[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 412

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:51:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điền Kiều và âm nhạc của cô, trở thành trung tâm của sân khấu, thu hút sự chú ý của tất cả .

Mọi đắm chìm trong nhan sắc của Điền Kiều, vì nó mà kinh diễm. Mọi đắm chìm trong âm nhạc của Điền Kiều, vì nó mà say sưa.

Khoảnh khắc sân khấu kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Toàn trường dậy, vỗ tay bày tỏ lòng tôn kính với Điền Kiều.

Điền Kiều là một nghệ sĩ thực thụ!

Đây là tiên nhạc!

Là tiên nhạc mà chỉ tiên nữ mới thể đàn tấu !

Quan Lị biểu diễn cùng Điền Kiều, càng là đầu tiên, cảm nhận vô cùng rõ ràng cách giữa cô và Điền Kiều.

Đó là một hố sâu mà Quan Lị thể vượt qua trong thời gian ngắn. Cho dù bản nhạc , Quan Lị luyện tập thuần thục . Lần , gặp Điền Kiều bung hết hỏa lực, Quan Lị cũng chống đỡ nổi.

Suýt chút nữa, Quan Lị đỡ màn biểu diễn của Điền Kiều.

Trước khi biểu diễn, Quan Lị lo lắng thời tiết quá lạnh, ngón tay cô cóng, sẽ ảnh hưởng đến việc phát huy. Trên sân khấu, Quan Lị vì áp lực của Điền Kiều, trực tiếp khiến adrenaline tăng vọt, căng thẳng đến toát mồ hôi.

Quá mạnh!

Điền Kiều hôm nay thực sự quá mạnh!

Quan Lị tung hết bản lĩnh, dốc lực để kéo đàn, cô cũng bằng một nửa trình độ của Điền Kiều.

Sự đối lập đó quá rõ ràng, quá thê t.h.ả.m.

Trong những ngày đông giá rét, Quan Lị kéo xong vĩ cầm, tâm trạng vẫn thể bình phục. Cánh tay cô đang run rẩy, từng sợi tóc đang toát mồ hôi.

Cô trông chật vật, nhưng linh hồn cô đang hưng phấn.

Điều đáng sợ nhất trong đời, mạnh hơn bạn. Mà là đối thủ, mục tiêu.

Điền Kiều hiện tại chính là mục tiêu để Quan Lị theo đuổi. Nhìn Điền Kiều luyện kỹ nghệ đến mức lô hỏa thuần thanh, dung hợp hảo tình cảm và kỹ xảo âm nhạc như . Quan Lị hưng phấn .

Cô ánh mắt sáng rực Điền Kiều, bùng cháy ý chí chiến đấu vô tận.

Trước , cha , thầy cô của cô, đều cô là thiên tài. Từng lúc, khi gặp Điền Kiều, Quan Lị cũng cảm thấy tầm thường. Cô ba tuổi học đàn, mười ba tuổi thể lên sân khấu biểu diễn. Đến mười tám tuổi, cô trưởng nhóm vĩ cầm hơn năm năm.

Hai năm nay, Quan Lị thể cảm nhận rõ ràng, âm nhạc của cô đến một thời kỳ nút thắt mà cô thể đột phá. Cha cô khuyên cô nước ngoài tu nghiệp, nhưng bà nội cô , cô thiếu kỹ xảo. Thứ cô thiếu là vốn sống và sự chiêm nghiệm nhân sinh.

Quan trọng nhất là, Quan Lị thiếu đối thủ.

Một đối thủ thể thế lực ngang , cạnh tranh lẫn với cô.

Từ nhỏ đến lớn, con đường học âm nhạc của Quan Lị, đều là cô độc. Trên con đường , những bạn mà Quan Lị đều là những bạn ngắn ngủi. Đợi trình độ của cô nâng cao, những bạn cũ của cô, sẽ đuổi kịp cô nữa.

Những đó sẽ ghen tị với cô, sẽ xa lánh cô, thậm chí sẽ bôi nhọ cô một cách quá đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-412.html.]

Quan Lị trải qua quá nhiều chuyện vì thiên phú của cô cao, ban đầu là bạn với cô, đó tuyệt giao với cô. Cho nên cô càng lớn, càng thích kết bạn.

