Điền Kiều buồn Biệt Tam Nương, cảm thấy cô vẫn còn quá trẻ. Đợi cô thật sự nắm vững âm dương nhãn, và truyền thừa huyền học của cô, cô chắc chắn sẽ nghĩ như nữa.
Cùng Biệt Tam Nương lật một lúc hoàng lịch cũ, phát hiện hai ngày , ngày hai mươi sáu tháng một dương lịch, mùng mười tháng Chạp âm lịch, là một ngày thích hợp cưới hỏi, Điền Kiều và Biệt Tam Nương liền định ngày xuất viện của Biệt Tam Nương, ngày hôm đó.
Biệt Tam Nương định tổ chức tiệc đính hôn lớn, cô mời của trấn Khê Thủy qua đây gây rắc rối. Bên phía nhà họ Lãnh tùy cô, liền cũng gọi họ hàng bạn bè qua. Nếu đến lúc đó bên phía cô dâu một ai, nhà họ Lãnh bên hết bàn đến bàn khác, sẽ khó coi.
Tiệc đính hôn của Biệt Tam Nương và Lãnh Tuấn, chính là tiệc gia đình. Đến lúc đó nhà họ Lãnh cùng ăn một bữa cơm, tặng chút kẹo hỉ cho họ hàng bạn bè, hàng xóm láng giềng, chuyện coi như là xong .
Sau khi đính hôn, Biệt Tam Nương liền ở phòng cách vách Lãnh Toàn. Đến lúc đó cô thể cùng Lãnh Lợi sách . Phòng của cô, còn những thứ cô cần dùng, Diệp Sương từ một tuần , chuẩn xong bộ .
Ngày đính hôn định , những chuyện còn , do Lãnh Tuấn lo liệu, Điền Kiều liền thời gian quản nữa. Điền Kiều còn một tuần thời gian chạy nước rút cho đại bỉ văn nghệ, cô mấy ngày nay thật sự bận.
Trong lúc huấn luyện bận rộn như , Điền Kiều thể nhẹ nhàng, xin nghỉ hai tiếng đồng hồ việc riêng.
Người mới nổi lên trong buổi biểu diễn văn nghệ tết Dương lịch, thấy Điền Kiều trong đoàn đãi ngộ , liền vui. Cô bĩu môi, chua xót trừng mắt Điền Kiều, cố ý chua với Điền Kiều với chị em bên cạnh: “Haiz, đúng là cùng cùng mệnh. Cậu xem tiêu sái bao, chúng xem, haiz… luyện múa đến ngốc luôn , chân thương , đều dám xin nghỉ, sợ chậm trễ huấn luyện đấy, ha ha.”
Lời nhỏ nhặt của cô kẹp s.ú.n.g mang gậy, là khó . Điền Kiều liền dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt, Chu Thu Thiên một cái. Điền Kiều chuyện, lẳng lặng , là giống Lãnh Tiêu, sức sát thương. Đối phương Điền Kiều đến mức chút sợ hãi, lập tức lúng túng ngậm miệng, dám mở miệng nữa.
khí yên tĩnh, dường như đang chế nhạo cô . Điền Kiều một lời như , càng giống như đang khinh miệt cô trong im lặng. Chu Thu Thiên là múa giỏi nhất, gia thế nhất trong đoàn, chịu nổi việc mất mặt như , liền cứng cổ, cãi với Điền Kiều.
Điền Kiều cãi với cô , nhưng loại như Chu Thu Thiên cãi thì đè bẹp . Điền Kiều liền trực tiếp lạnh mặt mắng cô : “Chu Thu Thiên, đây là Tập đoàn quân 199, việc theo nội quy quy chế của văn công đoàn, cô bớt lo chuyện bao đồng .”
“Muốn xin nghỉ thì cô cứ xin, ai cản cô ? Đừng tự bản lĩnh, sánh bằng khác, liền . Quá hẹp hòi.”
