Mợ hai thực sự là cái gì cũng dám . Loại lời riêng tư mà bà lén góc tường của mợ ba, bà cũng ngượng mà ngoài. Mợ hai chẳng những lớn tiếng , bà còn lý lẽ hùng hồn, tự giác của kẻ lén.
“Vợ thằng ba chị cái gì mà ? Cả nhà chỉ chị là lười biếng nhất! Những năm nay việc trong nhà chị và thằng ba ít nhất. Cho nên tiền thà một đồng cũng lấy, cũng cho chị!” Mợ hai tiếp tục những lời kinh .
Mợ ba mợ hai cho sắp tức điên .
Nếu Lãnh Tiêu ở đây, dùng ánh mắt cảnh cáo hai mợ, họ lúc chắc chắn đ.á.n.h . Có Lãnh Tiêu trấn áp, mợ ba cãi với mợ hai nữa. Lời phàn nàn của mợ hai cũng càng tiếng càng nhỏ.
Hai mợ thở hổn hển , thấy ghét.
Chuyện chia tiền mắc kẹt ở bước phân bổ , bà ngoại Bùi thực sự tinh lực quản nữa, liền : “Tiền thì cứ theo lời Kiều Kiều mà chia . Sau tiền và ba các dùng để dưỡng lão. Sau bất kể chúng còn sống bao lâu, đều cần các xuất tiền cho chúng nữa, chúng sẽ tiêu tiền .”
“Thế .” Đứa con hiếu thảo cả Bùi chịu nổi bà ngoại Bùi như : “Mẹ, chuyện dưỡng lão cho và ba do con lo, con ở đây một ngày, con sẽ để hai tiêu tiền vốn.”
Cậu cả Bùi xong, mấy khác của Điền Kiều cũng vội vàng bày tỏ thái độ : “ , đừng như , bất kể phân gia phân gia, và ba chúng con đều sẽ bỏ mặc .”
Không phụng dưỡng già đó là chuyện sẽ chọc xương sống. Các nhà họ Bùi mặc dù phản đối phân gia, nhưng chuyện thất đức phụng dưỡng già , họ sẽ .
Các mợ của Điền Kiều cũng vội vàng bày tỏ thái độ : “ , chúng vẫn là một nhà, chúng con vẫn sẽ hiếu thuận với như .”
Ngoại trừ mợ cả, mấy mợ khác của Điền Kiều đều những lời vô cùng êm tai.
Mợ cả gì, cũng phản đối, lúc cả Bùi trừng mắt bà, bà còn hùa theo những khác gật gật đầu, coi như bày tỏ thái độ.
Mợ cả cũng lương tâm. Sau khi phân gia thành công, chuyện ngược đãi già, bà sẽ .
Phản ứng của mợ cả khiến tảng đá đè nặng trong lòng bà ngoại Bùi nới lỏng một chút. Vợ thằng cả thù dai là .
Người một nhà vẫn là một nhà là . Mặc dù hôm nay cãi dữ dội, nhưng phân gia giữa họ còn mâu thuẫn, vẫn thể chung sống hòa thuận. Bà ngoại Bùi cảnh tượng hòa thuận mắt dỗ dành cho vui vẻ hơn nhiều.
“Các con bằng lòng dưỡng lão cho , nhưng đến mấy nhà các con luân phiên lăn lộn. Cho nên và ba các con vẫn do thằng cả lo. Việc dưỡng lão do chúng lo, tiền chúng cứ lấy nhiều hơn một chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-287.html.]
Thế là sáu ngàn đồng của nhà họ Bùi, cuối cùng chia như thế : Bà ngoại Bùi và nhà cả Bùi chia đều bảy phần trong đó, hai Bùi và chia đều ba phần còn . Nói cách khác, bà ngoại Bùi và nhà mợ cả lấy hai ngàn mốt, mợ hai, mợ tư và mỗi nhà lấy sáu trăm.
Cách chia mợ ba và mợ tư tự nhiên đều bằng lòng. họ mới lời êm tai. Lập tức nuốt lời, họ dám, liền đành nhịn xuống .
Xem xưởng rượu chia thế nào, nếu ông ngoại Bùi xưởng rượu cũng chia công bằng như , họ chắc chắn chịu.
Xưởng rượu là tài sản quan trọng nhất của nhà họ Bùi. Quyền kế thừa của nó liên quan đến sự sống còn của mấy phòng nhà họ Bùi , liền đều chằm chằm c.h.ặ.t.
Cậu cả Bùi luôn thế nào cũng đều bắt đầu căng thẳng. Sổ sách bên xưởng rượu nhà họ Bùi, và sổ sách trong nhà là lẫn lộn. Tiền bên đó do ông ngoại Bùi quản.
Nguồn vốn lưu động và thu nhập kinh doanh ở đó, mới là phần lớn tài sản của nhà họ Bùi.
Ông ngoại Bùi khi chuyện để dấu vết Điền Kiều một cái, mới tang thương : “Ba định quyên góp xưởng rượu cho quốc gia, các con tiếp tục ở xưởng rượu, ba sẽ với cấp một tiếng, giữ cho các con một vị trí, các con ở xưởng rượu, ba sẽ giúp các con hỏi thăm các xưởng khác, xem họ cần . Nếu các con chê công việc , tự ngoài riêng, ba cũng phản đối.”
Trải qua chuyện quyên tiền của Điền Kiều và nhà họ Điền, ông ngoại Bùi cũng thấy lợi ích của việc theo quốc gia. Gia sản lớn như của nhà họ Điền quyên góp ngoài đều xót, xưởng gia đình nhỏ bé của nhà họ Bùi, ông ngoại Bùi càng nỡ.
Ông những cô con dâu đang khiếp sợ, và những con trai hiểu chuyện gì, mệt mỏi giải thích: “Mấy năm nay tình trạng mất mùa ngày càng nghiêm trọng, ba sợ quốc gia sẽ lệnh hạn chế mua bán. Rượu nhà chúng ủ đều là rượu ngũ cốc nguyên chất, mua lương thực, xưởng rượu nhà chúng chính là tồn tại danh nghĩa. Trông cậy hàng tồn kho, chúng nửa năm cũng trụ nổi.”
Khó khăn của xưởng rượu, nhà họ Bùi đều . Chính vì lương thực ngày càng khó mua, bà ngoại Bùi mới ngày càng keo kiệt, đổi món ăn chính của nhà họ Bùi từ bánh bao thành cháo khoai lang.
“Quyên góp xưởng , lương thực còn trong xưởng, ba định lấy về chúng tự ăn. Cách chia thì cứ theo đầu mà chia đều. Tiền trong xưởng, ba định quyên góp cùng luôn. Rượu trong xưởng, chúng chuyển về một ít tự uống, còn thì cũng quyên góp hết .”
“Haiz…” Ông ngoại Bùi thở dài.
Người nhà họ Bùi xong lời giải thích của ông ngoại Bùi, mặc dù hiểu cách của ông ngoại Bùi, nhưng cũng cảm thấy cần thiết. Không mua lương thực, họ đóng cửa một thời gian là . Hoàn cần thiết trực tiếp quyên góp xưởng ngoài. Quyên góp xưởng , họ ?
Cậu ba Bùi một lòng phó xưởng trưởng càng trực tiếp ngây : “Nếu quyên góp xưởng, thà phân gia còn hơn, bây giờ thế sống nổi.”