Chương trình biểu diễn , Triệu đoàn trưởng và dự kiến là diễn năm tiếng đồng hồ, tổng cộng ba mươi tiết mục. Trừ kịch mẫu chiếm khá nhiều thời gian, mỗi tiết mục nhất thể năm phút.
Điền Kiều chuẩn biểu diễn hai tiết mục, liền cần bám sát chủ đề Trung Thu, Quốc Khánh chuẩn bốn tiết mục. Hai tiết mục dùng cho biểu diễn chính thức, hai tiết mục dự phòng.
Phải chuẩn tiết mục mới, Điền Kiều bỗng chốc bận rộn hẳn lên. Mãi đến khi Mạnh Kiệt uể oải, từ phòng giam , Điền Kiều mới thu dọn một chút, dẫn theo Lãnh Tiêu, xách theo quà cáp, chuẩn đến bệnh viện thăm bệnh.
Hồng Xảo kể từ khi đổi phòng bệnh mới, những ngày tháng dễ chịu hơn nhiều. Mọi vốn dĩ đồng tình với cô . Sau khi phát hiện cô và Điền Kiều quan hệ tồi, Điền Kiều sẵn sàng động dụng quan hệ của nhà họ Lãnh để giúp cô , thái độ của ít đối với Đàm Uyển càng thiết hơn.
Điền Kiều là nổi tiếng trong quân khu, ít kết giao với Điền Kiều đều cơ hội, bây giờ phát hiện Hồng Xảo và Điền Kiều , thì địa vị của Hồng Xảo, chẳng là nước lên thì thuyền lên .
Đàm Uyển ruồng bỏ, đáng để dốc sức ủng hộ. bạn của Điền Kiều, xứng đáng nhận thiện ý lớn hơn từ .
Bản Hồng Xảo, đối với sự đổi trong đó, cũng bận tâm. Khoảng thời gian , bất luận ai đến thăm cô , khuyên cô , cô vẫn luôn như cũ, một khuôn mặt chán đời, luôn im lặng còn thiết sống.
Bây giờ Hồng Xảo căn bản ăn gì, dựa glucose để duy trì mạng sống. May mà cô còn tự vệ sinh, nếu cứ bất động mãi, cô thật sự giống một c.h.ế.t.
Lúc Điền Kiều đến thăm Đàm Uyển đúng giờ ăn tối, lúc , cho dù đây là bệnh viện, cũng nhuốm chút khói lửa nhân gian nhàn nhạt. Thỉnh thoảng ngang qua một phòng bệnh nào đó, chỉ thể ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
chỗ của Hồng Xảo mùi thơm của cơm. Chỗ của cô yên tĩnh đến mức tĩnh mịch, một chút náo nhiệt nào. Điền Kiều đẩy cửa bước phòng bệnh, Hồng Xảo cũng phản ứng.
Cho đến khi Điền Kiều rót cho cô một bát cháo táo đỏ, xuống với cô : “Mạnh chỉ đạo từ phòng giam .” Hồng Xảo mới động đậy tròng mắt, chia cho Điền Kiều một ánh .
Nhìn thấy Điền Kiều, ánh mắt Hồng Xảo kinh ngạc.
Giống như ngờ Điền Kiều sẽ đến thăm cô , càng ngờ Điền Kiều sẽ chuyện với cô về Mạnh Kiệt. Biểu cảm của Hồng Xảo, trong nháy mắt luống cuống.
Đây là Điền Kiều đó. Sự dịu dàng của Điền Kiều ngày hôm đó, Hồng Xảo vẫn còn nhớ như in. Đến quân khu lâu như , Hồng Xảo chỉ từng trút bầu tâm sự với Điền Kiều. Lúc đột nhiên thấy Điền Kiều, Điền Kiều đối với cô vẫn dịu dàng như , mũi Hồng Xảo liền cay cay.
Cô ngơ ngác Điền Kiều. Đợi Điền Kiều dịu dàng với cô : “A, há miệng.” Cô liền hồ đồ há miệng, uống bát cháo táo đỏ ngọt ngào mà Điền Kiều đút đến tận miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-bach-phu-my-thap-nien-60-lam-tru-cot-van-cong-doan/chuong-178.html.]
