Hàng nội địa cũng gì , Điền Kiều bao giờ cảm thấy đắt mới là . Điền Kiều cảm thấy, sẽ nghĩ như . Người đó là bạn học cấp hai của Điền Kiều tên Hạ Tinh, quan hệ với Điền Kiều bình thường.
Vừa thấy Điền Kiều mua hàng rẻ tiền, cô liền khẩy thành tiếng: “Ha ha, xem Điền Kiều thực sự sa sút . Loại kem dưỡng da năm hào một lọ , cũng dám bôi lên mặt? Cậu sợ hỏng mặt ? Ha ha, thật nghèo hèn!”
Mỉa mai Điền Kiều xong, cô lấy hết can đảm liếc Lãnh Tiêu một cái, dám câu quá đáng hơn, “Người đàn ông của cũng chẳng gì, chỉ mua cho loại hàng rác rưởi .”
lời , ánh mắt của cô truyền đạt rõ ràng ý đó. Trong mắt cô , Lãnh Tiêu với tư cách là đàn ông của Điền Kiều, chỉ mua cho Điền Kiều loại đồ dưỡng da đẳng cấp , thực sự là vô năng.
Điền Kiều từ việc dùng hàng hiệu quốc tế, chuyển sang dùng hàng vỉa hè năm hào, cũng là cô tự chuốc lấy. Bỏ những ngày tháng sống, gả cho loại đàn ông nghèo keo kiệt như Lãnh Tiêu, tất cả đều là Điền Kiều đáng đời.
Ánh mắt của Hạ Tinh quá rõ ràng.
Lãnh Tiêu hiểu ý của cô , thần sắc khi Hạ Tinh liền dần dần lạnh lẽo. Hạ Tinh sự chú ý lạnh lùng của Lãnh Tiêu, thành công dọa sợ .
Nếu gặp Điền Kiều một dễ dàng, Hạ Tinh khoe khoang còn xong, cô lúc chắc chắn Lãnh Tiêu dọa chạy mất .
Hu… Hạ Tinh nhịn nỗi sợ hãi trong lòng, tiếp tục trào phúng Điền Kiều: “Ha ha. Điền Kiều bây giờ cũng chỉ đến thế mà thôi! Ha ha.”
Hạ Tinh lúc học, liền thích so đo với Điền Kiều. Để đè đầu cưỡi cổ Điền Kiều, cô thành tích thể thi đại học, cứ nhất quyết học trung cấp.
Trung cấp nghiệp cấp hai là thể thi, thi đỗ học ba năm trường là thể phân công công tác, phân công còn là vị trí cán bộ. Đối với bây giờ mà , chính là nơi đến tuyệt vời nhất.
Sinh viên đại học mặc dù cao siêu, chức vụ phân công khi nghiệp cũng cao hơn trung cấp. đại học quá khó thi, chi phí thời gian và chi phí tiền bạc để học đại học cũng đều quá lớn. Đối với bình thường mà , thì vẫn là trung cấp hơn.
Điểm chuẩn trúng tuyển của trung cấp lúc cũng cao hơn cấp ba. Có thể thi đỗ trung cấp khi nghiệp cấp hai, tuyệt đối vẻ vang hơn học cấp ba.
Chế độ học tập hiện tại là tiểu học năm năm, cấp hai, cấp ba hai năm, trung cấp, cao đẳng ba năm, đại học bốn năm.
Năm Điền Kiều học năm nhất đại học, Hạ Tinh nghiệp trung cấp. Điền Kiều học năm hai, Hạ Tinh tham gia công tác. Điền Kiều năm ba bảo lưu kết quả học tập, Hạ Tinh vặn tham gia công tác tròn một năm.
Hạ Tinh lăn lộn trong chốn công sở một năm, tự giác bản bây giờ là một thành công, Điền Kiều từ bỏ việc học, chạy tòng quân, cô liền đắc ý lên .
