[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:45:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cười Ninh Phồn đủ , Điền Kiều đùa với Quan Lị: “Vậy Lị Lị cô thích đàn ông như thế nào nhỉ? Ha ha ~”

Quan Lị lúc cũng hổ như đầu Ninh Phồn hỏi. Cô xa hỏi ngược Điền Kiều: “Cô cảm thấy đàn ông như thế nào hợp với ?”

Điền Kiều lập tức hỏi khó.

Người như Quan Lị, Điền Kiều thật sự sẽ tìm một đối tượng như thế nào. Kiếp Quan Lị kết hôn cũng muộn, lúc Điền Kiều rời khỏi Quân khu, cô vẫn là một bông hoa của Đoàn văn công.

Không trả lời , Điền Kiều chuyển chủ đề, lảng sang chuyện khác: “Ây da, biểu diễn thành công như , hai chúng chắc chắn ít nhất thể một cái tam đẳng công, nếu bắt con nhà họ Vu cũng tính một phần công lao, liền thể hai cái bằng khen, hắc hắc ~ Bằng khen càng nhiều, lúc cuối năm đề bạt cán bộ càng vững. Hắc hắc ~”

Sự nghiệp tâm của Quan Lị cũng mạnh, đề bạt cán bộ, cô cũng đùa với Điền Kiều nữa, bắt đầu cùng Điền Kiều bẻ ngón tay tính toán, cuối năm bọn họ còn mấy biểu diễn, cô lấy mấy cái bằng khen.

Tính tới tính lui, chuyện Điền Kiều đề bạt cán bộ cơ bản đều vững .

Quan Lị ít hơn Điền Kiều một cuộn băng ghi âm, đối thủ cạnh tranh nhiều hơn Điền Kiều, chuyện đề bạt cán bộ vững, cô liền chuẩn cuối năm biên giới biểu diễn ủy lạo.

Biểu diễn ủy lạo biên giới trở về, phần cứng, phần mềm để Quan Lị đề bạt cán bộ liền đều đủ tiêu chuẩn .

Còn việc Quan Lị cho, Quan Lị sẽ nghĩ cách thuyết phục bà. Quan Lị sẽ luôn thỏa hiệp, nên đến lượt cô nhượng bộ vì cô .

Điền Kiều Quan Lị còn biên giới, sử dụng chức năng cứ vớt lên từ , mặc cho cô một lớp bùa hộ mệnh. Mặc kệ thế nào, Điền Kiều đều hi vọng cô quen xảy chuyện.

Hành trình trở về liền mở trong bầu khí nhẹ nhõm vui vẻ như . Cuối cùng cũng kết thúc viên mãn buổi biểu diễn , cả đội của nhóm Điền Kiều đều thư giãn.

Mọi lười biếng con tàu trở về, cuối cùng cũng tâm trạng để thưởng thức biển cả bao la.

Hôm nay thời tiết , đại dương xanh thẳm, giống như một mặt gương lấp lánh ánh nước tĩnh lặng an tường.

Điền Kiều thoải mái đón gió biển, nhân lúc thời gian cuối cùng của chuyến về , thỏa thích vơ vét những bảo bối mà cô thể ‘’ thấy biển.

Trong thời gian ở biển, Điền Kiều tổng cộng vớt hai chiếc tàu đắm. Giống như chiếc tàu đắm Lãnh Tiêu vớt , hai chiếc tàu , cũng là đồ cổ, tàu cũng chứa nhiều bảo bối.

Ngoài việc vớt bảo bối, đồ ăn Điền Kiều vớt một phần nhỏ, liền động đến nữa.

Đại dương hệ sinh thái riêng của nó. Điền Kiều vì sự đ.á.n.h bắt quá mức của cô, hệ sinh thái ở đây mất cân bằng.

Các quân tẩu hải đảo, còn dựa biển cả để sống. Hệ sinh thái đại dương bên , Điền Kiều liền theo bản năng bảo vệ.

