[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 332
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:48:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A… Kỳ nghỉ của em!” Điền Kiều ôm n.g.ự.c, vẻ mặt nặng nề Lãnh Tiêu. “Tiêu Tiêu bảo bối, kỳ nghỉ của chúng còn nữa , hu…”
Điền Kiều giả vờ .
Nhìn dáng vẻ hai mắt mang theo ý của Điền Kiều, Lãnh Tiêu Điền Kiều đang trò, vẫn phối hợp với cô : “Không còn nữa thì bây giờ? Hay là chúng gọi điện thoại về xin nghỉ thêm vài ngày?”
“Hắc hắc, cái đó thì cần. Lâu lắm chạm đàn, em về đ.á.n.h đàn .” Nói , Điền Kiều thu vẻ trò, đùi Lãnh Tiêu, hỏi Lãnh Tiêu: “Ngày mai chúng ?”
Mấy ngày nay mặc dù công việc chính của Điền Kiều và Lãnh Tiêu là bắt , nhưng hai bọn họ tinh thần lực và hệ thống giúp đỡ, liền cũng mệt.
Trong công viên đông , Điền Kiều và Lãnh Tiêu liền đem các công viên ở Bắc Thị, dạo qua bộ một lượt. Ngoài dạo công viên, bọn họ còn ăn vịt ở tiệm vịt , ăn đồ kho ở tiệm đồ kho, ăn lẩu đồng ở tiệm lẩu. Ngoài , quán vỉa hè bọn họ cũng ăn . Có thể , trong bốn ngày thời gian, Điền Kiều và Lãnh Tiêu đem các món ngon ở Bắc Thị, ăn bộ một lượt.
Bọn họ chỉ ăn, gặp món thích ăn, bọn họ còn sẽ đóng gói lén lút cất gian vài phần.
Ngoài ăn, Trường Thành bọn họ cũng leo . Lúc leo Trường Thành, nửa đoạn Điền Kiều nổi, vẫn là Lãnh Tiêu cõng cô lên.
Mùa đông leo Trường Thành ít, lúc đó Lãnh Tiêu và Điền Kiều một Trường Thành dài dằng dặc, chỉ cảm thấy trời đất bao la, thế giới yên tĩnh dường như chỉ còn hai bọn họ.
Cảm giác đó vô cùng tuyệt vời!
Điền Kiều thích cái cảm giác, thế giới thu trọn trong tầm mắt đó.
Chỉ là tiếc ai thể giúp bọn họ chụp ảnh, Điền Kiều chỉ thể dùng chức năng hẹn giờ của máy ảnh, cùng Lãnh Tiêu tùy tiện chụp hai bức ảnh lưu niệm.
Ngoài leo Trường Thành, Điền Kiều và Lãnh Tiêu còn đến quảng trường Thiên An, xem lễ thượng cờ.
Bọn họ là sáng ngày Tết Dương lịch xem thượng cờ.
Trong gió lạnh thấu xương, lá cờ đỏ vàng cùng mặt trời mọc từ từ kéo lên, Điền Kiều và Lãnh Tiêu dường như thấy Trung Hạ Quốc đang cất cánh, lòng yêu nước tự nhiên sinh . Bọn họ cùng với kéo cờ, trang nghiêm túc mục giơ tay chào quốc kỳ.
Cùng trong lòng chúc phúc Tổ quốc phồn vinh xương thịnh.
Xem xong lễ thượng cờ, bọn họ Cố Cung và Di Hòa Viên, xem hoàng cung của xã hội phong kiến, xem sự huy hoàng và sa sút cuối cùng của vương triều phong kiến quốc gia chúng .
Ở đó, Điền Kiều nghĩ đến những quốc bảo từng mất ở đây, chút đau xót. Nếu cơ hội, Điền Kiều hy vọng những quốc bảo đó, một ngày nào đó, đều thể mất tìm .
Lãnh Tiêu với Điền Kiều sẽ như . Chỉ cần Trung Hạ Quốc đủ lớn mạnh, tất cả những gì từng mất , bọn họ đều thể cướp !
Đồ ngon ăn , danh lam thắng cảnh xem , phong thổ nhân tình của Bắc Thị cũng lĩnh hội , ngày mai thuần túy chơi, cần việc chính, Điền Kiều ngược ngày mai cô gì ?
