[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 323
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:47:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở lối của ga tàu, đỗ ít xe kéo tay, thấy từ trong ga , bọn họ sẽ nhiệt tình xúm hỏi: “Đồng chí ? Có xe ?”
Điền Kiều là một cảm giác phương hướng quá , đây khỏi ga, đều là trực tiếp bao xe rời . hôm nay tàu hỏa bức bối hỏng , Điền Kiều liền chuẩn dẫn Lãnh Tiêu dạo đàng hoàng.
“Bên đến bao giờ nhỉ? Em bạn học em , bên một quán lừa nhục hỏa thiêu đặc biệt ngon, chúng nếm thử .” Điền Kiều nóng lòng thử.
“Được ~” Lãnh Tiêu để Điền Kiều dẫn đường cho .
Chuyện Điền Kiều nhớ đường, Lãnh Tiêu là . Anh ánh mắt đầy ý chờ xem, Điền Kiều lát nữa thể dẫn ?
Còn nhớ kiếp Lãnh Tiêu và Điền Kiều đầu tiên hẹn hò, lúc đó Lãnh Tiêu còn Điền Kiều nhớ đường, Điền Kiều dẫn Lãnh Tiêu xem phim. Lãnh Tiêu tràn đầy mong đợi đồng ý.
Kết quả khi bọn họ xuống xe, vì để tránh hiềm nghi tách , Điền Kiều và Lãnh Tiêu liền lạc . Đợi lúc Lãnh Tiêu tìm thấy Điền Kiều ở gần rạp chiếu phim, bộ phim bọn họ mua vé, bắt đầu từ lâu .
Hôm nay Điền Kiều vẫn nhận đường. Ban đầu cô tràn đầy tự tin, cảm thấy cô thể dẫn Lãnh Tiêu dạo khắp Bắc Thị, ăn khắp tất cả các món ngon. Kết quả vòng vèo năm phút đồng hồ, cũng thấy quán nhỏ mà bạn học cô với cô, Điền Kiều liền lén lút bắt đầu dùng tinh thần lực quét tìm đường. Mù đường sợ, tinh thần lực dẫn đường, Điền Kiều sợ cô tìm thấy nơi.
Tinh thần lực quả nhiên dễ dùng, khi quét, Điền Kiều nhanh tìm thấy ngã tư đường chính xác, dẫn Lãnh Tiêu đặc biệt tự tin qua đó.
“Bên ngã rẽ nhiều quá, em quá lâu đến, nhất thời nhớ nhầm. Lần chắc chắn sai, xem, quán đó nó ở kìa!” Điền Kiều hưng phấn .
“Ừm ~” Lãnh Tiêu vẫn tủm tỉm trả lời.
Cứ coi như Điền Kiều dùng tinh thần lực lén lút dò đường . Dù mù đường nhận đường thành công một , thực sự dễ dàng gì.
Quán lừa nhục hỏa thiêu gần ga tàu , hương vị quả thực tồi. Lãnh Tiêu và Điền Kiều đều ăn hài lòng.
Ăn cơm xong, sự mệt mỏi của chuyến tan biến một nửa, Điền Kiều và Lãnh Tiêu tiếp tục tản bộ về phía Bắc Đại. Trên tàu hỏa ngủ quá nhiều, bây giờ đến nhà nghỉ Điền Kiều cũng ngủ .
Vừa lúc lạnh, Điền Kiều liền cùng Lãnh Tiêu thong thả tản bộ. Trên đường gặp bán kẹo hồ lô, Điền Kiều còn mua hai xiên, ăn. Sau đó vì quàng khăn quàng cổ ăn kẹo hồ lô quá tốn sức, Điền Kiều nhân lúc ai phát hiện, thu kẹo hồ lô trong gian, chuẩn thời gian rảnh sẽ ăn.
Buổi tối ở Bắc Thị và Thanh Thị giống .
Bên vì là thủ đô của Trung Hạ Quốc, vẻ phồn hoa hơn Thanh Thị nhiều. Thanh Thị giáp biển, khí sẽ khá ẩm ướt. Bên là đất liền, liền sẽ khô hanh hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-323.html.]
Bắc Thị xa hơn về phía Bắc so với Thanh Thị, nhiệt độ mùa đông, liền thấp hơn Thanh Thị ít. Điền Kiều và Lãnh Tiêu bộ bên ngoài một lúc, liền cảm thấy khăn quàng cổ của cô, đọng vụn băng .
