Tề Cách phía gân cổ lên hét xin nhường đường cũng dễ chịu gì. Có vài tâm địa xa, thấy Tề Cách mặc quân phục, còn cố ý cản đường, bắt Tề Cách giúp khiêng hành lý.
Quân nhân nên phục vụ nhân dân là đúng, nhưng trong lúc vội vã lên xe thế ép buộc việc. Điền Kiều cảm thấy khó chịu. Tề Cách cũng là tính, ai kéo nhờ giúp đỡ, đều dừng giúp một tay.
Phía qua , phía lên ngày càng nhiều. Những bắt xe vì về quê ăn Tết nên mang theo túi lớn túi nhỏ, Điền Kiều chen ở giữa, chẳng mấy chốc cảm thấy khó thở.
Không . Không thể để Tề Cách tiếp tục giúp đỡ như nữa! Cứ để Tề Cách thế , một tiếng đồng hồ họ cũng tới toa giường !
“Anh tránh , để mở đường cho!” Điền Kiều chịu nổi nữa, kéo Tề Cách lưng .
“Không cần , chị dâu cứ theo là .” Tề Cách lúc đầu còn hiểu chuyện gì xảy .
Anh với tâm lý của bảo vệ, khăng khăng chắn Điền Kiều để bảo vệ cô. Kết quả Điền Kiều chịu nổi : “Anh mau nghỉ ngơi ! Chẳng lẽ , vài chính là thấy dễ chuyện nên cố ý bắt nạt ?”
“Anh tránh ! Để !”
Nói xong, Điền Kiều giơ chiếc túi của lên, đợi Tề Cách trả lời, liền lớn tiếng hét: “Xin nhường đường, xin nhường đường!”
Người khác , Điền Kiều liền dùng túi chắn , bất chấp tất cả lao thẳng về phía .
Mùa đông mặc áo dày, tông trúng cũng đau. khí thế của Điền Kiều mạnh, trong túi cô đựng gạch cứng, những va Điền Kiều ngờ bỏ thứ túi, họ cứ tưởng là sức lực của Điền Kiều đặc biệt lớn.
Điền Kiều nghi ngờ là sức lớn, vẻ mặt cô thoạt còn mấy thiện, phía Điền Kiều đông, những cô tông trúng đều theo bản năng nhích sang bên cạnh một chút. Điền Kiều mượn chút khe hở , dẫn theo các chiến hữu của , cắm đầu xông qua.
Các cô gái của Văn công đoàn khi chứng kiến Điền Kiều vung túi đập , đều coi Điền Kiều là trụ cột của họ. Dù theo Điền Kiều chắc chắn sai! Trông cậy nam binh, căn bản !
Tề Cách khi Điền Kiều xông ngoài, mới chậm chạp phản ứng , Điền Kiều là đang ghét bỏ .
Ai mà ngờ , chỉ thể hiện thật mặt Điền Kiều một , để Điền Kiều thích giúp đỡ khác, để cô vài câu mặt đối tượng của , nhân tiện thể hiện phong thái quân nhân của . Kết quả... hình như dùng sức quá .
Thấy Điền Kiều ghét bỏ cái tác phong cái gì cũng , cái gì cũng của . Tề Cách lập tức điều chỉnh chiến lược, lề mề nữa. chiến lược , Tề Cách điều chỉnh là thể dễ dàng điều chỉnh .
Vừa nãy Tề Cách dừng giúp chuyển hành lý, bây giờ từ chối giúp , thể để yên ?
“Còn là bộ đội con em nhân dân cơ đấy? Kết quả, nhờ giúp chút việc nhỏ cũng bằng lòng! là uổng công lớn xác như !”
Tề Cách nhẹ nhàng từ chối, đổi là một trận mỉa mai quái gở của đối phương. Anh lập tức cảm thấy vô cùng nghẹn khuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-372.html.]
Đây vốn là việc của , từ chối giúp đỡ thành của ?! Tề Cách kiến thức thế nào là ăn cướp la làng, cũng hiểu tại Điền Kiều ghét bỏ .
Giúp đỡ những cần giúp đỡ, đó là lấy việc giúp niềm vui. Giúp đỡ loại , chính là kẻ ngốc nghếch chịu thiệt.
Anh dùng hành vi ngốc nghếch chịu thiệt của để thể hiện ưu điểm với Điền Kiều, Điền Kiều ghét bỏ thì ghét bỏ ai?
Điều khiến Tề Cách nghẹn khuất hơn là, cho dù nghĩ thông suốt điểm , nhờ giúp, cũng khó mà từ chối. Bởi vì đang mặc quân phục, nếu thật sự tính toán, rắc rối của chắc chắn nhiều hơn đối phương.
Với nguyên tắc thêm một chuyện bằng bớt một chuyện, Tề Cách giúp bà lão mắng , xong việc, đợi đối phương thêm gì, liền sải bước rời . Lần , Tề Cách cũng học theo Điền Kiều, cắm đầu lao về phía . Trên xe lửa đông đúc thế , chỉ cần Tề Cách chạy nhanh, nhờ giúp đỡ sẽ đuổi kịp !
Nhóm Điền Kiều đến toa giường sớm hơn Tề Cách chừng hai mươi phút.
Phù... cuối cùng cũng chen lấn nữa!
Ngồi phịch xuống giường , Điền Kiều cảm thấy như sống .
Vì ở chung đều là nhà, nhóm Điền Kiều ngoài mang theo hành lý lớn, nên bên thoải mái hơn nhiều.
Đều là quen, cũng quan trọng vấn đề chiếm dụng giường, đến toa giường , đều ở giường chuyện.
“Ây da, chen c.h.ế.t . Các xem giày da của , mũi giày giẫm bẹp dí , hu hu, đây là đôi giày mới mua tốn hai mươi đồng đại dương để chuẩn cho cuộc thi đấy! Kết quả... hu hu, thật sự c.h.ế.t mất!”
“Hu hu, cũng ! Giày của cũng hỏng ! Hu hu hu...”
Hai cô gái đôi giày da mới giẫm xước xát, lập tức ôm đầu rống. Lúc , một giọng dịu dàng, như gió xuân hỏi họ: “Các mang theo xi đ.á.n.h giày và bàn chải ?”
“Có mang! Có mang!”
Hai cô gái trả lời xong ngẩng đầu lên, mới phát hiện hỏi họ là Khổng Tiểu Hạ.
“Khổng Tiểu Hạ, cách gì ?”
Bị hai cô gái nhiệt tình chằm chằm, Khổng Tiểu Hạ bắt đầu hổ. Cô đỏ mặt, ngại ngùng : “Có dụng cụ, thể giúp các sửa. Trước đây từng học đ.á.n.h giày da.”
Là một cô gái bình thường nghèo, Khổng Tiểu Hạ nhiều kỹ năng sống. Ví dụ như đ.á.n.h giày da, ví dụ như cắt tóc, ví dụ như sờ trứng gà mái. Trước khi Văn công đoàn, Khổng Tiểu Hạ luôn công nhật ở huyện thành của họ. Lúc đó các chủ thuê đều siêu thích dùng Khổng Tiểu Hạ. Bởi vì một Khổng Tiểu Hạ thể bằng mấy . Cô việc mà đòi giá thấp, nên hoan nghênh.