Những nơi vui chơi ở Bắc Thị còn nhiều, nhưng Điền Kiều chỉ còn một ngày thời gian, cô liền chút hội chứng khó lựa chọn, cô nên chọn như thế nào?
Cuối cùng, Lãnh Tiêu giúp Điền Kiều đưa quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-332.html.]
“Ngày mai ban ngày chúng sân băng Thập Sát Hải trượt băng, buổi chiều ăn lẩu đồng, buổi tối chợ quỷ Phan Gia Viên săn đồ cổ.”
Sự sắp xếp của Lãnh Tiêu thể là phong phú . Đi chơi theo kế hoạch của , Điền Kiều chắc chắn thể trải qua một ngày vô cùng vui vẻ.
“Cảm ơn Tiêu Tiêu bảo bối, lịch trình ngày mai của chúng cứ vui vẻ quyết định như nhé. Moah ~” Điền Kiều dậy, má Lãnh Tiêu, hôn một cái.
Ra ngoài, Lãnh Tiêu chê điều kiện bên , buổi tối là ầm ĩ Điền Kiều. Người đàn ông ăn chay mấy ngày, Điền Kiều trêu chọc như , lập tức thức tỉnh một mặt huyết khí phương cương của .
Lãnh Tiêu ôm eo Điền Kiều, hôn Điền Kiều một trận.
Lúc kết thúc, quần áo của Lãnh Tiêu và Điền Kiều đều xộc xệch . Nếu là ở nhà, bầu khí như , bọn họ lúc chắc chắn vui vẻ tiến hành bước tiếp theo . Ở đây tiện, Lãnh Tiêu liền ôm Điền Kiều, gợi cảm thở dốc, cố gắng bình phục cơ thể đang xao động của .
Lãnh Tiêu như , Điền Kiều chút đau lòng, liền dùng tay giúp .
Xong việc, Điền Kiều mệt đến mức cổ tay đều mỏi nhừ. Người đàn ông thật là, càng thương , càng hành hạ !
Rửa tay xong, Điền Kiều chuẩn ngủ, quyết định cô sẽ chuyện ngốc nghếch như nữa!
Lãnh Tiêu khi giải tỏa ngược thần thanh khí sảng, quyết định cơ hội sẽ thử cái . Mặc dù cảm giác bằng cái đó, nhưng thỉnh thoảng đổi mới kiểu cách, cũng một hương vị riêng.
Hai vợ chồng đêm nay tâm trạng vui vẻ, ngủ liền ngon.
Kết quả lúc nửa đêm hai giờ hơn, gõ cửa phòng bọn họ, quấy rầy giấc mộng của bọn họ.
Đang ngủ ngon đ.á.n.h thức, tâm trạng của Điền Kiều liền quá . Đợi tinh thần lực quét qua, phát hiện ngoài cửa là Bao Quốc Lương, tâm trạng của Điền Kiều liền càng vui!
Điền Kiều xúm mặt , chút hiểu nổi, Bao Quốc Lương mà tìm cô?
Bọn họ chẳng chỉ là cùng một chuyến tàu hỏa, là lạ bèo nước gặp ? Bao Quốc Lương rốt cuộc tại còn thể tìm đến đây? Đều tách , còn thể qua đây thêm phiền cho cô?
Điền Kiều đang định bảo Lãnh Tiêu ngoài đuổi đối phương , hệ thống ngủ say hơn hai tháng tỉnh .
Hệ thống tỉnh, Điền Kiều liền nhiệm vụ cứ vớt nhân vật chính hỏa táng tràng đến .
Chỉ là, cái do Bao Quốc Lương kích hoạt?
Chẳng lẽ hệ thống bảo Điền Kiều cứ vớt, chính là Bao Quốc Lương ?! Điền Kiều khiếp sợ!
“Ngươi tình huống gì ? Đừng với , cái thứ bẩn thỉu bên ngoài là nhân vật chính trong câu chuyện hỏa táng tràng nhé?! Chuyện thể nào nhỉ?!” Điền Kiều tràn đầy khiếp sợ.
Phải là nặng khẩu vị đến mức nào, mới thể cùng Bao Quốc Lương xảy một đoạn câu chuyện, thể đạt đến cấp độ hỏa táng tràng?