Bốp!
Bà ngoại Bùi tát tư Bùi một cái.
“Đồ khốn nạn! Tao uổng công sinh thành dưỡng d.ụ.c mày!” Bà ngoại Bùi tức giận mắng tư Bùi vợ quên , là đồ sói mắt trắng.
Cậu tư Bùi ngoan ngoãn đó, mặc cho bà ngoại Bùi trút giận, đ.á.n.h đ.á.n.h , mắng cãi nửa lời.
Kết quả ông càng như , bà ngoại Bùi càng tức giận.
“Mày ý gì? Mày đến để thị uy với tao ? Thằng ranh con! Mày xem Triệu Vân Nương gì với mày ? Có nó phân gia ? Tao cho mày , cửa !”
“Triệu Vân Nương, cô đây cho ! Cô đừng trốn lưng thằng tư giở trò mà lên tiếng! Cô tin bảo thằng tư đuổi cô về nhà đẻ ? Triệu Vân Nương, cô đây cho !”
Cậu tư Bùi như con lừa cứng đầu, mặc cho đ.á.n.h mắng. Bà ngoại Bùi đ.á.n.h mệt , liền vượt qua ông mắng mợ tư. Theo bà ngoại Bùi, con trai bà chắc chắn là . Cậu tư Bùi chọc tức khác như , đều là do mợ tư dạy hư ông.
“Mẹ, con là của con , đừng Vân Nương như . Mẹ, mắng thì mắng con. Con đủ với Vân Nương , cô như con khó chịu lắm.”
Bà ngoại Bùi vốn dĩ vì tư Bùi mới mắng mợ tư. Cậu tư Bùi càng bênh vực mợ tư, bà ngoại Bùi càng tức giận, mắng càng khó .
Bốn mợ của Điền Kiều đều sống những ngày tháng giống . Chỉ là mợ tư EQ cao, thể dỗ dành chồng mặt vì . Không giống cả Bùi, lúc phản ứng đầu tiên của ông vẫn là mắng mợ cả.
Vì cùng chung cảnh ngộ. Bà ngoại Bùi mắng mợ tư, mợ cả và liền cảm thấy như cũng mắng. Đặc biệt là mợ cả, gã đàn ông đang trừng mắt lạnh nhạt với trong phòng, những lời mắng c.h.ử.i ngày càng quá đáng của bà ngoại Bùi bên ngoài, bà đột nhiên suy sụp.
Mẹ kiếp, những ngày tháng giả cháu chắt , bao giờ mới hồi kết đây?!
Rầm!
Mợ cả đạp tung cửa phòng.
Bà đầu tóc rũ rượi, hai mắt đỏ ngầu lao sân, đầu tiên vô cùng bất lịch sự, vô cùng bất cần đời hét mặt bà ngoại Bùi: “Mẹ, đừng mắng Vân Nương nữa, mắng thì cứ mắng thẳng con , Vân Nương là về phòng con, chuyện hôm nay trách thì trách con.”
“Là con chịu nổi nữa ! Là con mơ cũng phân gia! Là con đang khiêu khích quyền uy của ! Mẹ vui, cứ mắng con! Mẹ cần vòng vo tam quốc, chỉ gà mắng ch.ó mà mắng Vân Nương, mắng thằng tư! Tất cả đều do con ! Mẹ bất mãn gì cứ trút hết lên đầu con!”
Mợ cả gào thét như phát điên xong, trong sân nhà họ Bùi nhất thời yên tĩnh đến mức kim rơi cũng thấy.
Cậu tư Bùi đang diễn vai bắt nạt cũng nhịn , ngẩng đầu mợ cả với vẻ vô cùng kinh ngạc.
Hóa mợ cả là một Chu Yến T.ử như ? Thật dũng mãnh!
Cậu tư Bùi ủng hộ tinh thần mợ cả một chút, thông minh trốn góc tường, ló mặt nữa.
Mợ tư đang trốn trong phòng ‘đâm rơm’ cũng vứt toẹt đế giày trong tay, lập tức chạy cửa, ghé mắt qua khe cửa, hai mắt sáng rực, vô cùng phấn khích xem náo nhiệt bên ngoài.
Cố lên! Mợ tư lén nắm c.h.ặ.t t.a.y cổ vũ cho mợ cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-276.html.]
