[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:45:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yết hầu Lãnh Tiêu khẽ động, sâu Điền Kiều gật gật đầu.

Về nhà ăn thì về nhà ăn! Đến lúc đó từ ban ngày ăn đến buổi tối, từ nhà bếp ăn đến phòng ngủ!

Điền Kiều ánh mắt phảng phất ăn tươi nuốt sống cô của Lãnh Tiêu, chân đột nhiên mềm. Cũng hối hận cô chọn sai chủ đề .

nên lúc nhắc đến Lãnh Lợi. Haiz…

Đàn ông từng đói là đáng sợ, ngày kết hôn Điền Kiều liền Lãnh Tiêu nhà cô thể để đói .

Haiz… Đều tại đột nhiên thấy Lãnh Tiêu quá vui mừng, Điền Kiều nhất thời nhanh miệng, cùng chuyện nhà, quên mất Diệp Sương.

Diệp Sương là thật sự khá sốt ruột. Lúc khỏi cửa, bà suýt chút nữa quên giày, trực tiếp dép lê trong nhà liền ngoài .

Phải rằng Diệp Sương thể là một bệnh sạch sẽ. Bệnh sạch sẽ thể là bệnh nghề nghiệp độc quyền của bác sĩ. Diệp Sương luôn cảm thấy bên ngoài sạch sẽ bằng trong nhà, cho nhà họ Lãnh giày bên ngoài ở trong nhà.

Nếu quần áo quá phiền phức, Diệp Sương còn bắt về nhà liền quần áo.

Bị Điền Kiều nhắc nhở một chút, Diệp Sương mới xong giày, chỉnh đốn dung nhan, dẫn theo cả nhà ngoài.

Bệnh viện Quân khu cách nhà họ Lãnh xa, Lãnh Tiêu lái xe đến mười phút, liền đưa cả nhà đến phòng bệnh của Lãnh Lợi.

Lãnh Lợi ngờ Lãnh Tiêu nhanh như .

Lúc Lãnh Tiêu đặt bé ở bệnh viện , thời gian nhà chắc đang ăn cơm, để tránh thể thể ăn Lãnh Lợi sẽ thất thố, Lãnh Tiêu mới tiên sắp xếp bé ở bệnh viện. Lãnh Tiêu với Lãnh Lợi, đợi nhà họ Lãnh ăn cơm xong sẽ đưa qua thăm bé.

Lãnh Lợi đối với việc ý kiến.

Cậu bé cũng bé đối mặt với đồ ăn sức đề kháng gì, sợ nhà họ Lãnh kiến thức cách ăn như quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i của bé sẽ ghét bé, Lãnh Lợi cũng cần thời gian để điều chỉnh tâm trạng một chút.

Người nhà họ Lãnh Lãnh Lợi đây từng gặp, nghĩ đến việc sắp đối mặt với nhà họ Lãnh, Lãnh Lợi liền cũng khá căng thẳng.

Lãnh Lợi sợ nhà họ Lãnh sẽ thích bé. Cậu bé đang liều mạng tự nhủ bản quá tùy hứng, giống như phiền Lãnh Tiêu phiền nhà họ Lãnh. Cậu bé nỗ lực rạng rỡ như ánh mặt trời, một thiếu niên khen ngợi. Cậu bé thể cứ lạnh lùng mãi, .

Lãnh Lợi quá lâu . Cậu bé cũng bé còn , bé liền nhân lúc thời gian Lãnh Tiêu rời , đối mặt với khí, lén lút luyện tập.

Lãnh Lợi luyện tập nụ của bé cho một chút, để lúc nhà họ Lãnh qua thăm bé, rạng rỡ hơn một chút.

Kết quả Lãnh Lợi mới luyện nhếch khóe miệng, còn luyện độ cong của nụ , Lãnh Tiêu mới rời , liền dẫn theo một đống trai xinh gái , .

Lãnh Tiêu đối với Lãnh Lợi vẫn là phong cách ngắn gọn như cũ. Lãnh Tiêu sẽ nhảm với Lãnh Lợi, càng sẽ sến súa với Lãnh Lợi.

