[Song Trọng Sinh] Bạch Phú Mỹ Thập Niên 60 Làm Trụ Cột Văn Công Đoàn - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:44:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khang Linh nên cảm ơn Thời Ngũ thể sinh con, nếu và Tiết Tín như , Thời Ngũ sớm băm vằm cả hai bọn họ . Đâu còn để bọn họ kiêu ngạo đến ngày hôm nay?

Thời Ngũ lẳng lặng Thời Phi, đợi câu trả lời của . Với tư cách là một hại, đáng lẽ giống như Thời Ngũ ghét bọn họ, báo thù bọn họ chứ?

Anh là đàn ông tiện tay , Thời Ngũ thể giúp .

Trong mắt Thời Ngũ, bất luận kết cục cuối cùng của Khang Linh là gì, đều là do cô tự chuốc lấy. Thời Phi nên tay giúp cô . Thời Phi nghĩ như .

Anh chỉnh chiếc mũ đầu, nghiêm túc với Thời Ngũ: “ là quân nhân.”

Trách nhiệm của quân nhân, khiến Thời Phi thể nhắm mắt ngơ việc vi phạm pháp luật kỷ luật của Tiết Tín.

“Mặc kệ phẩm hạnh của Khang Linh , cô Tiết Tín lừa là sự thật. Các định xử lý chuyện như thế nào?”

Ẩn ý của Thời Phi chính là, nếu Thời Ngũ tay đối phó Khang Linh, để Khang Linh trở lui trong cuộc giao dịch , sẽ tay.

Thời Ngũ ngờ Thời Phi sẽ trả lời như . Thảo nào như thể Khang Linh lừa, còn Khang Linh thích. Đều đàn ông hư phụ nữ yêu, phụ nữ nông cạn như Khang Linh, thể thích một bảo vệ đạo đức như Thời Phi?

Tinh thần trách nhiệm của Thời Phi khiến Thời Ngũ ghét. Bà sâu Thời Phi, mỉa mai: “Hà tất ? Kẻ ngốc đó lĩnh tình.”

Khang Linh chỉ lĩnh tình, cô bây giờ còn hai mắt phun lửa trừng Thời Phi, hận thể băm vằm Thời Phi thành ngàn mảnh kìa.

“Nhìn xem, hận phá hỏng chuyện của cô , trách xen việc của khác kìa.” Thời Ngũ chán ghét Khang Linh, với Thời Phi.

Thời Phi Khang Linh, chỉ tâm bình khí hòa trần thuật sự thật với Thời Ngũ: “Tiết Tín phạm pháp . Chuyện Khang Linh và Tiết Tín đều . Bà thể vì cô dễ ức h.i.ế.p hơn Tiết Tín, mà trút hết lửa giận lên .”

Thời Ngũ thấy Thời Phi quyết tâm chủ trì công đạo cho Khang Linh, mỉa mai một cái.

“Cậu ngược là si tình đổi, đáng tiếc a ở chỗ Khang Linh chân tâm của đáng giá nhất. Ha ha.” Thời Ngũ Thời Phi là kẻ si tình.

“Không liên quan đến cô , chỉ là một việc mà một quân nhân nên .” Thời Phi giải thích như , chỉ là xuất phát từ trách nhiệm của quân nhân.

Thời Ngũ để ý đến sự cứng miệng của Thời Phi, bà tỏ ý kiến gật đầu với Thời Phi nghiêm túc, : “Được thôi, nể tình chúng là họ hàng, chuyện như ý .”

Nói với Thời Phi như xong, Thời Ngũ liền chán ghét về phía Khang Linh : “Ha ha, thể gặp Thời Phi là cô . Được, hôm nay bảo vệ cô, liền tha cho cô một con đường sống.”

cho cô hai lựa chọn, một, cô sinh đứa bé lập tức biến mất khỏi mặt . Hai, cô và Tiết Tín cùng cút. Chọn , còn năm phút thời gian.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-230.html.]