Mợ ba và ba đang giả vờ đ.á.n.h trong phòng cũng dừng , họ mang vẻ mặt vạn ngờ tới bám khung cửa, phấn khích mợ cả bùng nổ.
Cố lên nha! Chỉ cần mợ cả ầm ĩ thành công, những ngày tháng của tất cả bọn họ sẽ đến!
Chu Yến T.ử trụ vững nhé!
Những ngày tháng của đều trông cậy chị đấy!
Gia đình mợ tư và mợ ba đều đang ủng hộ tinh thần cho mợ cả.
Mợ hai luôn là gây bất ngờ nhất. Trong thời khắc quan trọng thế chiến sắp bùng nổ , bà dám chạy can ngăn.
Là can ngăn thật sự.
Bà kéo mợ cả, với vẻ mặt chị điên : “Chỉ là mấy cái sủi cảo thôi mà? Yến Tử, chị cần tức giận đến thế? Mẹ đầu tiên lời khó , chúng nhịn nửa đời , lúc chị còn so đo với bà gì?”
“Đi, , . Em dẫn chị sang nhà Tuệ Tuệ ăn sủi cảo. Tuệ Tuệ nấu cơm lúc nào cũng thích nấu nhiều, sủi cảo nhà em chắc chắn vẫn còn thừa.”
Mợ hai những năm nay luôn mợ cả che chở, bà sợ mợ cả ầm ĩ đến mức thể cứu vãn, liền mang vẻ mặt sốt sắng khuyên mợ cả .
Người mắt đều , bà ngoại Bùi và mợ cả bây giờ đều đang trong cơn nóng giận. Mợ hai họ cãi đến mất lý trí, những chuyện hối hận thể vãn hồi.
cơn giận lên đến đỉnh điểm, nhịn nhục bốn mươi năm nay một sớm bùng nổ, mợ cả là mà một mợ hai bé nhỏ thể kéo ?
Mợ hai chẳng những kéo mợ cả , bà còn đụng đồng đội heo là cả Bùi.
Giống như mợ cả cảm thấy bà ngoại Bùi bà như , bà tủi . Cậu cả Bùi tự dưng mợ cả cào cho một trận, cũng bực bội.
Trong lúc mợ hai đang cố gắng cản mợ cả, cho bà đối đầu với bà ngoại Bùi, thì cả Bùi chậm một nhịp cũng sầm mặt từ trong phòng bước .
Ông mang vẻ mặt giận dữ bước đến bên cạnh mợ cả, chất vấn bà: “Bà rốt cuộc đang lên cơn điên gì ? Trời tối , bà ngủ, rốt cuộc định ầm ĩ đến bao giờ? Bà còn cần thể diện nữa ? Mau về phòng cho ! Đã tuổi , bà sợ mất mặt, còn thấy hổ đấy!”
Mắng mợ cả xong, cả Bùi sang vô cùng áy náy với bà ngoại Bùi: “Mẹ, thật xin . Chuyện hôm nay là do con quản giáo vợ con. Làm tức giận là của con, trời muộn , con đỡ về phòng ngủ nhé. Chu Yến T.ử ở đây con . Mẹ yên tâm, lát nữa con chắc chắn sẽ dạy dỗ bà đàng hoàng để xả giận cho .”
Là con trưởng, cả Bùi hiếu thuận. sự hiếu thuận của ông, khiến mợ cả lúc vô cùng lạnh lòng. Vốn dĩ bà mợ hai khuyên can bớt giận một chút, cả Bùi , mợ cả lập tức bốc hỏa.
Bà hất mạnh mợ hai đang kéo , lao đến mặt cả Bùi, chút thần kinh chất vấn ông: “Dạy dỗ , ông định dạy dỗ thế nào?! Ông đ.á.n.h ? Hay là bỏ ?”
Xoẹt. Mợ cả cào một cái lên mặt cả Bùi.
“Bùi Thắng, ông xem ông định dạy dỗ thế nào? Hả?! Ông ! Ông xử lý thế nào?!”
Xoẹt, xoẹt, mợ cả cào cả Bùi thêm mấy cái. Cậu cả Bùi đang đỡ bà ngoại Bùi, sợ mợ cả phát điên bà ngoại Bùi thương, cả Bùi dám đ.á.n.h trả.