Anh đưa nhà họ Lãnh đến phòng bệnh của Lãnh Lợi, liền lượt giới thiệu với Lãnh Lợi : “Đây là vợ chị dâu em, đây là chúng , đây là ba chúng , đây là em trai trai em, đây là em gái chị gái em. Trong nhà đang ăn lẩu, bảo qua đón em về nhà ăn cơm.”

Lãnh Lợi ngốc nghếch theo sự giới thiệu của Lãnh Tiêu gọi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-251.html.]

Lãnh Tiêu cảm nhận sự căng thẳng của Lãnh Lợi, với bé: “Yên tâm, ba chúng phẫu thuật xong lâu, ông cũng là bệnh binh, cũng cần kiêng khem. Đến lúc đó hai cùng ăn. Mẹ chúng là bác sĩ, cái gì ăn cái gì ăn , bà sẽ trông chừng em.”

Nói xong, Lãnh Tiêu thành thạo bế Lãnh Lợi lên, liền dẫn theo cả nhà rầm rộ về nhà .

Trên đường về, do xe đủ chỗ , Lãnh Tiêu trực tiếp sắp xếp Lãnh Lợi trong lòng Diệp Sương.

Lần đầu tiên phụ nữ ôm, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Lợi căng thẳng đỏ bừng, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m nhỏ.

Sợ Diệp Sương mệt, Lãnh Lợi nỗ lực chống đỡ cơ thể, đem bộ trọng lượng của bé đều đè lên Diệp Sương.

Diệp Sương là bác sĩ lợi hại như . Những động tác nhỏ của Lãnh Lợi, bà thể thấy? Không cảm giác ?

“Không cần căng thẳng, chúng chính là một nhà .” Diệp Sương với Lãnh Lợi như .

Lãnh Lợi khẽ “Vâng” một tiếng, vẫn siêu cấp căng thẳng.

Điền Kiều thấy bé căng thẳng đến mức tay chân để , liền từ trong túi ( gian), lấy một con b.úp bê đất sét, tặng cho đối phương.

“Thời gian quá vội vàng, quà gặp mặt chị dâu chuẩn cho em, để ở nhà kịp mang theo. Cái tặng em, b.úp bê đầu to hôm qua bạn chị tặng chị. Đáng yêu chứ.”

“Vâng.” Lãnh Lợi khẽ một tiếng.

Lần , bé nhận lấy b.úp bê đất sét Điền Kiều tặng bé, cuối cùng cũng lộ vài phần vui mừng nơi đáy mắt, căng thẳng như nữa.

Lãnh Lợi thả lỏng cơ thể, mềm mại dựa Diệp Sương, cảm nhận sự ấm áp khác với Lãnh Tiêu Diệp Sương, đột nhiên cảm thấy hạnh phúc và yên bình từng .

Thật a. Cậu bé nhà .

Sau bao giờ là một nữa . Sau cũng sẽ ai đ.á.n.h bé nữa. Người nhà mới của bé đều thích bé!

Bọn họ sẽ đón bé về nhà cùng ăn cơm. Bọn họ sẽ dịu dàng gọi tên bé. Bọn họ còn sẽ tặng bé quà gặp mặt. Bọn họ còn chê bai xuất của bé, sẽ luôn ôm bé!

Thiếu niên nhỏ cứ như càng nghĩ càng , cuối cùng cũng nở một nụ môi.

Bệnh viện cách nhà họ Lãnh quá gần, mấy câu, Lãnh Tiêu đưa cả nhà về đến nhà .

Lúc xuống xe vẫn là Diệp Sương bế Lãnh Lợi, Lãnh Tiêu sợ Diệp Sương bế nổi, đón Lãnh Lợi qua, Diệp Sương còn cho.

Đứa trẻ Lãnh Lợi , gần như từ nhỏ từng ăn một bữa no, là bảy tuổi, còn lớn bằng đứa trẻ ba tuổi nhà .

Một tiểu bất điểm như , Diệp Sương thể bế nổi?

 

 

Loading...