? Khó lắm.
Điền Kiều chuẩn tâm lý một chuyến uổng công. Cô và Lãnh Tiêu đến đột ngột, Điền Vi Sách nhà cũng bình thường. May mà họ cũng thực sự tìm Điền Vi Sách. Đây chỉ là một cái cớ.
họ vồ hụt. Điền Vi Sách những chuyển nhà, ông còn dẫn cả gia đình cửa đón Điền Kiều và Lãnh Tiêu.
Hai bên gặp mặt, đợi Điền Kiều mở miệng, Điền Vi Sách nhiệt tình : “Kiều Kiều, lâu gặp. Mau để ba xem nào.”
Nói xong, Điền Vi Sách đợi Điền Kiều phản ứng, nhiệt tình ôm lấy cô, đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân.
“Kiều Kiều của ba lớn , cũng xinh hơn . Tốt lắm. Tốt lắm.”
Điền Kiều Điền Vi Sách ôm đến mức cơ thể cứng đờ, may mà ông chằm chằm cô mãi. Khen ngợi Điền Kiều xong, ông lập tức sang bắt tay Lãnh Tiêu.
“Cậu là Lãnh Tiêu . Tốt lắm, lắm. Chàng trai hiên ngang lẫm liệt như , xứng đôi với Kiều Kiều nhà .”
“Cháu chào ba vợ.” Lãnh Tiêu lịch sự, khiêm tốn chào hỏi Điền Vi Sách. Anh cảm xúc gì với Điền Vi Sách, nên khá thích ứng với sự nhiệt tình của ông.
“Chào , chào .” Điền Vi Sách vui vẻ chào hỏi Lãnh Tiêu.
Đối tượng tái hôn của Điền Vi Sách là Joan, cùng với hai đứa con của ông, cũng vô cùng thiện với Điền Kiều và Lãnh Tiêu. Khi Điền Vi Sách giao tiếp với Điền Kiều và Lãnh Tiêu, họ cũng dùng tiếng Hoa mang âm điệu nước ngoài với Điền Kiều: “Xin chào.”
Trong đó, cô bé lai hoạt bát Jenny tiếng Hoa giỏi nhất. Bởi vì cô bé chỉ xin chào với Điền Kiều, mà còn chúc mừng.
Điền Kiều đang hiểu , liền thấy cô bé vô cùng tự hào lấy từ trong chiếc cặp nhỏ của một tờ báo.
“Chị ơi, chúc mừng chị! Em tự hào về chị.” Khi chuyện, đôi mắt cô bé sáng lấp lánh Điền Kiều, thích cô. Cô bé giơ tờ báo trong tay lên, kiễng chân đưa cho Điền Kiều xem.
Nhìn thấy tờ báo trong tay cô bé, Điền Kiều cuối cùng cũng hiểu vì Điền Vi Sách thể đoán lý do hôm nay cô đến thăm.
“Cảm ơn bảo bối.” Mỉm nhận lấy tờ báo từ tay Jenny, Điền Kiều cúi bế cô bé lên.
Jenny Điền Kiều bế, lập tức càng vui hơn.
“Daddy, Mommy~” Cô bé vui vẻ khoe khoang với vợ chồng Điền Vi Sách. “Chị quán quân bế con !”
Nửa câu cô bé bằng tiếng Hoa, liền dùng tiếng nước ngoài. Điền Vi Sách và Joan mỉm gật đầu với cô bé, bảo cô bé đừng quậy phá kẻo Điền Kiều mệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-460.html.]
Jenny là một cô bé mũm mĩm, nếu Điền Kiều thường xuyên rèn luyện, bế cô bé vài trăm mét, Điền Kiều thật sự chắc .
Arnold cũng thiết với Điền Kiều, thấy chị quán quân bế em gái mà bế , bé hụt hẫng. là con trai, đấng nam nhi đại trượng phu, thể quá kém cỏi. Cậu bé liền nhịn sự ghen tị, ngoan ngoãn theo Điền Kiều.
“Oa!” Lãnh Tiêu chú ý tới sự hụt hẫng của Arnold, một tay nhấc bổng bé lên. Ngồi bờ vai rộng lớn của Lãnh Tiêu, bé nhịn kinh hô thành tiếng.
“Mommy, con cao quá!” Cậu bé cũng nhịn chia sẻ với bố .
Điền Vi Sách và Joan mỉm gật đầu với Arnold, bảo bé vững, ngàn vạn đừng ngã xuống.
Arnold gật đầu thật mạnh, đó dõng dạc gọi Lãnh Tiêu một tiếng: “Anh rể quán quân!”
Khiến nhóm Điền Kiều đều bật .
Đợi trong nhà, Điền Kiều và Lãnh Tiêu mới đặt bọn trẻ xuống. Hôm nay cuối tuần, bọn trẻ vẫn học. Điền Kiều và Lãnh Tiêu đến sớm, Joan mới thể dẫn bọn trẻ đón. Đợi nhóm Điền Kiều nhà, bà liền chào tạm biệt Điền Kiều, bà đưa bọn trẻ học, tiện thể .
Điền Kiều đến đột ngột, Joan việc thể ở nhà tiếp đãi họ là chuyện hết sức bình thường.
Mỉm tặng quà mang theo cho , Điền Kiều liền chào tạm biệt Joan cùng các em. Bọn trẻ nỡ xa Điền Kiều, Jenny liền nũng nịu, mong đợi hỏi Điền Kiều: “Chị ơi, lúc em tan học chị còn ở đây ? Em chị đàn.”
Điền Vi Sách và Joan đều âm nhạc, Jenny và Arnold cũng thích âm nhạc, sùng bái Điền Kiều, Điền Kiều đàn.
Điền Kiều mười một rưỡi trưa chúng tan học, liền sảng khoái : “Còn chứ, buổi trưa chúng còn thể cùng ăn cơm.”
“Oa, tuyệt quá!” Ngoắc tay hứa hẹn với Điền Kiều xong, bọn trẻ mới cuối cùng cũng vui vẻ học.
Đợi bọn trẻ và Joan khỏi, bầu khí náo nhiệt hòa thuận trong nhà mới trở nên xa cách và lạnh nhạt.
Đây mới là dáng vẻ thực sự của Điền Kiều khi đối mặt với Điền Vi Sách. Sự hòa thuận nãy, chỉ là Điền Kiều nể mặt Joan mà thôi. Joan và nhóm Arnold mâu thuẫn với Điền Kiều, cô sẽ vì Điền Vi Sách mà giận cá c.h.é.m thớt lên họ.
Khi Điền Kiều một đối mặt với Điền Vi Sách, nghĩ đến đủ chuyện trong quá khứ, cô liền nổi. Đây là đầu tiên Điền Kiều gặp Điền Vi Sách kể từ khi ông ly hôn, tính cả hai đời cộng .
Bao nhiêu năm trôi qua, yêu hận thuở nhỏ đều nhạt phai. Thật sự bảo Điền Kiều điên cuồng lên án Điền Vi Sách, cô . Cô lặng lẽ đối diện Điền Vi Sách, ông, cũng nên gì.
Điền Vi Sách Điền Kiều đột nhiên trầm mặc, khổ một tiếng, : “Xin , chuyện , là ba đúng.”
Điền Vi Sách vẻ đàng hoàng, nhưng thực ông thích Điền Kiều. Điền Kiều là đứa con đầu lòng của ông. Điền Kiều hồi nhỏ đáng yêu, ông thể nào tình cảm với cô.