Điền Kiều thi đỗ đại học thì chứ? Cái giấy chứng nhận đại học nghiệp đó của cô, căn bản dễ dùng bằng bằng nghiệp trung cấp của Hạ Tinh! Haha~ Hạ Tinh vui vẻ . Đợi Điền Kiều lính một năm, hỏa tốc gả cho một tên lính nghèo, Hạ Tinh liền càng vui mừng hơn.
Haha~ Lần Điền Kiều cả đời cũng sánh bằng cô ! Haha~ Hạ Tinh sâu sắc, cảm thấy tự hào vì công việc nhân viên kỹ thuật xưởng thực phẩm của cô .
Theo Hạ Tinh, Điền Kiều thực sự là quá hồ đồ ! Bỏ đại học học, chạy tòng quân? Cô cảm thấy Điền Kiều chắc chắn là bệnh. Đổi Hạ Tinh là Điền Kiều, cô chắc chắn sẽ học theo Điền Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-296.html.]
Hạ Tinh và Điền Kiều quan hệ , tin tức của Điền Kiều cô đều là đồn, cô liền cũng Lãnh Tiêu là đoàn trưởng, cũng Điền Kiều ở văn công đoàn vô cùng coi trọng. Càng , Điền Kiều thích âm nhạc, thích văn học.
Cô tưởng Điền Kiều sống bằng cô , liền luôn tìm cơ hội, khoe khoang một chút mặt Điền Kiều. Đáng tiếc Điền Kiều bao giờ chơi với cô . Chủ động tìm Điền Kiều, cô cảm thấy mất giá. Bình thường cô chỉ thể nghĩ trong lòng, âm thầm sướng một chút.
Hôm nay tận mắt chứng kiến sự sa sút của Điền Kiều, Hạ Tinh một cái nhịn , liền hưng phấn nhảy gây sự, trào phúng Điền Kiều .
Điền Kiều thấy cô , còn khá bất ngờ. Người cũng đủ cố chấp, chỉ vì hồi bé thành tích của Điền Kiều hơn cô , cô liền luôn phục cho đến tận hôm nay. Cũng chẳng còn ai!
Thấy cô Lãnh Tiêu dọa cho run lẩy bẩy, còn kiên trì hất cằm khinh bỉ cô, Điền Kiều liền .
Người thực sự như một buồn , hại Điền Kiều luôn cảm thấy cô so đo với Hạ Tinh, chính là bắt nạt khác. chạy đến mặt Điền Kiều càn, Điền Kiều xử lý cô , cũng là thể nào.
“Cô là ai ?” Điền Kiều rõ còn cố hỏi. “Loại kem dưỡng da , nhân dân cả nước đều bôi, cô nó , là ý gì?”
“Cô là coi thường nhân dân lao động ?” Câu , Điền Kiều chẳng những dùng giọng điệu chất vấn, còn bất ngờ tăng âm lượng.
Một ánh mắt Hạ Tinh gây sự thu hút tới, lập tức từ Điền Kiều chuyển sang Hạ Tinh. Vô cùng bất mãn đối với Hạ Tinh.
Điền Kiều đúng a, loại kem dưỡng da nhân sâm năm hào một lọ , đó chính là đồ mà bình thường thích dùng nhất. Nghe thấy thứ họ thích như , Hạ Tinh chê bai như thế, đều tức giận .
“Đồng chí , cô ý gì?”
“ , dựa cô kem dưỡng da nhân sâm ? Cô coi thường ai chứ?”
“Cô bệnh ! Chúng dùng kem dưỡng da nhân sâm thì cô? Có bệnh!”
“ , đúng !”
…
Hạ Tinh thấy Điền Kiều xong như , nhiều trong bách hóa tổng hợp đều đang cô , chỉ trỏ cô , vội vàng màng đến việc gây sự, căng thẳng thanh minh : “Không ! Không ! Mọi đừng hiểu lầm, chính là nhân dân lao động, thể coi thường chính ? là đang Điền Kiều cơ!”
Nói , Hạ Tinh chỉ Điền Kiều, nghiến răng nghiến lợi : “Điền Kiều đừng xuyên tạc ý của ! là sa sút đến mức chạy mua loại hàng rẻ tiền , khác! Cậu bớt mượn cớ để phát tiết .”