Cháo táo đỏ thật sự ngọt, thơm.
Cháo ngọt ấm áp mềm mại miệng, Hồng Xảo trong miệng đang đắng ngắt, bỗng chốc giống như từ địa ngục trở về nhân gian, bát cháo ngon đến mức đầu quả tim cô đều đang run rẩy.
Đây chính là cháo táo đỏ ? Thật ngọt, thật thơm quá.
Hồng Xảo nhớ rõ, cô bao lâu ăn bát cháo trắng ngon như . Hình như từ lúc sinh , cô từng ăn món đồ như thì ?
Cô chỉ là một món hàng lỗ vốn chỉ đáng giá năm cân cám gạo, gì tư cách ăn loại đồ chứ?
Đủ chuyện trong quá khứ chợt hiện lên trong đầu, sự hận thù trong lòng Hồng Xảo đang cuộn trào. Không để Điền Kiều sự khác thường của cô . Hồng Xảo cụp mắt xuống, Điền Kiều nữa, cũng há miệng nữa.
Hồng Xảo chơi trò bất bạo động bất hợp tác với Điền Kiều. Điền Kiều liền đặt bát cháo lên tủ đầu giường cạnh giường bệnh, dịu dàng hỏi Hồng Xảo: “Ngon ?”
“Hồng Xảo, chị trồng trọt kiếm một trăm, một trăm đồng chị thể bộ tiêu cho bản . Chị thể mua gạo, nấu loại cháo táo đỏ đơn giản , ngày nào cũng uống. Chị còn thể mua vải, bốn mùa quanh năm may quần áo mới. Chị càng thể gả cho Mạnh chỉ đạo, trải nghiệm xem thế nào là tình yêu. Hồng Xảo, năm nay chị mới ba mươi lăm tuổi, chỉ vì tên cặn bã cần chị nữa, chị liền cũng từ bỏ chính ?”
“Ba mươi lăm mới là một phần ba cuộc đời thôi. Nếu chị thể sống đến một trăm tuổi, thì nửa đời của chị còn dài lắm. Hồng Xảo chị thật sự sống nữa ?”
Điền Kiều là đầu tiên, thẳng thắn hỏi Hồng Xảo vấn đề như . Trước đây, bác sĩ, y tá của bệnh viện, còn các quân tẩu đến thăm bệnh, sợ kích thích Hồng Xảo, đều khuyên Hồng Xảo về phía , đừng quá nghĩ quẩn. Bọn họ với Hồng Xảo đều sẽ thôi. Bất luận bây giờ khổ bao nhiêu khó bao nhiêu, chỉ cần thể vượt qua, thứ sẽ . Bọn họ chỉ bảo Hồng Xảo đừng suy nghĩ lung tung. Những thứ khác, bọn họ liền dám nữa. Chỉ sợ nhiều, chọc cho Hồng Xảo thêm đau lòng.
Điền Kiều sợ. Điền Kiều sự hận thù giấu kín trong đáy lòng Hồng Xảo. Chỉ cần hận, chỉ cần Hồng Xảo cam tâm, thì Điền Kiều cách thuyết phục Hồng Xảo, để cô vực dậy.
Quả nhiên, toạc thì độc.
Hồng Xảo còn thiết sống, để ý đến Điền Kiều, khi Điền Kiều xong những lời đó, cô ngẩng đầu lên .
Những lời của Điền Kiều, thật sự hỏi trúng tim đen của Hồng Xảo. Cô chằm chằm Điền Kiều, trợn mắt trừng mày, giọng khàn khàn hỏi Điền Kiều: “ thật sự còn thể sống ? Ngô Việt , ở mặt bao nhiêu xé quần áo của ! Bây giờ chỉ là phụ nữ ruồng bỏ, mà còn là phụ nữ ruồng bỏ thất tiết, để trong làng , bọn họ nhất định sẽ tha cho . Hạng như , thể gả cho Mạnh chỉ đạo. Mạnh…”