Đoạn đường còn , Điền Kiều đó quét qua , tìm thêm thứ gì nữa, Điền Kiều liền thu hồi tinh thần lực, chuyên tâm thưởng thức cảnh .

Rào rào, từng đợt sóng biển nối tiếp vỗ mạn tàu. Vài con hải âu sải cánh bay ngược gió, thôi thấy thoải mái.

Đón ngọn gió biển dễ chịu, Điền Kiều ở trong gian trò chuyện cùng Lãnh Tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-242.html.]

Bọn buôn cần Điền Kiều bận tâm nữa. Theo luật pháp hiện hành, bọn buôn bắt chính là cái mạng ăn kẹo đồng.

Điền Kiều chủ yếu là lo lắng cho con Vu Chiêu Đệ, cô bọn họ thế nào .

“Bọn họ tỉnh ? Còn nữa, bé thế nào ?”

“Tỉnh . Cậu bé cũng chuyên gia khoa xương khớp đến chữa chân cho bé. Yên tâm, bọn họ thứ đều .”

Lãnh Tiêu như , Điền Kiều liền yên tâm hơn nhiều.

“Người nhà của tìm ?” Điền Kiều hỏi Lãnh Tiêu.

Lần Lãnh Tiêu khựng một chút, mới : “Chưa.”

Tình hình của khá phức tạp. Cậu bé là qua tay mấy nhóm buôn , mới đến huyện Bình Sa bên . Ban đầu bé là , ai bắt cóc, bọn buôn cũng .

Bọn buôn chỉ đứa trẻ , là dùng để ăn xin. Dùng một thời gian, bên quen mặt bé, cho bé tiền nữa, bọn chúng sẽ coi đứa trẻ như một món quà, tặng cho đồng nghiệp khác, để bé ở nơi khác, tiếp tục phát huy ánh sáng và nhiệt huyết.

Bọn buôn đứa trẻ là ai, từ đến. Đứa trẻ là một tâm.

Cậu bé từng qua nhiều băng nhóm buôn . Mặc dù vì tuổi nhỏ, hiểu ít, những nơi đó là , nhưng một công trình kiến trúc mang tính biểu tượng, bé đều nhớ.

Một kẻ buôn từng tiếp xúc với bé, bé cũng thể rõ tướng mạo của bọn chúng. Dựa đứa trẻ , cảnh sát nhiều nơi phối hợp hành động, bắt thêm một mẻ bọn buôn .

Chỉ là đứa trẻ trí nhớ , nhớ bản là ai, cũng năm nay mấy tuổi, càng nhà .

Cậu bé khẩu âm gì đặc biệt. Cứ đến một nơi, bé sẽ học tiếng địa phương của nơi đó. Cho nên khẩu âm của bé lộn xộn, căn bản gì.

Cậu bé cũng tên. Bọn buôn gọi bé là thằng thọt nhỏ, qua đường gọi bé là tiểu ăn mày, hoặc là tiểu khiếu hóa t.ử.

Nghe cứu là Lãnh Tiêu, đứa trẻ âm thầm tự đặt cho một cái tên, gọi là Lãnh Lợi.

Nghe nhà của bé vẫn tìm , Điền Kiều do dự một chút, hỏi Lãnh Tiêu: “Anh đưa bé về ? Chân của đ.á.n.h gãy quá nhiều , bác sĩ bình thường chắc chữa khỏi. Hay là đưa bé về, để chúng xem cho .”

Lãnh Lợi mấy tuổi. qua chuyên gia khoa xương khớp sờ xương xem tuổi xương, Điền Kiều bé năm nay nhiều nhất là bảy tuổi.

Một đứa trẻ bảy tuổi, hai chân ít nhất đ.á.n.h gãy tám chín . Điền Kiều chút dám tưởng tượng, đây sống những ngày tháng như thế nào.

Nghĩ đến những khổ cực Lãnh Lợi từng chịu đựng trong quá khứ, Điền Kiều liền cảm thấy bọn buôn quả thật đều đáng c.h.ế.t!

 

 

Loading...