Lời của Điền Kiều là đ.â.m trúng tim đen của Chu Thu Thiên .
Mặc dù cô là cửa , dựa quan hệ văn công đoàn. cô cảm thấy cô thực lực. Chu Thu Thiên cảm thấy văn công đoàn đặc cách, dựa là tài hoa của cô , chứ Chu quân đoàn trưởng. Cho nên Điền Kiều thẳng cô kỹ năng bằng , chỉ lấy thế ép như , cô liền chọc tức nhẹ.
“Cô! Ý gì hả?” Chu Thu Thiên nổi trận lôi đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-356.html.]
Cô vốn dĩ chịu nổi đãi ngộ của Điền Kiều hơn cô , chỗ nào cũng đè đầu cưỡi cổ cô . Điền Kiều còn dám nể mặt cô như , cô liền hai mắt phun lửa Điền Kiều, một bộ dạng đ.á.n.h .
Nữ binh bên cạnh cô , cô dọa nhảy cỡn lên. Một bộ dạng can ngăn dám. khác sợ cô , Điền Kiều sợ. Điền Kiều vẫn từ cao xuống Chu Thu Thiên, dùng giọng điệu chọc tức đền mạng : “ trò, kẻ cửa nhường cho vị trí thứ ba, bớt lo chuyện bao đồng của phái thực lực hạng nhất .”
“Cô, cô! Cô!” Chu Thu Thiên Điền Kiều chọc tức phát điên .
Cô giương nanh múa vuốt, liền cào Điền Kiều.
Điền Kiều chiều chuộng cô .
Một chiêu cầm nã thủ, Điền Kiều liền đem hai cánh tay của Chu Thu Thiên, đều bẻ quặt lưng cô .
Khống chế Chu Thu Thiên đang phát điên, Điền Kiều tiếp tục khách khí với cô : “ ? sai câu nào ? Ở đoàn chúng , , cũng còn Quan Lị mà, đoàn trưởng chọn tham gia đại bỉ văn nghệ quân khu, cô nhiều nhất xếp thứ ba. Mà cái vị trí thứ ba của cô từ mà , cô và đều rõ trong lòng, cô cần toạc ?”
“Nói! Cô cứ thoải mái! Chu Thu Thiên đàng hoàng ngay ngắn, từng chuyện thể để !” Chu Thu Thiên tức giận hét lên. Cô lên án Điền Kiều, giống như lời của Điền Kiều, sỉ nhục nhân cách cao quý của cô .
Sau đó Điền Kiều ha hả với cô , trào phúng hai cái tên: “Phó Phi, Khổng Tiểu Hạ. Còn tiếp tục ?”
Hai cái tên , Chu Thu Thiên đang kiêu ngạo ngút trời, giống như điểm t.ử huyệt, lập tức ngoan ngoãn. Cô kinh nghi bất định Điền Kiều, chắc chắn đối với chuyện đó Điền Kiều cụ thể bao nhiêu. bất luận bao nhiêu, chuyện của quân khu , Chu Thu Thiên đều cho phép nó truyền ở quân khu .
“Ha ha.” Chu Thu Thiên chột lúng túng . “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Ha ha.” Chu Thu Thiên kìm nén cơn giận, nỗ lực thiện với Điền Kiều một cái.
Đáng tiếc đẳng cấp của cô đủ, kỹ thuật biến sắc mặt vẫn tu luyện đến nơi đến chốn, chuyển đổi cảm xúc đột ngột, liền khiến biểu cảm mặt cô , trở nên vô cùng kỳ lạ.
“Điền Kiều, thật chính là ngưỡng mộ cô kỹ thuật , thiên phú cao. ý gì khác. Cô đừng hiểu lầm đừng bậy. Ha ha.” Chu Thu Thiên sợ Điền Kiều bóc phốt, chịu nhún nhường với Điền Kiều .