Khang Linh còn kịp chọn, Tiết Tín vội vàng nhảy lên : “ ly hôn! Vợ ơi sai , đảm bảo đây là cuối cùng, phụ nữ đến mấy cởi sạch mặt , cũng sẽ thêm một cái. Anh thề! Nếu lời giữ lời, thì trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!”

Nói xong, Tiết Tín sợ Thời Ngũ tin, còn mặt , quỳ xuống với Thời Ngũ.

Tiết Tín khoảnh khắc cực kỳ hèn mọn, còn khép nép hơn cả lúc Khang Linh cầu xin đừng rời . Tiết Tín như mất mặt. mặt mũi đáng giá mấy đồng?

Tiết Tín tự giác của một kẻ bám váy đàn bà, sẽ lúc Thời Ngũ vứt bỏ , mà thách thức giới hạn của Thời Ngũ. Còn sửa đổi ? Thì chỉ trời mới .

Thời Ngũ rõ ràng ăn bộ của Tiết Tín. Mặc kệ lời của Tiết Tín mấy phần chân tâm, khi đưa thái độ , Thời Ngũ liền tha thứ cho , giận nữa.

Thời Ngũ hết giận, Tiết Tín giải trừ nguy cơ, lập tức tự lên. Tiết Tín lên giống như biến thành một khác, giọng điệu khinh miệt với Khang Linh: “Khang Linh từng thích cô. Chúng ở bên đều là do cô quyến rũ .”

“Đứa bé là nhất định . Cô tố cáo quan hệ bừa bãi cũng sợ. Cùng lắm thì nộp phạt. nhất hãy suy nghĩ cho kỹ, cô tư cách cá c.h.ế.t lưới rách với .”

Khang Linh ngờ Tiết Tín lật mặt lật nhanh như . Trong căn phòng , Tiết Tín và đứa bé là chỗ dựa lớn nhất của Khang Linh, nhưng trong chớp mắt, chỗ dựa lớn nhất của Khang Linh giống như bằng giấy, thể dựa nữa.

Nhìn Tiết Tín mặt đầy tuyệt tình với cô , và Thời Ngũ thèm để ý đến cô , Khang Linh đột nhiên cảm thấy lạnh. Một luồng hàn ý từ lòng bàn chân Khang Linh xông lên, bức thẳng lên đỉnh đầu Khang Linh. Lạnh đến mức Khang Linh tay chân cứng đờ, nhãn cầu cũng chuyển động nữa.

Khang Linh luôn chìm đắm trong giấc mộng phu nhân nhà giàu, cuối cùng khoảnh khắc tỉnh táo.

Chọn trúng Tiết Tín đại gia để bám , cô thật mù mắt!

Doanh nhân xuất sắc cái gì chứ? Đồ ch.ó má! Đàn ông đích thực nhà ai quỳ gối phụ nữ?!

Có thể , cái quỳ đó của Tiết Tín, quỳ mất sạch hùng tâm tráng chí của Khang Linh. Tiết Tín mặt Thời Ngũ xương cốt như , Khang Linh còn thể trông cậy cái gì?

Nhận đặt cược sai chỗ, còn thả mất lốp dự phòng Thời Phi , Khang Linh hối hận kịp!

Nhìn Thời Phi luôn mặn nhạt, hề trách móc cô , trái tim lạnh ngắt của Khang Linh, thêm một chút ấm.

“Anh...” Khang Linh uất ức chăm chú Thời Phi, nước mắt nhịn lặng lẽ rơi xuống. “Anh Thời Phi, em...”

“Đồng chí Khang Linh xin tự trọng. Chúng còn quan hệ gì nữa.” Thời Phi bình tĩnh ngắt lời cầu cứu của Khang Linh, né tránh ánh mắt của cô .

Mọi thứ đều thể nữa. Khang Linh là ai của Thời Phi nữa. Thời Phi nhớ tới lời Điền Kiều ‘khi đoạn bất đoạn phản thụ kỳ loạn’, lập tức thu sự mềm lòng đúng lúc của , đầu bình tĩnh đối mặt với Khang Linh : “Chúng còn quan hệ gì nữa, cô gọi là đồng chí Thời , Khang nữ sĩ.”

 

 

Loading...