[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 281

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:46:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mợ cả còn sợ hãi gì nữa. Bà lạnh, đổi đối tượng nã pháo sang cả Bùi.

“Hừ, , ba , ông!”

“Ông năm nay năm mươi bảy, kiếm tiền cả đời, trong túi luôn sạch sẽ hơn cả mặt. Lúc còn trẻ, em rủ ông uống rượu, ông bao giờ . Vì ông về xưởng rượu việc, vì trong tay ông tiền, còn nhà chúng chính là nấu rượu. Ông cứ như con trai cả ngoan ngoãn hiếu thuận nhất nhà họ Bùi, từ mười mấy tuổi, mãi cho đến bây giờ.”

bao nhiêu năm nay ông cái gì? Ông chẳng gì cả! Tất cả thứ của ông, đều là của ba . Là vợ của ông, mua cái kim cũng . Vì ông tiền, cũng tiền!”

“Xưởng rượu ông dốc hết tâm huyết kinh doanh cũng của ông. Nó là của ba. Đợi ba còn nữa, nó sẽ chia bốn phần. Đến lúc đó các con trai của ông vết xe đổ của ông, cả đời tiền đồ.”

“Rõ ràng nhà chúng nghèo, rõ ràng ông cũng kiếm tiền, nhưng sống, còn bằng quả phụ trẻ nhà ! Kết hôn bao nhiêu năm nay, ông từng mua cho chúng một món đồ nào.”

“Số khổ, ông coi trọng , xót thương , cũng nhận. Chính Vĩ và bọn trẻ là con trai ông ? Tiểu Quân, Tiểu Châu chúng nó là cháu trai cháu gái ông ? ông cũng quan tâm chúng.”

“Mẹ luôn bệnh nhẹ cố chịu là qua, cần khám bác sĩ! con ốm, chính là lo lắng, khám bác sĩ thì ? ám chỉ bóng gió với ông một trăm , bảo ông nhận chút việc thêm, tích cóp chút tiền quỹ đen. ông nhất quyết !”

“Cứ như thể con ốm c.h.ế.t, là do nó đáng đời ! dựa ? Ông là ba ruột của chúng ? Nhà chúng nghèo đến mức tiền khám bệnh?”

Cậu cả Bùi lời tố cáo của mợ cả cho tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa thì tức ngất . Hít sâu mấy , định huyết áp đang ngừng tăng cao, cả Bùi mới nghiến răng nghiến lợi phản bác : “Chu Yến Tử, ai bới móc lý lẽ vớ vẩn như bà!”

“Bà chúng quan tâm đến sống c.h.ế.t của bọn trẻ, bà thấy hổ thẹn ? Bọn trẻ ốm, xuống sông mò cá cho chúng ? Mẹ luộc trứng gà cho chúng ? Chỉ là một cái cảm mạo nhỏ thôi, ai mà chẳng cố chịu là qua? lớn ngần , từng khám bác sĩ, chẳng vẫn sống sờ sờ đây ?”

“Nhà chúng chính là dân đen bình thường, bà bộ tịch cái gì?”

bộ tịch, bộ tịch chỗ nào? Bây giờ đến lợn ốm, cũng thể tìm bác sĩ thú y chữa bệnh. Con trai ốm, dựa khám bác sĩ? điều kiện đó!”

“Bà, bà, bà thể !”

Cậu cả Bùi và mợ cả cứ như , nước bọt văng tung tóe cãi . Họ ông ông lý, bà lý, trực tiếp cãi lật trời.

Cuối cùng, những chuyện lông gà vỏ tỏi đều cãi một lượt, mợ cả cãi mệt , trực tiếp bệt xuống đất, cả Bùi bà chọc tức đến mức hoa mắt ch.óng mặt, ha hả.

“Haha~ Ba, ba thấy chứ? Con trai cả của ba bây giờ chỉ chút sức chiến đấu thôi! Ông đến cãi với con, cũng thể mệt đến mức thở hổn hển, với cái tay chân già nua của ông , ông đến xưởng rượu còn thể gì?”

“Ba , mỗi ba bảo ông gánh vác trọng trách, ông về đều mệt như con lợn c.h.ế.t, liệt giường cả đêm sức nhúc nhích. Nếu con ngày nào cũng lau , xoa bóp cho ông , để ông thư gân hoạt huyết, ngày hôm ông đến giường cũng dậy nổi! Còn đến xưởng rượu việc? Nằm mơ !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-281.html.]

Bịch!

Cậu cả Bùi thực sự chịu nổi cái miệng thối của mợ cả, trực tiếp bà chọc tức ngất .

Giống như mợ cả . Cậu cả Bùi việc ở xưởng rượu cả ngày, sắp mệt lả .

Tối nay ông mợ cả cho, ăn cơm đàng hoàng. Cãi lâu như , mợ cả thỉnh thoảng còn thể xuống đất nghỉ lấy , cả Bùi luôn , chịu ít cục tức từ chỗ mợ cả, cuối cùng ông trụ nổi, huyết áp tăng cao, kiệt sức ngất .

Cậu cả Bùi ngất, nhà họ Bùi lập tức càng loạn hơn.

Vốn dĩ nhà họ Bùi mợ cả cho rối tung rối mù, bây giờ cả Bùi xảy chuyện, mớ hỗn độn , lập tức biến thành một mớ bòng bong, gỡ thế nào cũng manh mối.

May mà Lãnh Tiêu ở đây. Lãnh Tiêu là một khả năng trấn áp hiện trường. Anh sân chỉ huy, nhà họ Bùi nhanh ai việc nấy, chạy loạn trong sân như ruồi mất đầu nữa.

“Mọi tránh một chút, đừng chen chúc bên cạnh cả. Cậu bây giờ cần khí trong lành, tránh xa một chút.”

Lãnh Tiêu dứt lời, nhà họ Bùi vây quanh cả Bùi lập tức tản hơn phân nửa, chỉ để một hai Bùi đang đỡ cả Bùi.

Lãnh Tiêu giải tán đám đông, với hai già đang Điền Kiều đỡ: “Bà ngoại, ông ngoại, hai bình tĩnh một chút, đừng sốt ruột. Cậu cả ở đây cháu sẽ . Tuổi của hai viện, chuyện đùa .”

Điền Kiều cũng sợ ông bà ngoại Bùi chọc tức sinh bệnh, luôn ở bên cạnh vuốt n.g.ự.c cho họ.

, bà ngoại, ông ngoại, hai đừng vội. Lãnh Tiêu từ nhỏ học y thuật với , cấp cứu giỏi. Trên chiến trường, thể trực tiếp quân y đấy.”

Tuy nhiên lời an ủi của Điền Kiều, đối với ông bà ngoại Bùi mà , cũng đặc biệt tác dụng.

Ánh mắt của họ, luôn lo lắng đổ dồn cả Bùi. Chỉ sợ ông mệnh hệ gì.

Cậu cả Bùi ngất xỉu, cũng mợ cả giật . Mặc dù bà oán trách cả Bùi đủ điều, nhiều điều hài lòng về ông. đây cũng là bạn đời chung sống với bà bốn mươi năm, mợ cả ông bà chọc tức c.h.ế.t.

Mợ cả qua xem tình hình. bà bây giờ chân mềm nhũn vững, bà liền lo lắng hỏi Lãnh Tiêu: “Sao ? Bùi Thắng chứ?”

Bà ngoại Bùi thấy giọng mợ cả liền bùng nổ.

 

 

Loading...