Càng về khuya càng lạnh, ngày mai Điền Kiều còn thi, thể để cảm lạnh, cô liền vội vàng cùng Lãnh Tiêu tìm một chiếc xe buýt chạy thẳng đến Bắc Đại, lên đó.
Nếu Bắc Thị điểm nào hơn Thanh Thị, thì đó chính là giao thông bên tiện lợi hơn Thanh Thị nhiều. Thanh Thị muộn nhất đến bảy giờ tối, xe buýt tan bộ . Bên Bắc Thị hơn chín giờ tối, vẫn còn ít xe buýt chạy đường.
Buổi tối xe buýt nhiều, Điền Kiều và Lãnh Tiêu hai thể cả một hàng ghế lớn phía . Trải nghiệm xe trống trải sảng khoái như , cuối cùng cũng chữa lành bóng ma tâm lý do chen chúc tàu hỏa gây cho Điền Kiều.
Nhà nghỉ bên Bắc Thị , Lãnh Tiêu đặt một tuần. Đến nơi, Điền Kiều và Lãnh Tiêu đưa thư giới thiệu, chứng minh thư quân đội, chứng minh thư, giấy đăng ký kết hôn của bọn họ cho lễ tân nhà nghỉ kiểm tra một lượt, xác nhận sai sót, bọn họ mới thuận lợi lấy chìa khóa, về phòng nghỉ ngơi.
Lúc nghỉ ngơi, Điền Kiều rửa mặt xong, liền gặp cảnh sát tuần tra kiểm tra phòng. Lãnh Tiêu đợi Điền Kiều lau khô mặt, mới mở cửa phòng, cho cảnh sát . Cảnh sát kiểm tra phòng, giống như lễ tân nhà nghỉ, đem tất cả giấy tờ của bọn Điền Kiều và Lãnh Tiêu kiểm tra một lượt.
Kiểm tra xong, còn việc công theo phép công hỏi bọn Điền Kiều: “Các đến Bắc Thị gì?”
Điền Kiều liền trả lời : “Đi thi.” Sau đó Điền Kiều lấy thẻ sinh viên của cô , đưa cho cảnh sát xem một chút.
Cảnh sát xem xong gật đầu, trả giấy tờ cho Điền Kiều, : “Không việc gì thì ngủ sớm , buổi tối ít ngoài dạo lung tung.” Rồi đ.á.n.h một dấu tích sổ, phòng tiếp theo tiếp tục kiểm tra.
Điền Kiều cảm thấy đối phương dặn dò chút kỳ lạ, đợi cảnh sát , cô liền hỏi Lãnh Tiêu: “Bên xảy chuyện gì ? Tại cảnh sát nãy căng thẳng như ?”
Lãnh Tiêu cũng cảm thấy kỳ lạ. Bình thường mà , thấy Lãnh Tiêu ở đây, gần như ai lắm miệng nhắc nhở bọn họ chú ý an . Lãnh Tiêu một cái là dễ chọc, tránh bọn họ còn kịp, bọn họ cần cảnh sát bận tâm vấn đề an ?
Điền Kiều và Lãnh Tiêu một cái, cảm thấy chuyện uẩn khúc, hai ăn ý bắt đầu âm thầm hành động.
Điền Kiều dùng chức năng bôi đen của hệ thống bắt đầu quét, xem thử bên đang giấu tội phạm truy nã nào ? Lãnh Tiêu phóng xuất tinh thần lực, trực tiếp thăm dò tình hình.
Tinh thần lực kết quả nhanh hơn chức năng bôi đen, nhanh kết quả quét của hệ thống còn , Điền Kiều và Lãnh Tiêu , cảnh sát như lâm đại địch như , thực một phần nguyên nhân, là do Lãnh Tiêu gây .
Kể từ khi Lãnh Tiêu hơn một tháng , đem chuyện Bắc Thị giấu đầu sỏ băng nhóm tà giáo, báo cho bên . Cảnh sát Bắc Thị liền bận tối mắt tối mũi. Do Lãnh Tiêu chỉ địa điểm lẩn trốn của tên đầu sỏ, và tên giả, Bắc Thị còn bao nhiêu như ? Bên Bắc Thị liền bắt đầu tìm kiếm kiểu trải t.h.ả.m, rà soát từng một.