Cho đến khi Quan Lị lời bà nội, đến Văn công đoàn, quen Điền Kiều.

Ở chỗ Điền Kiều, Quan Lị tình bạn thực sự, cũng thế nào gọi là đối thủ thế lực ngang .

Nhìn Điền Kiều ch.ói lọi, Quan Lị nhiệt huyết sục sôi.

Đã lâu gặp, cái cảm giác dốc hết lực !

Đã lâu gặp, cái ý chí chiến đấu vô tận cảm thấy bản nhỏ bé, cần nỗ lực !

Khoảnh khắc , Quan Lị rốt cuộc cũng hiểu lời bà nội cô , cô thiếu đối thủ, là ý gì.

đối thủ như Điền Kiều, là vinh hạnh của cô!

Từ sân khấu bước xuống, tránh xa sự ồn ào sân khấu, Quan Lị tìm áo bông quấn quanh , phòng ngừa cảm lạnh; ôm lấy Điền Kiều gào thét: “Kiều Kiều! Cậu hôm nay thực sự vô địch ! A a a... Buổi biểu diễn hôm nay thật đời!”

“Sau xin tiếp tục duy trì! Tớ cần thương xót tớ, cứ thả lỏng bản tùy ý đàn, tớ sợ ngược tớ! Giống như hôm nay , thật quá !”

Điền Kiều thấy Quan Lị đối với ván đấu áp đảo hôm nay, thực sự bận tâm, cũng tức giận, trái tim đang treo lơ lửng của cô, rốt cuộc cũng đặt bụng.

Quan Lị hổ là kẻ mạnh khiến Điền Kiều ngưỡng mộ ở kiếp , cô một trái tim mạnh mẽ. Sẽ vì hiện tại Điền Kiều xuất sắc hơn cô, mà thể chấp nhận. Điền Kiều lầm .

Quan Lị thấu tình đạt lý như , khiến Điền Kiều càng thêm yêu mến!

Quan Lị là loại hẹp hòi, Điền Kiều lập tức thả lỏng cơ thể, khôi phục phương thức chung đụng bình thường giữa cô và Quan Lị.

“Hì hì, cứ mãi như , tớ cũng . Hôm nay là vì sức mạnh của tình yêu, tớ mới phát huy siêu thường, bảo tớ duy trì trình độ , trừ phi thể ngày nào cũng ấn Lãnh Tiêu sân khấu. Hì hì~” Điền Kiều hì hì khoe ân ái với Quan Lị.

Đây là lời thật. Quan Lị lập tức chấn kinh.

“Cậu... bắt nạt tớ đối tượng!” Quan Lị tràn đầy ý chí chiến đấu, rốt cuộc cũng cảm thấy bi phẫn.

Nhìn Khổng Tiểu Hạ đang trộm một bên, nghĩ đến cô cũng đối tượng, Quan Lị càng thêm phát điên.

“A a a... Các đều là ác quỷ ?! Sao càng yêu đương trạng thái càng chứ! Tần cán sự , chúng ở giai đoạn hiện tại, tập trung sự nghiệp ! Sao các ngược ?” Nói , Quan Lị còn khá tủi .

Sao trong ba , chỉ cô chuyên tâm lo sự nghiệp, kết quả cô kém Điền Kiều nhiều như ? Điều khoa học a!

Lẽ nào cô thực sự thiếu vốn sống, trình độ âm nhạc mới nâng cao ? Lẽ nào cô cũng tìm một đàn ông, yêu đương thử xem?

Điền Kiều thấy Quan Lị thực sự đang nghiêm túc xoắn xuýt, nhịn ôm bụng, gập cả .

“Ha ha~ Trêu thôi. Lãnh Tiêu tuy tớ hưng phấn là thật, nhưng chủ yếu vẫn là bản nhạc tớ quen thuộc hơn . Mới đàn trôi chảy hơn .”

Người sáng tác và biểu diễn, chắc chắn là rào cản.

Điền Kiều là trọng sinh, vốn dĩ chiếm tiện nghi hơn Quan Lị, cô sáng tác bản nhạc , môi trường biểu diễn ở hội trường lớn Mạc Hà khắc nghiệt, Quan Lị còn thích ứng, liền bộc lộ nhiều thiếu sót.

Loading...